Nguồn:
read.st
Long Ưng nói:
Võ Chiếu uể oải nói:
Long Ưng đáp:
Võ Chiếu cười lạnh, nói:
Long Ưng thầm nghĩ, Hạ Hầu Cam Trác nên đồng ý với đề nghị hoàn toàn rút chạy của Tống Ngôn Chí, y lại vào cung thông báo cho Chử Nguyên Thiên, cho nên mới bị sa lưới. Hạ Hầu Cam Trác làm chuyện thất sách như vậy, là do không ngờ tới Chân Bạch Nã Hùng đã bị bắt sống, càng không ngờ y không chịu nổi tra tấn bao lâu, ngay cả tên cúng cơm của cha là gì cũng khai ra hết.
Võ Chiếu bỗng nhiên nói:
Long Ưng cau mày suy nghĩ, nói:
Võ Chiếu nói:
Đôi mắt phượng dâng đầy sát khí, bà gằn từng tiếng một:
Long Ưng nói:
Võ Chiếu trầm giọng nói:
Long Ưng đáp:
Võ Chiếu chăm chú nhìn hắn:
Long Ưng vui vẻ nói:
Võ Chiếu lộ vẻ tươi cười, nhẹ nhàng nói:
Thường xuyên dẫn Nhân Nhã vào thành vui chơi một chút, Thần Đô bây giờ an toàn hơn trước kia rất nhiều.
Long Ưng nghĩ thầm không biết Võ Chiếu tặng mình món quà gì, nhận lệnh rời đi.
Cam Thang Viện lờ mờ truyền tới tiếng ngựa hí.
Long Ưng bước nhanh hơn. Quả nhiên đoán đâu đúng đấy, hắn thấy trước viện có hơn mười Ngự vệ, có cả Lệnh Vũ, đang vây xem một tuấn mã thượng hạng, sắc lông đen tuyền, bốn móng có chòm lông trắng như tuyết, như thể mang giày trắng.
Nhân Nhã, Lệ Lệ, Tú Thanh, Lý công công cùng một đám người hầu cũng ra xem ngựa, hết sức náo nhiệt.
Lệnh Vũ chào đón hắn, nói:
Ngự vệ dắt ngựa đến trước mặt Long Ưng. Có lẽ vì không quen với hoàn cảnh mới, con ngựa không ngừng lắc đầu, phun phì phì, nóng nảy bất an, nếu Ngự vệ không nắm dây cương, nhất định nó đã dựng hai chân lên.
Lệnh Vũ hạ giọng nói:
Trong lòng Long Ưng dâng lên cảm ứng khác thường, đưa tay ra, xoa mũi Đề Đạp Tuyết. Thật khó tin! Con ngựa liền an tĩnh lại, cái đuôi “soàn soạt” đong đưa.
Đám Lệnh Vũ đều ngây người ra.
Long Ưng sinh ra một cảm giác huyết nhục gắn bó đối với con ngựa, kìm chế không được, phi thân lên lưng ngựa. Đề Đạp Tuyết mạnh mẽ cất vó trước lên, bật ngửa người, phát ra tiếng hí rung trời, khiến bọn Lệnh Vũ hoảng sợ lui ra.
Khi Đề Đạp Tuyết hạ vó trước xuống, Long Ưng giục ngựa chạy đi, bên tai có tiếng xé gió, trong chốc lát đã lao đi gần trăm trượng, lại quay đầu ngựa chạy trở về, vô cùng thống khoái.
Lệnh Vũ lớn tiếng trầm trồ khen ngợi.
Long Ưng hô to:
Nhân Nhã chạy xuống thềm đá, Long Ưng quát ngựa chạy lại đón.
Mọi người nhao nhao tránh ra. Nhân Nhã còn chưa rõ ràng là chuyện gì xảy ra, đã bị Long Ưng cúi xuống chộp lấy eo nàng, nâng lên lưng ngựa. Hắn đặt nàng ngồi phía trước, trước hết cho Đề Đạp Tuyết chạy một vòng nhỏ, rồi hướng ra phía ngoài viện chạy đi.
Bốn vó nhịp nhàng lên xuống, Đề Đạp Tuyết phóng nước đại, mặc dù mang hai người trên lưng, vẫn phóng nhanh như chớp, từ đường chính chạy thẳng đến quảng trường lớn Quan Thanh Phong Điện, vòng mấy vòng, rồi mới chạy trở về Cam Thang Viện.
Nhân Nhã hưng phấn đến nỗi mặt đỏ bừng, sợ hãi kêu lên, bật cười duyên dáng, vui sướng như điên.
Long Ưng trở lại Cam Thang Viện, ôm Nhân Nhã nhảy xuống ngựa, kêu lên:
Rồi nhìn Tú Thanh và Lệ Lệ, nói;
Hai cô vỗ tay hoan hô.
Lệnh Vũ tới gần Long Ưng đang ôm cổ ngựa một cách thân thiết, nói:
Lý công công đi tới, nói:
Long Ưng giao Đề Đạp Tuyết cho Lệnh Vũ, vào trong gặp Thượng Quan Uyển Nhi.
Thượng Quan Uyển Nhi nói:
Long Ưng nhìn cái túi nặng nặng trên chiếc bàn tròn, nhớ lại trước đó Võ Chiếu đã dặn hắn dẫn Nhân Nhã ra ngoài cung vui chơi, hóa ra là có quà tặng hậu hĩnh. Ánh mắt hắn liếc nhìn khuôn mặt như hoa như ngọc của Thượng Quan Uyển Nhi, khó hiểu nói:
Thượng Quan Uyển Nhi ngồi nghiêm chỉnh, giận dữ nói:
Long Ưng mỉm cười:
Thượng Quan Uyển Nhi lườm hắn, nói:
Long Ưng bật cười:
Thượng Quan Uyển Nhi lại cười, nói:
Long Ưng nói:
Thượng Quan Uyển Nhi nói:
Long Ưng mỉm cười nói:
Thượng Quan Uyển Nhi cười duyên:
Long Ưng thầm nghĩ, cứ đi như vậy không nói gì với ba ái thiếp, cả đêm không về, cho dù ba nàng có độ lượng bao dung cỡ nào, chắc chắn sẽ không vui. Hắn ngán ngẩm nói:
Thượng Quan Uyển Nhi nói:
Long Ưng kinh ngạc:
Thượng Quan Uyển Nhi nghiêm mặt nói:
Long Ưng làm như không nghe rõ, nói:
Thượng Quan Uyển Nhi gắt:
Long Ưng không vui, nói:
Thượng Quan Uyển Nhi cúi đầu, nói:
Long Ưng đầu hàng, nói:
Thượng Quan Uyển Nhi đứng dậy, u oán liếc nhìn hắn, nói:
Long Ưng chặn trước người nàng, hận không thể ôm mỹ nhân thơm tho này vào lòng, âu yếm vuốt ve, nhưng cũng không dám quá trớn, nói:
Thượng Quan Uyển Nhi phì cười, nói:
Dứt lời, nàng lướt ngang người hắn, vai khẽ chạm vào hắn, bước ra ngoài cửa sân.
Long Ưng vừa thưởng thức lời lẽ ý tại ngôn ngoại tinh tế của nàng, vừa ân cần tiễn khách. Lại nhớ lời khuyên của Bàn công công, mỹ nhân này quả nhiên không dễ trêu vào.
Trở lại hậu viện, ba đôi mắt đẹp đổ dồn vào hắn, làm hắn có cảm giác như bị lộ nguyên hình. May là hắn không xảy ra chuyện gì với Thượng Quan Uyển Nhi. Hắn thuận tay đặt túi vàng lên bàn.
Hắn vừa ngồi xuống, Lệ Lệ đến ngã vào lòng hắn, ngồi trên đùi hắn, dụi vào vai, vào cổ hắn hít, ngửi vài cái, rồi nhân lúc hắn để ý, giơ ngón cái lên ra hiệu với Nhân Nhã và Tú Thanh. Hai nàng hết sức vui mừng, chạy tới tranh nhau dâng hiến vẻ quyến rũ, để cho hắn tận hưởng diễm phúc.
Long Ưng không quở trách các nàng. Đây là một tâm thái tinh tế, nếu như hắn coi ba nàng như không có, thân mật với Thượng Quan Uyển Nhi ở trong nhà, ba nàng sẽ nhận ra, hắn không tôn trọng họ.
Sau khi ăn xong, Long Ưng dẫn ba nàng ra hành lang ngoài cung đi dạo, để các nàng xem đã mắt cảnh đêm lộng lẫy hai bên bờ sông kinh thành.
Đi trên hành lang, nhớ lại những điệu múa, lời ca và nụ hôn nồng nhiệt của Mỹ Tu Na Phù, nhìn ba nàng hân hoan tung tăng như chim sẻ chỉ trỏ những chiếc thuyền qua lại không ngớt, lại nhớ tới cuộc sống ở căn nhà đá nơi hoang cốc, lòng hắn trăm mối cảm xúc ngổn ngang.
Long Ưng kéo cánh tay Nhân Nhã, nói:
Nhân Nhã vui sướng nói:
Long Ưng mừng rỡ:
Lệ Lệ cười nói:
Nhân Nhã cực kỳ lúng túng, nói:
Sau khi náo loạn, đi vào đầu hành lang, Long Ưng ôm lấy các nàng dừng lại, nói:
Ba nàng hưng phấn hoan hô, hết sức vui mừng.
Long Ưng nghĩ tới không bao lâu sẽ phải ra vùng quan ngoại chinh chiến, chẳng biết khi nào mới lại được đoàn tụ với các ái thiếp, mà các nàng lại cần hắn như vậy, không khỏi âm thầm thương xót đứt ruột, lại không thể để lộ ra.
------oOo------