Nguồn:
read.st
Hai tiểu tỳ dẫn đường theo Hoa nương rời đi. Mà hai tiểu tỳ dâng trà bánh cũng kiếm cớ ra ngoài để lại hai người nửa nằm ngừa ngồi trên ghế.
Pháp Minh chỉ chỉ về phía hai cái trụ có hai con giao long bằng đồng rồi lại chỉ vào lỗ tai của mình mà cười ha hả:
Long Ưng lập tức hiểu được, ở đây còn có chỗ thông tới nơi khác. Có người đang ở đó nghe lén họ. Chẳng trách mà chúng đưa họ tới đây.
Hắn tức giận nói:
Pháp Minh nói hung hăng:
Long Ưng thở dài:
Pháp Minh hừ lạnh mà nói:
Rồi y lại nói:
Lần này, Long Ưng thật sự không hiểu y nói cái gì mà hỏi:
Pháp Minh bật cười khanh khách:
Long Ưng cất tiếng khen từ tận đáy lòng:
Pháp Minh trầm giọng nói:
Cả hai người đều là chí sĩ tài cao, mỗi một câu đều nói cho người của Đại Minh tôn giáo nghe, trong thật có giả, trong giả có thật. Mà chuyện gì, cả hai cũng chỉ nói một chút là dừng lại, nói trọn ý đồ của họ mà chẳng sợ đối phương nghe lén.
Long Ưng chợt nói thật thoải mái:
Pháp Minh cũng nói:
Ngoài cửa chính có một người khoanh tay đi vào với một sự thong dong.
Y ăn mặc theo cách nho sinh, như đang tới tham gia thi thơ, câu đối. Nhưng trong mắt của Long Ưng và Pháp Minh thì người này là một cao thủ đáng sợ, cùng một đẳng cấp với họ. Trừ khi là cả hai người liên thủ, nếu không muốn xử lý cũng rất khó.
Người đó có vóc dáng rất cao, ngang với Long Ưng và thấp hơn Pháp Minh một chút khiến cho y có một nét gì đó phóng khoáng tự nhiên.
Gương mặt của y hơi dài, cái trán rộng cùng với đôi mắt hết sức bình thường và nụ cười đầy tự tin cũng đủ để nói lên đó là một nhân vật lợi hại. Chỉ có điều sống mũi của y hơi gãy khiến người ta cảm thấy y là kẻ lòng dạ thâm trầm và tàn nhẫn vô tình.
Người vừa tới bước qua cửa chừng ba bước liền đứng yên tản ra một thứ khí thế ép thẳng tới hai người. Rồi y cất tiếng cười ha hả.
Pháp Minh quan sát y một chút rồi cau mày hỏi:
Long Ưng thầm nghĩ:" Luận về tuổi, người trước mặt nhìn có dáng trung niên nhưng chắc chắn phải hơn năm mươi, có điều nếu theo quỷ kế của hai lão đại Thánh môn thì chắc chắn y phải là "tiểu tử". Hắn cất tiếng khàn khàn đáp:
Người vừa tới chợt dừng tiếng cười mà lắc đầu, nói:
Pháp Minh tức giận nói với Long Ưng:
Long Ưng liếc mắt nhìn người đó rồi mỉm cười nói:
Pháp Minh hoảng sợ hỏi:
Hai mắt của Long Ưng tỏa ra ma mang cực thịnh bắn về phía người nọ như hai mũi tên. Hắn quát lạnh lùng:
Nghe Long Ưng nói thẳng Lý Hiển đang ở Tương Dương, cho dù người nọ ẩn giấu kỹ cũng hơi biến sắc. Tới khi Long Ưng nói ẩn chứa kình đạo, làm chấn động màng nhĩ khiến cho thế thượng phong của y bị đè xuống.
Mặc dù vậy thì người nọ vẫn tươi cười, nói thong dong:
Long Ưng thầm nghĩ: "Hóa ra là Tông Sở Khách, chẳng trách mà cả hai không đoán được y là ai." và hắn cũng thầm khen lời nói của y sắc bén, ngầm chỉ "Phương diêm hoàng" như cá lọt lưới để kích Pháp Minh nổi giận. Nghĩ vậy, hắn chợt nói một cách lơ đãng:
Hai mắt Tông Sở Khách hiện sát khí, đồng thời cũng mất phong thái tiểu lý tàng đao. Chẳng những Long Ưng nói chuyện nham hiểm mà còn nắm rõ tình hình của y như trong lòng bàn tay. Với trí tuệ và sự âm trầm của y cũng không nhịn nổi. Tới lúc này, y mới biết người trong Ma môn không ai là kẻ ngu.
Cả hai bên vừa mới gặp mặt đã lập tức giương kiếm bạt cung.
Đương nhiên, Tông Sở Khách cố ý kéo dài thời gian để hoàn thành việc bao vây, đồng thời cũng chờ cao thủ tới. Năm đó, chúng dốc hết toàn bộ võ lâm bạch đạo và quan phủ vẫn để cho hai người trốn thoát. Hiện giờ cho dù thực lực của họ có mạnh thế nào thì vẫn có khoảng cách với ngày đó. Hơn nữa, bây giờ hai người này liên thủ, với sự tự phụ của mình thì Tông Sở Khách cũng không dám xem thường.
Pháp Minh và Long Ưng lại còn diễn trò làm bộ một chút. Kẻ địch trước mặt là do bên phía Đại Giang Liên nhờ Lệ Nhân viện mà kéo đến. Đây là kế mượn đao giết người để hai bên lưỡng bại câu thương. Có điều nếu bọn họ thoát thân thành công thì khi đó kẻ địch chỉ còn có hai lựa chọn. Một là diệt hai là mời chào. Ngu xuẩn nhất đó là không có mặt họ mà đổ thêm chuyện xấu.
Chợt có một âm thanh từ phía đông của khu rừng vọng tới:
Bốn phía lập tức vang lên tiếng cười cho thấy đúng là hiện tại hai người đã ở trong vòng vây của đối phương.
Lời nói đó nói qua là nói cho người tài trí nghe, là kế công tâm. Nó cũng như cho hai người biết hiện tại đúng là cơ hội thoát thân, nhưng cũng như nói xung quanh đã bao vây thành công, không sợ bọn họ phá vậy. Nó khiến cho cả hai cảm thấy do dự không quyết định được.
Pháp Minh bật cười ha hả:
Long Ưng nhớ Bàn công công từng nói, Lý Hiển không thương sinh linh nhưng rất tin quỷ thần. Những năm gần đây liên tục kết giao với đám hòa thượng giả thần giả quỷ và đám thuật sĩ. Mà "Không Giới hòa thượng" Tuệ Phạm đúng là một trong số những người được Bàn công công điểm danh. Ngoài ra công công còn nhắc tới Trịnh Phổ Tư và Diệp Tĩnh Năng. Tuệ Phạm đã từng gặp Pháp Minh cho nên bị Pháp Minh nhận ra thanh âm. Đồng thời hắn cũng cảm thấy lạ vì Pháp Minh bảo mình phân tích tình hình kẻ địch bao vây xung quanh, thể hiện bản lĩnh hoàn toàn lạ lẫm, và cũng trong tình huống hắn chưa đồng ý buộc Long Ưng phải lộ một tay.
Lúc này, hắn hoàn toàn thay đổi phong thái thành "Độc công tử" Khang Đạo Thăng.
Tông sở Khách vẫn khoanh tay đứng đó theo dõi tình hình với một phong thái thong dong. Cứ như cho dù có đứng tới mười ngày mười đêm cũng chẳng sao. Nhưng khi nghe Pháp Minh kêu thẳng tên Tuệ Phạm, y liền cảm thấy kinh hãi.
"Cuối cùng thì bọn họ đang chờ cái gì?"
Long Ưng liền nói thật ung dung:
------oOo------