Nguồn:
read.st
Long Ưng tỉnh giấc, trong lòng dâng lên một niềm ấm áp và thỏa mãn. Nhân Nhã hiền lành như một con dê con nằm cuộn trong lòng hắn. Hắn biết nàng đã thức dậy trước hắn từ sớm rồi, nhưng uể oải không muốn động đậy, lại thêm trong lòng vẫn còn thẹn nên chưa dám mở mắt ra. Hắn nhịn không được mà khẽ vuốt lên tấm lưng trơn như mỡ đặc của nàng.
Bảng vàng đề danh, động phòng hoa chúc chính là ước mơ của không ít người, cái đầu thì hắn không có duyên, cái sau thì đêm qua hắn vừa mới được. Đời người đến tận đây có cần cầu gì nữa?
Từ khi bị ép phải rời gian nhà nhỏ nơi khe núi hoang, hắn cảm thấy mình như bước vào một giấc mộng không có hồi kết, cho dù có đao kiếm giao phong, hắn cũng chỉ thấy như ảo như mộng. Nhưng khi hắn triền miên nam hoan nữ ái cùng với Nhân Nhã, hắn lại cảm thấy hết thảy mọi thứ đều trở nên chân thực hơn, cuộc sống đã lộ ra bộ mặt thật với hắn, mức chân thật đã trở nên dày đặc nhất từ trước đến giờ.
Lửa tình thiêu đốt thân thể, càn quét khắp cõi tâm linh.
Đêm qua sau khi tắm xong mò vào phòng tân hôn, dưới ánh nến thấp thoáng hắn thấy Nhân Nhã đã cuộn mình trong chăn say ngủ, mái tóc đen nhánh mượt mà xõa tự do trên gối thêu, nơi giao giữa gáy và vai của nàng có một nốt ruồi đen như mực, bèn nhịn không được mà hôn vào một cái.
Nhân Nhã “ư” một tiếng, dường như đã phát hiện, nhưng vẫn chưa chịu xoay người, chỉ có chiếc gáy cao trắng như mỡ ngọc và vành tai bé bé là đỏ bừng lên như bị châm lửa, đó chính là màu sắc mà Long Ưng yêu nhất trên thân nàng.
Khi Long Ưng chui vào trong ổ chăn ấm áp mà lại thanh khiết giữa trời đêm lạnh giá, lại phát hiện Nhân Nhã yêu quý của mình đã không còn chút vải trên thân, thì mọi thứ thoát ra khỏi sự khống chế của hắn.
Đêm nay đã không còn giống với bất cứ đêm nào từ trước đến giờ, tình yêu cháy bỏng đã khiến cho đêm đen có một ý nghĩa khác. Hai người cùng mở lòng mình ra một cách vô điều kiện, thân thể cùng với tâm hồn giao hòa chặt chẽ với nhau, cho đến khi không phân biệt đâu là đâu nữa.
Nhân Nhã khẽ cử động trong lòng hắn.
Long Ưng dùng chóp mũi mình chạm khẽ với chóp mũi nàng, kêu một tiếng “này”.
Nhân Nhã “ứ ự” một tiếng, hàng mi khe khẽ run rấy như đang phản đối chuyện bị quấy rầy.
Long Ưng ghẹo nàng:
Nhân Nhã gắng sức hé mắt ra, nhưng lại thấy cái nhìn như hổ đói của Long Ưng thì vội vàng nhắm lại, hỏi bằng ngữ điệu hồn nhiên của nàng:
Long Ưng nhịn cười, nói:
Rốt cục Nhân Nhã mở bừng mắt hạnh ra, gầm gừ:
Vẻ mặt Long Ưng bộ dáng vô lại, ung dung nói:
Ánh mắt Nhân Nhã láo liên, cuối cùng cũng tìm ra được sơ hở của hắn, nàng cười phì, nói:
Long Ưng vẫn không đổi sắc:
Nhân Nhã đã hiểu, mình trúng kế của kẻ gian mất rồi.
Nhân Nhã lại chìm vào trong giấc ngủ, còn Long Ưng thì nhờ vào ý chí hơn người rời khỏi giường, xuống dưới lầu để Lệ Lệ và Tú Thanh hầu hạ. Hắn lấy túi tiền, mang ra mười một thỏi vàng đặt trên mặt bàn, nói:
Hai người cùng kêu:
Long Ưng lại lấy ra thêm một thỏi nữa, vui vẻ nói:
Tú Thanh hạ thấp thanh âm, hỏi:
Long Ưng mỉm cười, nói:
Hai đại mỹ nhân nghe thế thì mắt đẹp sáng lên, trong lòng tràn ngập khát vọng đối với tương lai tươi sáng.
Ba người vào phòng chính ăn sáng, hai nữ nhân kia không dám ngồi chung bàn với hắn, nhưng dưới sự bắt buộc, cũng phải vào “khuôn khổ”, còn chuyện quét dọn nhà cửa và hầu hạ cho Nhân Nhã thì tự khắc có người hầu đi làm.
Tú Thanh bỗng nhiên đẩy nhẹ Lệ Lệ một cái dưới mặt bàn, tất nhiên điều này Long Ưng cũng phát hiện, nhưng hắn không nói ra, mà cười thầm chờ đợi.
Khuôn mặt Lệ Lệ đỏ ửng lên, nàng ghé sát vào hắn một chút, nói:
Long Ưng vui vẻ nói:
Còn chưa nói xong thì Lệ Lệ đã vội vàng che miệng hắn, hờn dỗi:
Đùa giỡn với nhau đương lúc vui vẻ thì Lý công công đến báo, có Trương Giản Chi đại nhân cầu kiến.
Long Ưng rất thật kinh ngạc. Đầu tiên, Thượng Dương cung chính là cấm địa trong cấm địa, không được Võ Chiếu cho phép thì đừng hòng đặt chân vào dù chỉ một bước, thứ hai là hắn đoán không được lý do mà Trương Giản Chi đến tìm hắn.
Hiển nhiên, Lý công công không phải là dạng thái giám tầm thường, lão bèn thấp giọng:
Long Ưng vội nói:
Trương Giản Chi tuổi chừng năm mươi, dáng người tầm tầm, mặt mũi quang minh chính đại, thần thái phấn chấn, sống lưng thẳng, tuy không am hiểu võ nghệ nhưng lại có một khí thế khiếp người.
Thấy Long Ưng đi vào, ông ta đứng dậy hành lễ.
Long Ưng mời ông ta ngồi xuống, hai người uống trà thơm, xong Long Ưng hỏi:
Trương Giản Chi vuốt chòm râu, nói:
Long Ưng kinh ngạc nói:
Trương Giản Chi mỉm cười, nói:
Thái tử Đại Chu là Dự vương Lý Đán nơi Đông cung. Lý Long Cơ đêm đó ngồi với Vạn Nhận Vũ trong Bát Phương quán chính là con trai của y.
Từ câu nói này của Trương Giản Chi có thể hiểu ra, Lý Đán mặc dù có danh là Thái tử, nhưng lại không có duyên tham gia chánh sự. Lần này bởi vì lễ tiết ngoại giao cho nên người thừa kế trên danh nghĩa như y mới có thể tham gia.
Long Ưng thuận miệng hỏi:
Trương Giản Chi đột nhiên cười:
Long Ưng chẳng hề có hứng thú với chuyện sứ giả ngoại quốc, bèn dứt khoát nói thẳng:
Trương Giản Chi cười sang sảng:
Long Ưng nói:
Trương Giản Chi hỏi:
Long Ưng nói:
Trương Giản Chi thở phào một hơi, nói:
Long Ưng nghĩ thầm, chuyện này chắc chắn có liên quan đến Võ Chiếu, chắc là do bà ta ngầm chấp thuận, cho nên gật đầu đáp ứng.
Trương Giản Chi trầm ngâm một chốc, thần sắc có vẻ ngại ngùng, nói:
Long Ưng ung dung nói:
Trương Giản Chi cười khổ:
Long Ưng kêu lên thất thanh:
Trương Giản Chi bất đắc dĩ nói:
Long Ưng đột nhiên cười, nói:
Trương Giản Chi nói:
Long Ưng không biết nói gì cho phải, chẳng lẽ kể với Trương Giản Chi chuyện Tiểu Ma Nữ đã trúng một chiêu của hắn sao? Nhưng may mà nảy ra một ý, hắn hạ giọng, nói:
Quả nhiên Trương Giản Chi bị lừa, vẻ mặt tỏ ra là đã hiểu, sau đó nói:
Long Ưng vui mừng trong lòng. Hoành Không Mục Dã quả nhiên là một người giữ chữ tín, chắc hẳn vỏ kiếm chuôi kiếm kia đều được khảm đầy trân châu bảo thạch gì đó, chứ nếu không sao lại được bảo là “giá trị liên thành”, chẳng biết thứ mà Thái Bình công chúa nhận được là cái gì nhỉ?
Long Ưng thở dài:
Trương Giản Chi kinh ngạc:
Long Ưng nghe thì trong lòng cũng có động, nhưng vẫn quyết định phải hỏi ý kiến của người biết rõ tình hình là Bàn công công một chuyến, cho nên nói:
Trương Giản Chi xem xét hắn một hồi, rồi gật đầu nói:
------oOo------