Nguồn:
read.st
Ngưng Diễm cảm thấy mâu thuẫn, tiến thoái lưỡng nan.
Ánh mắt Long Ưng thừa dịp tìm kiếm trong đám người ngoại tân, không thấy Vạn Sĩ Kinh cũng như nữ cao thủ Thái Á xinh đẹp của Hề Tộc.
Dưới sự mong đợi của vạn chúng, Ngưng Diễm miễn cưỡng nở nụ cười ảo não, nói:
Nàng lại quay sang Long Ưng nói:
Nói xong, nàng liền bước về hướng thần đạo đầu tiên. Một đám cao thủ Đột Quyết theo sát đằng sau, tiếp theo là những ngoại tân khác.
Võ Tam Tư, huynh đệ họ Trương đều đứng tại chỗ, thi lễ đưa tiễn.
Long Ưng vội vàng đuổi theo, bước đi bên cạnh Ngưng Diễm. Tuyết Nhi cũng đi theo chủ nhân, sóng vai với Ngưng Diễm. Ngữ điệu Long Ưng biến đổi, thấp giọng nói:
Nghe được hắn nói chuyện, người Đột Quyết, bao gồm luôn cả Ngưng Diễm, đều kinh dị. Bởi vì nhóm người này ai cũng võ công cao cường, sao có thể để cho Long Ưng một lưới bắt trọn?
Ngưng Diễm nói:
Long Ưng nhún vai, đột nhiên nói:
Trên thực tế, hắn đã tạo một bậc thang cho Ngưng Diễm bước xuống. Những người này lặng lẽ đến Trung Thổ, mục đích là “âm thầm” bảo hộ Ngưng Diễm.
Ngưng Diễm thở dài:
Trước khi từ biệt, nàng nhìn qua Long Ưng, mỉm cười nói:
Long Ưng dẫn Tuyết Nhi lướt ngang qua, cung kính thi lễ.
Long Ưng chạy tới Thần Đô Uyển - giáo trường Ngự Vệ của Cung Thượng Dương, từ xa đã nghe được tiếng hoan hô, trầm trồ khen ngợi.
Lúc đến nơi thì hai mắt tỏa sáng. Hơn trăm Ngự vệ giục ngựa chạy xung quanh, hoan hô động viên Nhân Nhã. Nàng mặc y phục võ sĩ màu trắng, mang đôi giày màu đỏ. Thân hình xinh xắn lanh lợi đang ngồi thẳng trên lưng con tuấn mã. Nhìn nàng xinh đẹp đến nỗi muốn đoạt hồn phách của người ta. Nàng đang hết sức chăm chú trên lưng ngựa nên không biết hắn đến.
Tú Thanh và Lệ Lệ đang ở bên ngoài cổ động cho Nhân Nhã, tỏa ra cái khí khái hiên ngang trước giờ chưa từng phát hiện trên người các nàng.
Khi nhìn thấy Long Ưng đến, ai cũng hưng phấn chạy tới.
Long Ưng tung người xuống ngựa, bước đến bên cạnh Lệnh Vũ, nói:
Lệnh Vũ hớn hở nói:
Tiểu Mã hưng phấn nói:
Lệ Lệ và Tú Thanh bước đến hai bên hắn. Đương nhiên Long Ưng không keo kiệt lời khen ngợi, khiến cho các nàng như mở cờ trong bụng.
Long Ưng hỏi Tiểu Mã:
Tiểu Mã lộn một vòng, hạ xuống một trượng phía sau, dương dương đắc ý:
Lệ Lệ và Tú Thanh cùng cười mắng.
Nhân Nhã là người cuối cùng nhìn thấy chồng, hưng phấn đến khuôn mặt đỏ bừng, quất ngựa chạy về phía hắn.
Long Ưng cảm nhận được uy thế như mặt trời ban trưa của mình ở hoàng cung, cao giọng nói:
Mọi người lớn tiếng đáp ứng. Long Ưng vừa định ôm hai cô gái leo lên con ngựa do Ngự vệ dắt tới thì Lệ Lệ và Tú Thanh cười tránh đi, tự mình đạp chân lên ngựa, thể hiện uy phong.
Long Ưng ngồi lên Tuyết Nhi, đi bên cạnh Nhân Nhã, yêu thương nói:
Nhân Nhã cười ngọt ngào nói:
Long Ưng thầm kêu kỳ lạ. Ba vị phu nhân bình thường được nuông chiều từ bé. Chịu đựng được vất vả như vậy, chẳng lẽ là một loại ma công?
Lệnh Vũ, Tiểu Mã và bảy tám gã Ngự vệ nhao nhao leo lên chiến mã.
Cả đám tiến vào sâu bên trong Thần Đô Uyển.
Long Ưng vẫn là lần đầu tiên đến Thần Đô Uyển. Nhân Nhã đã đến đây nhiều lần với Võ Chiếu. Thần Đô Uyển đúng là địa điểm thắng cảnh có tiếng. Khuôn viên hơn hai trăm dặm. Khó trách lúc mới đến Thần Đô, Vinh công công nói cho hắn biết, Thần Đô Uyển là nơi dễ lạc đường nhất. Bên trong đầy các danh hoa tiên thảo, tu trúc liễu rũ, kỳ sơn dị trạch và các loại chim thú quý hiếm.
Có mười một tòa cung điện. Phân biệt là Cao Sơn, Túc Vũ, Hợp Bích, Minh Đức, Lãnh Tuyền, Long Lân, Thúy Vi, Vọng Xuân, Hoàng Nữ, Thanh Thành và Lăng Ba. Phía đông nam có ao lớn Ngưng Bích, phạm vi hơn mười dặm, tạo thành cảnh Bồng Lai... Quả thật là có đầy đủ đài, quan, điện, các trên cùng một ngọn núi.
Bên trong uyển có trồng hoa mẫu đơn. Lúc này đang là mùa hoa nở rộ. Tất cả ganh nhau đua sắc, đẹp không sao tả xiết.
Bên trong cung Hợp Bích kết hợp một màu vàng son lộng lẫy, to lớn đồ sộ. Cũng trong cung này, thái tử Lý Hoằng bỗng nhiên chết bất đắc kỳ tử. Từ đó về sau Võ Chiếu không đặt chân nửa bước đến đây. Nhưng luận cảnh quan, cung Cao Sơn và cung Túc Vũ là đứng nhất. Đứng ngắm từ trên cao xuống, có thể nhìn thấy hết toàn cảnh Lạc Dương.
Bên trong uyển còn có hai đại đình Phương Thụ và Kim Cốc.
Long Ưng đi một vòng xung quanh hồ Ngưng Bích. Ánh mặt trời rực rỡ đã qua giờ Ngọ. Bởi vì không ăn trưa, nên đành phải trở về Cung Thượng Dương. Long Ưng thầm nghĩ, khó trách Thái Bình Công Chúa lại cùng Phù Quân Hầu đến đây du ngoạn nhiều ngày. Ở lại mười ngày nửa tháng trong nột vườn ngự uyển hết sức rộng lớn xa hoa này vẫn không chán. Hoành Không Mục Dã đã khẳng định hai ngày một đêm ở đây vẫn chưa đủ.
Khi hắn về đến Cung Thượng Dương, một người vội vã chạy tới, báo Thánh Thượng cho đòi Long Ưng đến Nhật Lâu kiến giá.
Bên cạnh Phong Môn Cung Thượng Dung, trước khi sông Lạc được xây dựng là Nhật Lâu cao năm trượng đồ sộ. Trên tầng cao nhất, nữ đế Đại Chu người khoác long bào, bay phần phật trong gió đứng đó.
Hình như Võ Chiếu đang bị sự bận rộn của những con thuyền đến và đi trên sông Lạc mê hoặc. Nước sông dưới ánh mặt trời phát ra thứ ánh sáng lăn tăn.
Sau khi Long Ưng thi lễ vấn an, thái giám dẫn hắn lên lặng lẽ lui xuống lầu, chỉ còn lại hai người bọn họ cùng với thanh âm thuyền đến thuyền đi vang lên từ sông Lạc.
Võ Chiếu nói:
Long Ưng đến bên cạnh bà ta, thấy bà ta vẫn chuyên chú vào tình huống dưới sông Lạc, liền không dám nói lời nào. Hắn lại tinh tường cảm ứng được Võ Chiếu sắp có chuyện quan trọng muốn nói.
Võ Chiếu nhu hòa nói:
Long Ưng nghe vào chẳng hiểu ra sao, hoàn toàn không hiểu được vì sao Võ Chiếu lại bỗng dưng nhắc đến Khấu Trọng. Nhưng mỗi khi bà ta nhắc tới Khấu Trọng hoặc Từ Tử Lăng, cũng giống như biến thành một người khác, đang bị một cảm xúc kỳ lạ nào đó lấn áp.
Võ Chiếu nói:
Long Ưng thầm nghĩ, chẳng lẽ bà ta cho đòi mình đến, tại một chỗ như thế này, chỉ là nói với mình câu chuyện nhìn nay nhớ xưa?
Cuối cùng, Võ Chiếu quay sang nhìn hắn, vẻ mặt ưu tư, buồn bã nói:
Long Ưng nghĩ đến người nói cho bà ta biết chính là Loan Loan, trong nội tâm liền rầu rĩ. Có thể tưởng tượng, lúc Loan Loan nói những lời này cũng chính là đang quay về với quá khứ đã qua.
Ánh mắt Võ Chiếu nặng nề nhìn thời gian trôi đi như dòng nước, vĩnh viễn không quay đầu lại. Một giọt nước mắt lăn từ trên khóe xuống, nhìn ban công, thanh âm nghẹn ngào trầm thấp ngâm:
Lạc Dương mạch thượng nhân hành tuyệt
Du liễu tiêu sơ lâu các nhàn
Nguyệt minh trực kiến tung sơn tuyết.
Tiếng ngâm của bà có một cảm giác khiến người ta sợ run, trầm thấp nghiền nát, lại tích tụ tình cảm và năng lượng kỳ dị. Nhưng nhất định là từ sâu trong nội tâm của bà ta đang có một thứ cảm xúc khó có thể đè nén, dâng trào.
Chuyện gì có thể làm cho bà ta trở nên như thế?
Thật lâu sau, Võ Chiếu không nói lời nào, bỗng nhiên biến thành một bức tượng nữ đế ngạo nghễ đứng trên cao.
Rốt cuộc Võ Chiếu cũng sống lại, từ từ thở dài, thanh thản nói:
Long Ưng rất muốn hỏi bà, tự tạo áp lực cho bản thân có phải vất vả lắm hay không? Nhưng cuối cùng lại không dám hỏi. Loan Loan chính là tự thân khắc họa của Võ Chiếu. Vì lý tưởng Thánh môn, đem hạnh phúc của mình hoàn toàn chôn giấu. Trên thực tế, bất luận có tướng đế vương như thế nào, vinh hoa phú quý như thế nào, đạt được sau này cũng không ngoài như vậy. Tội gì làm khổ mình?
Võ Chiếu hít sâu mấy hơi, cảm xúc ổn định lại, lơ đãng nói:
Long Ưng không cần đoán:
Võ Chiếu hớn hở nói:
Suy nghĩ một chút, lại nói:
Long Ưng gật đầu nói:
Võ Chiếu nói:
Long Ưng nói:
Võ Chiếu nói:
Long Ưng thất thanh nói:
Võ Chiếu nở nụ cười đầu tiên trong ngày hôm nay, có phần vui sướng bởi vì có thể trêu đùa hắn:
Long Ưng ngây ngốc nhìn bà.
Võ Chiếu hớn hở nói:
Long Ưng cười khổ nói:
------oOo------