Nguồn:
read.st
Hai người thực sự kinh ngạc. Vạn Nhận Vũ nói:
Long Ưng đắc ý nói:
Mắt hai người đầy sát khí, nghĩ đến mối thù Hắc Xỉ Thường Chi bị hại.
Tiếng động mạnh mẽ truyền tới.
Ba người nhìn lại, nha hoàn tâm phúc xinh đẹp của Tiểu Ma Nữ thong thả đi tới, nói:
Vạn Nhận Vũ nhận ra là tỳ nữ Thanh Chi lần trước đến mời Long Ưng, thấy nàng ta xinh đẹp động lòng người, cười nói:
Thanh Chi hé miệng cười nói:
Vạn Nhận Vũ và Phong Quá Đình cùng bật cười, Long Ưng thì dở khóc dở cười.
Thanh Chi nhìn Long Ưng nói:
Long Ưng nhìn hai người ra hiệu, bảo họ tiếp tục luyện tập, rồi đuổi theo Thanh Chi, nói:
Thanh Chi phì cười, duyên dáng nói:
Long Ưng thầm nghĩ, chủ nào tớ nấy, tiểu cô nương này thật lợi hại.
Hắn vội cười lấy lòng:
Mắt chan chứa sóng tình, Thanh Chi liếc hắn đầy quyến rũ, che miệng nũng nịu cười.
Long Ưng theo nàng đi vào hậu hoa viên, sau đám cây rừng thấp thoáng một tòa nhà hai tầng.
Vừa lên bậc thềm sau lầu, giọng của Tiểu Ma Nữ vọng ra:
Thanh Chi nín cười:
Tiểu Ma Nữ thản nhiên:
Thanh Chi nhìn Long Ưng ra hiệu bảo hắn đi lên. Long Ưng vội vã leo lên lầu hai, vừa nhìn lập tức ngây ra như phỗng, cảnh tượng trước mắt thật khó tin.
“Quốc sắc triêu hàm tửu, thiên hương dạ nhiễm y” (1)
Phòng không cần lớn. Khuê phòng của Địch Ngẫu Tiên chỉ rộng hai trượng vuông, sáng sủa sạch sẽ, bài trí thanh nhã, đồ đạc làm bằng gỗ lim, phong cách cổ kính tự nhiên. Hai phía nam bắc trổ hai cửa sổ hình bát giác, đường nét đơn giản thanh thoát. Các thanh dầm làm bằng gỗ tròn, chắc nịch và thô mộc, giản dị mà phóng khoáng.
Giường của Tiểu Ma Nữ đặt dựa về phía nam, màn lụa treo từ nóc rũ xuống tận mặt đất, một phía được vén lên, có thể thấy được mấy chiếc gối đặt bên cạnh. Sát tường phía bắc đặt một loạt tủ gỗ cao bằng thân người, mấy cái bàn, ghế đặt rải rác hai phía còn lại. Đặc biệt là bàn trang điểm đặt bên giường. Địch Ngẫu Tiên đang ngồi trước bàn trang điểm. Long Ưng chỉ thấy phía sau lưng của nàng, nhưng gương đồng lại phản chiếu khuôn mặt xinh đẹp của nàng vào tầm mắt hắn.
Vách tường đông có treo câu đối, viết: “Phiên Phiên tân lai yến, song song nhập ta lư.” (Nhẹ nhàng đến dự yến, sánh bước vào nhà ta)
Tường đối diện, là một phiến đá vuông, khắc đầy tên người, đó là “Bảng bại tướng” nổi tiếng của nàng.
Long Ưng ngây người nhìn Tiểu Ma Nữ, chưa bao giờ nghĩ tới dáng dấp nàng có thể biến đổi thành thế này. Nàng chải phần tóc phía sau, tết thành đuôi sam, dài đến gần eo. Khuôn mặt nhỏ nhắn vô cùng xinh đẹp của nàng không còn bị mái tóc lòa xòa che phủ, càng lộ ra vẻ linh hoạt. Lúm đồng tiền mờ mờ, khóe môi hơi cong lên, khi giận càng xinh, hoạt bát sinh động. Sống mũi dọc dừa thon nhỏ, phong thái cao quý trang nhã, phối hợp với ánh mắt linh động, không ngừng lưu chuyển, cái cổ trắng như ngọc, khí chất vô cùng thanh lệ, khiến Long Ưng nín thở nhìn sững sờ như đang ngắm một bức tranh thiếu nữ xinh đẹp nhất.
Nàng mặc một chiếc áo lụa trắng tay hẹp, hoa văn hoa mẫu đơn xanh nhạt, rũ xuống trên đầu gối, đeo dây lưng bạch ngọc. Phía dưới là váy xếp nếp màu xanh biếc, dài đến mắt cá chân, chân mang hài hai màu vàng đỏ, mũi hài cong lên, hết sức đặc biệt. Vai nàng choàng một chiếc khăn lụa trắng đỏ, đoan trang nhã nhặn, xinh đẹp động lòng người.
Tiểu Ma Nữ dịu dàng đứng dậy, tới trước mặt Long Ưng. Ánh mắt của Long Ưng không bị che khuất, tha hồ ngắm nghía nàng, lần đầu tiên nhìn rõ những đường cong mê người trước kia bị trang phục võ sĩ che giấu.
Tiểu Ma Nữ thấy hắn nhìn mình không chớp, từ trên xuống dưới không chút kiêng dè, cũng không hề phật ý, còn từ từ xoay một vòng trước mặt hắn, bím tóc vung vẩy, nhẹ nhàng nói:
Long Ưng đắm đuối nói:
Tiểu Ma Nữ hơi chán nản, giậm chân nói:
Long Ưng giải thích:
Tiểu Ma Nữ trợn mắt, đi về phía bậc thềm, nói:
Long Ưng đuổi theo nàng, ghé mũi vào vai gáy nàng, kêu lên:
Tiểu Ma Nữ thúc khuỷu tay vào sườn hắn, Long Ưng kêu lên một tiếng, lùi ra sau, ngã ngửa lên giường của nàng, chân treo bên thành giường.
Địch Ngẫu Tiên đuổi theo, mắt đẹp trừng trừng, chống nạnh, hung dữ nói:
Long Ưng nhắm mắt lại, vẻ mặt si mê, nói:
Tiểu Ma Nữ sẵng giọng:
Long Ưng vẫn ung dung, uể oải vươn vai, ngồi dậy, nở nụ cười đầy quyến rũ, vỗ vỗ cạnh giường, nói:
Tiểu Ma Nữ hoài nghi:
Long Ưng nhún vai, ra vẻ thần bí:
Tiểu Ma Nữ bất đắc dĩ ngồi xuống, cách hắn chừng nửa thước.
Long Ưng nói:
Tiểu Ma Nữ phản ứng:
Nhưng vẫn nghe lời hắn ngồi xuống gần hắn.
Long Ưng nhích gần lại, ôm vai nàng, hôn lên mặt nàng một cái, trước khi nàng kịp vùng ra, nói:
Đôi mắt Tiểu Ma Nữ sáng ngời, quên mất đang để hắn ôm vai, véo vào mặt tươi cười đang ngửa lên của hắn:
Long Ưng nói:
Tiểu Ma Nữ mừng rỡ:
Long Ưng cảm khái nói:
Tiểu Ma Nữ khó hiểu nói:
Long Ưng nói:
Tiểu Ma Nữ cảm động cúi đầu, nhẹ nhàng nói:
Long Ưng nói:
Tiểu Ma Nữ lơ đễnh nói:
Long Ưng nhằm ngay khóe môi nàng hôn một cái, nắm lấy bàn tay thon nhỏ của nàng, nói:
Tiểu Ma Nữ tình mê ý loạn, nói:
...
Ba người cùng Tiểu Ma Nữ đi vào thư phòng chào từ biệt Địch Nhân Kiệt. Địch Nhân Kiệt vẫn đang ngồi bên án vùi đầu vào công việc, ngẩng lên nhìn con gái yêu, mắt sáng lên, vui vẻ nói:
Tiểu Ma Nữ thẹn thùng nói:
Ba người bọn Long Ưng nhìn nhau, mỉm cười ra vẻ đã biết tỏng.
Địch Nhân Kiệt nhìn ba người nói:
Ba người cười vang. Tiểu Ma Nữ mừng rỡ, không ngờ cha mình lại dễ dãi như vậy.
Long Ưng cố ý nói:
Địch Nhân Kiệt vui vẻ:
Sau khi ra sức cảm tạ, Long Ưng rời thư phòng, đi chưa được mười bước, bị Tiểu Ma Nữ hung hăng giẫm lên mu bàn chân. Long Ưng kêu ối một tiếng. Tiểu Ma Nữ bất kể sự có mặt của Vạn Nhận Vũ và Phong Quá Đình, dữ tợn nói:
Phong Quá Đình và Vạn Nhận Vũ cười to.
Long Ưng đau khổ nói:
Tiểu Ma Nữ không nhịn được, cười rộ lên:
Vừa đi vừa cười cười mắng mắng, thoáng chốc đã đến chuồng ngựa.
Ba người dẫn ngựa ra chỗ trống trước chuồng ngựa. Tiểu Ma Nữ thấy Tuyết nhi (Đề Đạp Tuyết), vui vẻ vuốt ve đầu nó. Phong Quá Đình và Vạn Nhận Vũ lên ngựa, mỉm cười chờ xem Long Ưng làm cách nào dụ nàng lên ngựa, cưỡi chung một ngựa với hắn, trước bao nhiêu con mắt nhìn chòng chọc của mọi người.
Long Ưng ra vẻ hời hợt nói:
Tiểu Ma Nữ thản nhiên nói:
Long Ưng leo lên lưng Tuyết nhi, vỗ vỗ trước ngực, ý bảo Tiểu Ma Nữ ngồi vào lòng hắn.
Tiểu Ma Nữ đến một bên con ngựa, quay lưng lại phía Phong Quá Đình và Vạn Nhận Vũ, nheo mắt nhăn mũi, giả làm mặt quỷ một cách khả ái, nhảy lên ngồi phía sau Long Ưng, đưa một tay ôm nhẹ eo hắn.
Vạn Nhận Vũ và Phong Quá Đình vỗ tay hoan hô.
Long Ưng quay lại nhìn hai người, nói:
Tiểu Ma Nữ mừng rỡ nói:
Long Ưng lại, hạ giọng nói:
Phong Quá Đình nói:
Long Ưng nói:
(1) Quốc sắc triêu hàm tửu Thiên hương dạ nhiễm y: Sách "Tùng song tạp lục" chép: Vua Ðường Minh Hoàng ngự thưởng hoa Mẫu đơn trong nội điện, hỏi thị thần: thơ vịnh hoa Mẫu đơn của ai hay nhất? Thị thần tâu: có thơ của Lý Chính Phong có câu rằng: Quốc sắc triêu hàm tửu
Thiên hương dạ nhiễm y.
Nghĩa là: Người quốc sắc ban mai hay say rượu (ý nói hoa đỏ) Mùi thiên hương đêm nhuốm áo khăn (nói về hương thơm).
Không biết có phải do hai câu thơ này mà có cụm từ “quốc sắc thiên hương”?
------oOo------