Nguồn:
read.st
Hơn mười người khác ngoại quốc lập tức phát ra âm thanh như tiếng sấm.
Thế công vững chắc tinh diệu tuyệt luân, mà thủ của Thiết Lợi cũng không chê vào đâu được.
Vạn Nhận Vũ quay sang cười nói với mọi người trên bàn:
Long Ưng thấy Tiểu Ma Nữ đang hết sức chăm chú nhìn trận tranh hùng, sắc tâm lại nổi lên, lấy tay xoa cặp đùi ngọc thon dài, đầy đặn tràn ngập sức sống thanh xuân. Tiểu Ma Nữ như không có chút cảm giác nào, mặc cho hắn vô lễ làm càn.
Một tiếng động vang lên. Bách Biến Thuẫn từ vai trái Phong Quá Đình lọt xuống bàn tay trái của y, biến nó thành một màn kim quang bảo vệ lóng lánh. Trong lúc mọi người được mở rộng tầm mắt, cả người y được bao bọc bởi tấm lá chắn bảo vệ, va chạm với bóng búa hộ thân của Thiết Lợi. Tiếng hô kinh ngạc vang lên bốn phía.
Oành!
Kình khí va chạm, búa ảnh tiêu tán. Thiết Lợi lảo đảo hai bước, nhưng y gặp nguy không sợ, ngã mà không loạn. Hai búa vẫn trước sau bổ tới Phong Quá Đình, không hổ danh là cao thủ nổi tiếng của Đột Quyết.
Phong Quá Đình cười ha hả, dùng Bách Biến Thuẫn ngăn chặn búa ở tay phải đối phương. Gã thu hồi kiếm lại, gác lên vai trái, sau đó dùng chuôi kiếm va chạm với lưỡi búa của Thiết Lợi đang tới sát người.
Búa ở tay trái Thiết Lợi bị đẩy ra. Búa ở tay phải nặng nề chém vào Bách Biến Thuẫn. Trong sân, ai cũng nghĩ rằng sẽ phát ra tiếng vang khi búa thuẫn va chạm, nhưng ngược lại chẳng hề có bất cứ âm thanh nào. Thậm chí Bách Biến Thuẫn còn lõm xuống dưới, giống như hút chặt lấy không tha.
Thân pháp Thiết Lợi trì trệ, miễn cưỡng rút búa lui về phía sau, nhưng đã lộ ra sơ hở mà cao thủ không nên có.
Bóng kiếm chợt phóng ra đầy trời ở trước ngực Phong Quá Đình.
Chúng như sông biển xông thẳng đến kẻ địch. Thiết Lợi nỗ lực ứng chiến, nhưng kiếm của Phong Quá Đình quá nhanh, lại cùng lúc sử dụng Bách Biến Thuẫn. Điều làm cho Thiết Lợi đau đầu nhất chính là không biết Bách Biến Thuẫn khi nào thay đổi, nên y hơi e ngại, không dám sử dụng hết mười phần công phu.
Bóng kiếm như cuồng phong bạo vũ ập về phía Thiết Lợi. Thiết Lợi bị Phong Quá Đình đánh cho phải lui về phía sau. Nếu như Phong Quá Đình không nương tay thì y sẽ sớm phơi thây trên mặt đất.
Toàn trường vang lên tiếng la rung trời.
Đang!
Ngưng Diễm gõ đồng la, cúi đầu xưng thần.
Sau khi Tiểu Ma Nữ vỗ đỏ bàn tay, liền ghé sát tai Long Ưng nói:
Long Ưng cuống quýt rút tay về, thấy Tiểu Ma Nữ mỉm cười, dương dương tự đắc đến mê người thì trong lòng liền ngứa ngáy, hận chỉ muốn vồ lấy nàng ngay bây giờ.
Phong Quá Đình chiến thắng trở về, cười nói với Long Ưng:
Võ Thừa Xuyên nói với Long Ưng:
Long Ưng nói:
Võ Thừa Xuyên đứng dậy công bố, do cao thủ trẻ tuổi Tạ gia dưới cờ huynh đệ Trương thị đứng ra giao chiến. Người này lưng hùm vai gấu, nhất biểu nhân tài, ngoại hình làm cho người ta có cảm tình.
Ngưng Diễm chẳng hề nghĩ ngợi sai người xuất chiến. Lần này là nữ võ sĩ mà Long Ưng đặc biệt chú ý. Đến khi nàng tự báo danh tự, mọi người liền biết được nàng là nữ cao thủ của Hề Tộc. Cô gái có nhan sắc rất lạ, ánh mắt long lanh, khiến cho người nhìn thở dài.
Long Ưng nhìn nàng bước vài bước, trong lòng hơi động, quay sang Võ Thừa Xuyên nói:
Võ Thừa Xuyên cười nói:
Phong Quá Đình đưa đồng la đồng chùy cho Võ Thừa Xuyên.
Lý Đa Tộ nói:
Võ Thừa Xuyên mỉm cười nói:
Long Ưng rời khỏi ghế nói:
Khi hắn bước được hơn mười bước, luận võ bắt đầu.
Thái Á dùng Mã Thương, so với thương bình thường ngắn hơn thước rưỡi. Đầu thương ngắn nhưng nhọn, dưới sự điều khiển của nàng nó linh động như một con rắn độc, ngẩng đầu thè lưỡi tấn công Tạ gia.
Tạ gia dùng chính là Thiết Giản. Tuy bị bách phải thủ thế nhưng lại thủ đến hắt nước không vào. Không biết có phải do y thương hoa tiếc ngọc hay là đã được chỉ thị, chỉ thủ chứ không tấn công.
Những tiếng khen ngợi nổ ra. Bởi vì ai cũng thấy rõ, tuy nó không căng thẳng giống như ba trận chiến trước, nhưng tới cuối cùng cũng không biết ai thắng ai thua.
Thương Giản giao kích, âm thanh vang lên không ngớt.
Long Ưng buông tha việc đi tìm huynh đệ Trương thị, trở lại ghế, nói:
Hắn thò tay sờ soạng đùi của Tiểu Ma Nữ, kéo thẳng xuống khe chính giữa. Long Ưng trở tay nắm lấy vùng cây cỏ mềm mại, Tiểu Ma Nữ không hề có ý phản kháng, mặc hắn muốn làm gì thì làm.
Võ Thừa Xuyên quay sang Long Ưng nói:
Long Ưng nói:
Mọi người gật đầu đồng ý.
Đ-A-N-G...G!
Võ Thừa Xuyên gõ vang đồng la, đứng dậy tuyên bố trận đánh hòa nhau. Tiếp đó là sáu trận, có thắng có bại. Điều làm cho người ta khắc sâu ấn tượng, chính là cao thủ Đột Quyết dùng Cách Lộc Mang, trong vòng hai ba chiêu đã đánh bại cao thủ Trình Hòa của Võ Tam Tư khiến cho y phải vứt bỏ thương ôm giáp thua trận, đồng thời cũng làm cho Long Ưng hiểu được, ngoại trừ cao thủ Bí Tộc kia, người này là người có thực lực nhất trong đoàn ngoại tộc.
Mười trận luận võ, chín trận đã có kết quả. Bốn thắng, bốn thua, một hòa. Trận cuối cùng vô hình biến thành trận quan trọng để phân định thắng thua. Lúc này đến phiên ngoại tộc phái ra người được chọn lựa.
Vạn Nhận Vũ nói:
Võ Thừa Xuyên cười nói:
Rồi đứng dậy nói:
Ngưng Diễm chẳng hề do dự nói:
Long Ưng dẫn đầu vỗ tay, toàn trường ồn ào hoan hô.
Long Ưng cưỡi Tuyết Nhi chạy chầm chậm trên con phố. Tiểu Ma Nữ ngồi sau lưng, đôi tay nhỏ ôm chặt eo của hắn. Đầu gối lên bờ vai, ngực kề sát lưng, khiến cho hắn hoàn toàn cảm nhận được sự mềm mại và độ co giãn của cơ thể yêu kiều. Chỉ nhìn nàng hoàn toàn không để ý tới chuyện kéo dài thời gian đưa nàng về lại phủ Quốc lão thì biết nàng đã rơi vào bể tình của mình.
Long Ưng ôn nhu kêu lên:
Tiểu Ma Nữ dạ một tiếng.
Long Ưng nói:
Tiểu Ma Nữ nhẹ nhàng nói:
Rồi nàng lại nói như muỗi kêu vào tai của hắn kéo theo hơi thở như lan:
Long Ưng nói:
Tiểu Ma Nữ khổ não nói:
Long Ưng vui nói:
Tiểu Ma Nữ lại cười:
Long Ưng cười khổ nói:
Tiểu Ma Nữ ôm hắn chặt hơn nói:
Phủ quốc lão ngay trước mắt.
Long Ưng giấu đầu lòi đuôi, cười nói:
Tiểu Ma Nữ hào hứng nói:
Long Ưng vòng tay ra đằng sau ôm lấy bờ eo thon bé bỏng của nàng, chân trái đạp ngựa, nghiêng người dùng chân cặp lấy hai chân của nàng. Tiểu Ma Nữ duyên dáng gọi to một tiếng, để cho tay của hắn chộp lấy bầu ngực, tìm tới cặp môi thơm của nàng, hôn ngấu nghiến.
Long Ưng trở lại Cung Thượng Dương. Gác cổng bảo hắn đến điện Trinh Quan gặp Võ Chiếu. Trong lòng hắn đã có kế hoạch khác, trước đến Cam Thang Viện, lấy những vật cần thiết, để Tuyết Nhi lại rồi đi bộ đến điện Trinh Quan.
Vinh công công đang chờ hắn trước cửa điện, nói:
Long Ưng vỗ vai y, cất bước đến triều đường, nói:
Vinh công công nói:
Long Ưng hỏi:
Vinh công công nói:
Long Ưng nói:
Vinh công công nói:
Long Ưng mừng lớn:
Rồi hắn vỗ vai Vinh công công nói:
Vinh công công ngơ ngác quay đầu bước đi.
Long Ưng bước đến trước nội đường, gặp được Thượng Quan Uyển Nhi.
Tài nữ liền nói với hắn:
Những lời này không hề nghi ngờ ám chỉ muốn hiến thân cho hắn.
Nhưng Long Ưng biết tối nay không thể đụng đến nàng. Bởi vì nếu đến tai Tiểu Ma Nữ, sẽ làm cho nàng thất vọng với mình. Hắn cởi áo khoác ngoài một chút, để cho nàng nhìn thấy cái áo dạ hành bên trong, nháy mắt một cái.
Thượng Quan Uyển Nhi lườm hắn một cái, lại không dám nói lời nào, sợ Nữ Đế nghe thấy, liền thò tay nhéo vào cánh tay hắn một cái, mới bỏ đi. Long Ưng thầm nghĩ hôm nay không biết phạm phải húy kỵ gì, mà bị đám tiểu mỹ nhân này nhéo mãi.
Ổn định lại tâm trạng, hắn cất bước tiến vào nội đường. Nhìn thấy bóng lưng duyên dáng của Võ Chiếu, bên tai liền vang lên thanh âm của bà:
Long Ưng đi đằng sau Võ Chiếu, xuyên qua cửa sau, bước vào lâm viên yên tĩnh ở hậu cung. Ánh trăng óng ánh như dát một lớp vàng mỏng lên cây cối, bãi cỏ và đá vụn.
Một đêm khuya không cần đèn.
Võ Chiếu bước lên một cái đình hình lục giác, dựa vào lan can nhìn ánh trăng vừa tròn vừa sáng trên trời, nhu hòa nói:
Long Ưng bước vào một bên đình, ngồi chỗ lan can thấp hơn, nhìn chăm chăm vào bóng lưng xinh đẹp của Nữ Đế đang đứng chắp tay ngạo nghễ cạnh bàn đá, thầm nghĩ không biết bà ta có phải đang nhớ đến một đêm ánh trăng nhô cao năm nào tháng nào đã làm một điều gì đó. Sự kiện đó có lẽ đã cải biến lịch sử, liền không khỏi cảm thấy cảm khái trong nội tâm.
Võ Chiếu thản nhiên nói:
Bây giờ còn cách Trung Thu bốn tháng, Long Ưng thở dài, thanh thản nói:
------oOo------