Nguồn:
read.st
Thượng Quan Uyển Nhi nói:
Long Ưng nhìn dung nhan xinh đẹp của nàng, bỗng nhiên phát giác nàng bây giờ, so với bất cứ thời khắc nào càng thêm phong phú, xinh đẹp mê người. Hắn nghĩ thầm trong bụng nếu không phải dè chừng ba cô gái Nhân Nhã, đêm nay coi như không qua được một cửa của nàng, liền nói:
Thượng Quan Uyển Nhi nói:
Long Ưng lại hôn nàng một cái, đứng lên nói:
Thượng Quan Uyển Nhi u oán nói tiếp:
Long Ưng thò tay vỗ vỗ gương mặt của nàng, cười nói:
Nói xong, hắn giống như tia chớp đi ra khỏi phòng.
Đến Đào Quang Viên, Thái Bình Công Chúa đang định trèo lên xe ngựa, thấy hắn đến, liền oán trách nói:
Long Ưng mừng thầm trong lòng. Lúc này đã là đầu giờ Tý rồi. Nếu như xe ngựa đến Cung Thượng Dương thì hẳn sẽ muộn. Nhưng chỉ đi một đoạn thì vẫn được, liền cuống quýt lên xe.
Xe ngựa rời đi. Mặc dù hai người ngồi song song với nhau, nhưng cơ thể vẫn không đụng chạm, không giống như trước đó, trêu chọc đùa mắng tán tỉnh nhau.
Công Chúa Thái Bình nhìn ra ngoài cửa sổ, xem cảnh đêm biến hóa của kinh thành, lạnh lùng nói:
Long Ưng biết rõ quan hệ giữa nàng và Phù Quân Hầu, Võ Chiếu cũng sẽ rõ chuyện của nàng và Pháp Minh, từ đó cảnh cáo nàng, chặt đứt tơ tình với Phù Quân Hầu, phân rõ giới tuyến. Nhưng làm sao hắn dám nhắc đến ba chữ Phù Quân Hầu, nên lắc đầu tỏ vẻ không biết.
Người trong xe đều trầm mặc.
Thái Bình Công Chúa nói như chẳng có nửa điểm quan hệ với nàng, tâm như giếng cạn nói:
Long Ưng thở dài một hơi. Hắn hiểu những lời này của nàng. Công chúa Thái Bình là Đường thất chính thống, là con cái của Lý Đường.
Nhìn thấy hai vị thân huynh chết không rõ, Tam hoàng huynh thì bị lưu vong, Tứ hoàng huynh thì chỉ là Thái tử hữu danh vô thực, chẳng khác nào tù nhân mất đi tự do. Còn bản thân nàng thì chẳng có năng lực cải biến chuyện gì, chỉ biết sinh lòng oán khích với Võ Chiếu mà thôi.
Nàng đã bị Pháp Minh thu vào tay. Nói không chừng sẽ sinh lòng trả thù mẫu hoàng. Biết rõ có thể nhờ vào đó mà làm tổn thương mẫu hoàng. Nhưng Pháp Minh là hạng người gì, lại tinh thông điều khiển nữ thuật, có thể làm cho Thái Bình hãm sâu trong vũng bùn, biến thành con rối xinh đẹp cho ông ta.
Nhưng hắn vẫn không hiểu nguyên nhân vì sao Pháp Minh lại chọn Thái Bình.
Thái Bình bây giờ là hữu cảm nhi phát (có cảm xúc thì phát ra). Bởi vì liên quan đến Phù Quân Hầu, quan hệ giữa nàng và mẫu hoàng rất mâu thuẫn. Yêu hận khó phân.
Cuối cùng Công chúa Thái Bình cũng quay sang nhìn hắn, ngọc dung tái nhợt, tâm như tro tàn, như mất đi tất cả lý do có thể làm cho nàng sống tiếp:
Long Ưng thật sự sợ nàng sẽ tự vẫn, nói:
Công chúa Thái Bình dở khóc dở cười, nhưng gương mặt đã có chút huyết sắc, nói:
Long Ưng nói nhỏ:
Công chúa Thái Bình sầu thảm nói:
Long Ưng rất muốn nói, chỉ là khó chịu một chút thôi, nhưng sao hắn dám nói ra trong thời khắc nhạy cảm này chứ:
Công chúa Thái Bình lãnh đạm nói:
Lời nói này càng giúp Long Ưng hiểu rõ nàng hơn. Thái Bình thân với Phù Quân Hầu nhanh như vậy, chính là lợi dụng y để quên hắn. Luận sự, các phương diện điều kiện của Phù Quân Hầu đều không kém Long Ưng. Nhưng khi Phù Quân Hầu thua thảm trong tay hắn, mộng đẹp của Công chúa Thái Bình đã bị nghiền nát. Cho nên không còn hứng thú đối với Phù Quân Hầu. Nàng không phải là cô gái bình thường, mà là là ngọc cành vàng, là sủng vật của đàn ông. Đối với Long Ưng, nàng xem như là đa tình.
Công chúa gầy gò khiến người ta phải đau lòng.
Xe ngựa rời khỏi hoàng thành, chạy tới Cung Thượng Dương. Bên trái là Nhật Lâu cao ngất, chính là nơi mà Nữ đế Đại Chu đã rơi một giọt long lệ.
Long Ưng sinh lòng thương tiếc. Hắn và Thái Bình đã từng có một khoảng thời gian kết giao tốt đẹp. Không khỏi nhớ tới bóng lưng trần trụi đằng sau bức bình phong, liền lấy tay nâng chiếc cằm xinh đẹp của nàng, hôn nhẹ vào cặp môi thơm. Công chúa phản ứng nhẹ nhàng.
Sau khi tách ra, Long Ưng nói:
Công chúa Thái Bình sầu thảm nói:
Long Ưng nói:
Công chúa Thái Bình ngồi vào lòng hắn, hai tay quấn lấy cổ hắn, hôn lên môi của hắn một nụ hôn nóng bỏng.
Trở lại Cam Thang Viện đã là giờ Tý. Hắn không ngờ Bàn công công đã đến, đang ngồi trong sảnh lầu Tẩu Mã Lâu, do ba cô gái hầu hạ, mát xa cho ông.
Bàn công công cười hì hì nói:
Trong nội tâm Long Ưng cảm thấy ấm áp. Nhớ tới bao ngày vất vả, hao tổn vô hình, liền lười biếng ngồi xuống đối diện bốn người. Trong hoàng cung ngươi lừa ta gạt, lục đục với nhau, chỉ có trở lại An Nhạc Oa, hắn mới có thể bỏ hết mọi sự đề phòng, hưởng thụ cảm giác gia đình. Bàn công công lại càng giống như người thân, quan tâm hắn, suy nghĩ mọi thứ cho hắn, trợ giúp hắn nhiều lần vượt qua khó khăn.
Lệ Lệ oán giận nói:
Vẻ mặt Bàn công công thoải mái hưởng thụ, nói:
Lão lại quay sang Nhân Nhã nói:
Lập tức, mặt Nhân Nhã đỏ lên, lúng ta lúng túng. Không cần tán tỉnh cũng đủ hấp dẫn rồi.
Long Ưng vươn người đứng dậy, ánh mắt nhìn xuống cái túi da dê trên bàn. Không biết bên trong là thứ gì, hắn liền hớn hở hỏi:
Bàn công công nói:
Nhân Nhã liếc nhìn hắn, như đang nói còn không mau một chút.
Long Ưng xin lỗi một tiếng, đi theo Nhân Nhã rời khỏi sảnh, đến phòng tắm. Thấy Nhân Nhã cúi đầu đi theo sau lưng, hắn liền dừng lại đợi nàng đi song song, ôm lấy cái eo thon của nàng, mỉm cười nói:
Nhân Nhã xấu hổ vô cùng, bàn tay nhỏ bé ấn vào lưng hắn, đẩy hắn về hướng nhà tắm, năn nỉ:
Long Ưng cười ha ha, ôm lấy nàng bước đến phòng tắm.
Tinh thần Long Ưng thoải mái, trở lại phòng khách nhỏ. Ba cô gái không cần hắn lên tiếng, chủ động rời khỏi.
Bàn công công gọi ba cô gái lại, nói:
Ba cô gái dịu dàng đáp ứng, vui vẻ mà đi.
Bàn công công cầm lấy túi da dê, móc ra một bản chép tay cũ màu vàng, đưa cho Long Ưng. Hắn tiếp lấy, bốn chữ "Vạn độc bảo điển" kinh người đập vào mắt.
Bàn công công thản nhiên nói:
Long Ưng kinh ngạc nói:
Bàn công công cười khổ nói:
Long Ưng nói:
Bàn công công nói:
Lão lại nói:
Long Ưng nghe được liền dựng tóc gáy.
Bàn công công nói:
Long Ưng chợt nói:
Trước sau bái kiến Thượng Quan Uyển Nhi và Công chúa Thái Bình, thiếu chút nữa không thể thoát thân về.
Bàn công công nói:
Long Ưng nghẹn ngào kêu lên:
Bàn công công lại nói:
Lão lại hỏi:
Long Ưng thản nhiên nói:
Bàn công công lấy làm kỳ quái, nói:
------oOo------