Nguồn:
read.st
Ở chung, Long Ưng mới cảm thấy được sự bất phàm của Địch Nhân Kiệt. Lão đầy sức hấp dẫn chẳng trách mà Võ Chiếu lại tin tưởng và ỷ lại vào lão như thế. Mà dưới sự thúc đẩy của lão, mỗi người đều có chức vụ quan trọng. Như Trương Giản Chi, toàn bộ do một tay Địch Nhân Kiệt dẫn dắt. Cho nên một ngày Địch Nhân Kiệt chưa tán thành Võ Chiếu phế Lý Đán thì cho dù bà ta có nắm quyền nghiêng thiên hạ cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Hoàn Ngạn Phạm đi vào chủ đề chính:
Vì vậy mà chúng ta coi Lý Trí Cơ của bộ A Hội chính là Hề vương. Phủ đô đốc của y chẳng khác nào kinh thành của nước Hề. Nhưng trên thực tế thì tộc Hề vẫn chủ yếu dựa vào săn bắn, tìm nước...coi như là bộ lạc du mục, tuy nhiên chăn nuôi lại rất phát triển. Thực lực của nước tăng lên khiến cho cuộc sống của mọi người tương đối yên ổn, ở một số thung lũng còn có người hề làm nghề nông.
Địch Nhân Kiệt hỏi:
Hoàn Ngạn Phạm cười khổ:
Thôi Huyền Vĩ nói:
Hoàn Ngạn Phạm nói:
Vạn Nhận Vũ nói:
Trương Giản Chi nói:
Hoàn Ngạn Phạm nói như trong lòng bàn tay:
Gã lại nói:
Địch Nhân Kiệt nói:
Mọi người bật cười ha hả, chỉ có Long Ưng thì đau khổ dở khóc dở cười.
Trương Giản Chi cười nói:
Mọi người lại bật cười ha hả.
Hoàn Ngạn Phạm lại nói:
Long Ưng hỏi:
Hoàn Ngạn Phạm nói:
Long Ưng kinh ngạc hỏi:
Thôi Huyền Vĩ nói:
Địch Nhân Kiệt nói:
Long Ưng bừng tỉnh. Chẳng trách mà Võ Chiếu lại e ngại việc này như vậy, còn tự mình suy tính vì sao lại muốn mượn tay Long Ưng hắn để rửa mối nhục.
Ánh mắt của Vạn Nhận Vũ trở nên sắc bén:
Hoàn Ngạn Phạm nói:
Lão Quách hiểu rất nhiều về người Khiết Đan.
Long Ưng nảy ra một ý liền quay sang Vạn Nhận Vũ cùng với Phong Quá Đình đề nghị:
Vạn Nhận Vũ và Phong Quá Đình đều vui vẻ đồng ý.
Hiện tại cái quý nhất của Long Ưng chính là có vàng không mua nổi thời gian. Mặc dù còn chưa nói hết ý nhưng vẫn phải chia tay hai người Vạn, Phong. Cả ba người nhanh chóng rời khỏi Hoàng Thành, theo Phong Quá Đình tới lầu Phiên Hương.
Lầu Phiên Hương nằm ở gần với tửu lâu của nhà họ Đổng, khí thế kém hơn Phương Hoa các nhưng cũng được xây dựng tới năm tầng lầu. Hai tầng cao nhất do tầm nhìn thông thoáng nên cũng thấy được cảnh sắc của Lạc hà.
Cả ba người đi với nhau tới, người giữ cửa vội vàng đón tiếp bọn họ vào ngồi ở phòng khách rồi nhanh chóng thông báo cho ông chủ lớn Thành Cát của lầu Phiên Hương.
Long Ưng thấy trong phòng có mười người đang chờ đợi lên lầu thì nói:
Phong Quá Đình nói:
Lúc này, Mẫu mị nương tươi cười đi tới chào hỏi:
Có tiếng cười chợt vọng ra:
Long Ưng đưa mắt nhìn thì thấy hơi quen nhưng không biết đã gặp ở đâu.
Cả ba người tiến vào căn phòng trên tầng cao nhất. Căn phòng có cửa mở về hướng Bắc, bên ngoài có đặt mấy cái ghế dựa để ngắm cảnh Lạ hà và hoàng thành vào ban đêm.
Long Ưng cùng với Nhạn Vũ không kìm nổi lòng mở cửa đi ra ban công.
Phong Quá Đình khen ngợi rồi đuổi Mỵ nương cùng với tiểu tỳ đưa họ lên phòng sau đó dặn các nàng không cần phải vào. Gã đi tới bên cạnh Long Ưng, nhìn bầu trời đêm rồi nói:
Làn mưa bụi lất phất bay xuống dưới ánh đèn dầu khiến cho nó trông như dải lụa mỏng phất phơ trong không trung. Dưới Lạc hà thi thoảng lại có một con thuyền chạy qua đối lập với cảnh yên tĩnh hai bên bờ sông.
Long Ưng nhìn về phía cung Thượng Dương tìm được vị trí của viện Cam Thang mà nghĩ thầm năm đó một mình sống trong núi hoang chưa bao giờ nghĩ tới mình lại ngồi ở một nơi tráng lệ nhất Trung Thổ thế này, đồng thời lại còn có ba người con gái đang ở trong thâm cung chờ hắn về hưởng đêm xuân.
Cả ba người đối diện với cảnh đẹp nghĩ đến sắp phải đi mà nhất thời suy nghĩ tới ngẩn người.
Cánh cửa căn phòng chợt được mở ra nhẹ nhàng. Hoa Tú Mỹ ăn mặc theo phong cách độc đáo bước vào trong nhìn ba người đứng ở ban công thì nhẹ nhàng bảo tiểu tỳ theo nàng rời khỏi sau đó cũng lặng lẽ bước ra đứng giữa Long Ưng cùng với Phong Quá Đình mà dõi mắt về phía xa đồng thời giơ cây khèn lên mà thổi.
Những âm thanh như có như không trong đêm mưa rồi thấm dần vào gan ruột tạo ra một giai điệu cổ thần bí không biết họ tên. Nó như được nàng sử dụng những âm phù làm màu sắc cùng với tiết tấu vui vẻ làm bút để miêu tả một vùng đất xa xôi.
Trong bầu không khí cảm động bởi tiếng khèn của nàng, âm thanh tiếng nhạc khi thì tiêu điều khi thì cao vui thay đổi liên tục so với nói bằng lời còn hiệu quả hơn nhiều. Nàng coi ống trúc như cách thức để nói ra gây động lòng người. Sự miêu tả đó ngoại việc biểu đạt cảm xúc mà còn làm cho nó được khắc sâu khó quên ngay.
Những âm thanh réo rắt dìu dặt phá tan màn đêm tĩnh mịch. Nó khiến cho người khách lữ hành cô độc, toàn bộ không trung quanh khu hoàng thành, Lạc Hà trở nên sáng ngời.
Những âm thanh dìu dặt đi xuống kết thúc một khúc nhạc. Ba người Long Ưng không nói ra bằng lời nhưng cũng không trầm trồ khen ngợi vì sợ phá hỏng bầu không khí thần kỳ xung quanh.
Hoa Tú Mỹ vui vẻ đứng sát Long Ưng và Phong Quá Đình, đôi mắt đẹp dõi vào màn mưa mà nhìn về phía xa.
Một lát sau, Vạn Nhận Vũ thở dài:
Phong Quá Đình không muốn nói chuyện nhưng vẫn phải đáp lại:
Long Ưng thầm thưởng thức bờ vai tròn trịa của nàng mà nói:
Vạn Nhận Vũ như tỉnh lại nhắc nhở hắn:
Lần đầu, Long Ưng quay đi chỗ khác thẩm tra vóc dáng của nàng rồi mỉm cười:
Hoa Tú Mỹ quay sang nhìn hắn rồi lại nhìn sang màn mưa mà như không có vấn đề gì trả lời:
Long Ưng nói:
Hoa Tú Mỹ chẳng hề để ý trả lời:
Cả ba người hiểu được. Mặc Xuyết lần nào cũng đúng, mỹ nhân kế luôn lợi hại nhất. Với sắc đẹp khuynh quốc khuynh thành của Hoa Tú Mỹ, lại đa tài đa nghệ, tinh thông ca múa, cho dù người lên ngôi là họ Lý hay họ Võ thì cũng không thể kháng cự.
Long Ưng nói:
Hoa Tú Mỹ liếc hắn một cái thật sâu rồi lại nhìn vào làn mưa bụi mà nói:
------oOo------