Nguồn:
read.st
Bên phía Võ Thừa Tự thốt lên những tiếng trầm trồ khen ngợi.
Nhưng những người khác cảm thấy Long Ưng làm vậy là có kế của mình cho nên cũng không phụ họa theo khiến cho hai mươi người bên phía Võ Thừa Tự yếu thế không tạo tác dụng tăng khí thế.
Không biết tại sao, chẳng ai thấy rõ được động tác của Long Ưng. Cây đao trong tay của hắn khi tấn công đối phương nhìn bổ mà không phải bổ, nhìn phạt mà không phải phạt. Một thanh binh khí nặng như đại quan đao trong tay hắn lại hết sức nhẹ nhàng linh động, nói nhanh cực nhanh, nói chậm khiến cho người ta cảm thấy buồn ngủ. Tất cả những người đứng xem đều cảm thấy không thể nào nắm giữ càng không cần phải nói tới Qua Vũ.
Xem cuộc chiến tới lúc này, Phù Quân Hầu hiểu được Long Ưng nhìn như ra tay toàn lực nhưng sự thật là đã hạ thủ lưu tình, một đao vừa rồi mới là công phu thực sự của hắn, xuất thần nhập hóa.
Kình khí giao nhau.
Qua Vũ vốn hưng phấn đánh một đao nhưng bị Long Ưng hóa giải một cách huyền diệu khiến cho bản thân chỉ còn cách cố gắng chống đỡ. Võ công của Qua Vũ rất cao, lưỡi đao bổ trúng vào lưỡi đao của đại quan đao, mặc dù thoát khỏi sự nguy hiểm nhưng vẫn bị ma kình tăng thêm sức nặng của Đại quan đao làm cho bản thân phải lùi tới năm, sáu bước. Nếu không phải trước khi lâm trận y đã ăn thần đan thì đã bị đánh bay, lăn lông lốc.
Long Ưng cười ha hả:
Ánh mắt của Qua Vũ sáng như sao, khí thế tăng mạnh. Y cầm đao cười nói:
Người xem đều cảm thấy phục. Phục không phải là võ công của y mà là dũng khí của y. Ngay cả người không có võ công cũng biết y không phải là đối thủ của Long Ưng.
Mọi người ngạc nhiên nhìn theo phía có tiếng nói vang lên. Người được khen là kiếm thủ số một của triều đình thong dong đẩy mọi người bước về phía Long Ưng mà nói thật bất mãn:
Bên phía Võ Thừa Tự đều đứng bật dậy. Cố gắng lắm, bọn họ mới tạo được cơ hội để Long Ưng thất thế, nhìn Qua Vũ thì bây giờ sức thuốc đã có tác dụng nhưng lại không thể ra tay khiến cho bọn họ như có lửa đốt trong lòng.
Hóa ra Dược vương giáo là một đạo gia luyện ngoại đan. Cho đến thời này chưởng giáo xuất hiện một Ngũ đạo cô biến chất, luyện chế thuốc, đan để vơ vét của cải. Võ Thừa Tự là khách hàng lớn của y. Thông qua Trử Nguyên Thiên để mua thuốc tráng dương, từ đó quan hệ được xây dựng. Võ Thừa Tự uống thuốc tráng dương của Ngũ Đạo Cô cung cấp, trên giường oai phong lẫm liệt, nguyên khí, sức khỏe cảm thấy mạnh hơn bình thường nên thích thú bảo Trử Nguyên Thiên mời Ngũ Đạo Cô nghiên cứu luyện một thứ đan kích thích tiềm lực và nội công.
Đối với mặt này, Ngũ Đạo Cô có thể nói là trời ban nên luyện chế thành công. Có điều sử dụng loại thần đan này tới khi sức thuốc có tác dụng thì cần thời gian chừng một chén trà nóng, sau đó phải điều dưỡng mười ngày, nửa tháng mới hồi phục lại được. Có thể nói nó rất nặng, dùng nhiều sẽ giảm tuổi thọ. Mà cao thủ kém Qua Vũ cho dù có dùng thuốc này thì cũng không làm gì được Long Ưng.
Còn với Qua Vũ khi công lực tăng mạnh đúng là có khả năng làm cho Long Ưng bị thương nặng nhưng cũng không thể đánh chết được hắn mà làm cho Võ Thừa Tự bớt giận. Bọn họ không ngờ được âm mưu bị Long Ưng nghe được rồi cùng với Phong Quá Đình lập mưu khiến cho Võ Thừa Tự thất bại.
Phong Quá Đình như vô tình đi tới trước mặt Long Ưng mà đẩy lùi Qua Vũ, cắt đứt đường tấn công của y.
Long Ưng thở dài:
Toàn trường im ắng không một tiếng động.
Hơi thở Qua Vũ trở nên hơi dồn dập. Y hiểu được Long Ưng cùng với Phong Quá Đình có âm mưu nhưng cũng biết bản thân mình không có cách nào để sử dụng tới loại thuốc kia chỉ đành âm thầm chịu khổ.
Võ Thừa Tự thì đau đầu không biết xử lý tình hình này như thế nào.
Phong Quá Đình chợt nói nhỏ:
Long Ưng nghe được câu nói của y thì kinh ngạc:
Phong Quá Đình nói:
Qua Vũ quát to:
Long Ưng như không nghe thấy lời khiêu chiến của y:
Phong Quá Đình vẫn ung dung nói:
Bất ngờ có tiếng kêu kinh ngạc vang lên.
Xoẹt!
Phong Quá Đình rút kiếm ra khỏi vỏ rồi xoay người vung kiếm với một phong thái nhẹ nhàng như sau lưng nhìn thấy Qua Vũ vung đao đang bổ tới.
Nhìn thì tưởng như một kiếm tiện tay nhưng thật ra Phong Quá Đình đã có sự chuẩn bị trước tích tụ sẵn một kiếm đó chưa kể độ chuẩn xác của mũi kiếm thể hiện hắn là một tay kiếm không hề tầm thường.
Đây cũng là lần đầu tiên Long Ưng tận mắt nhìn thấy y ra tay hết sức.
Cây đao gỗ của Qua Vũ bị tước mất một đoạn lưỡi, tiếp theo đó thanh kiếm của Phong Quá Đình lại có sự thay đổi nhìn như công mà không phải công
Phong Quá Đình cười lạnh:
Hai mắt của Qua Vũ như phun lửa nhưng vẫn định đánh tiếp. Chợt có người quát to:
Người lên tiếng chính là Lý Đa Tộ. Y đi nhanh vào giữa sân, trợn mắt nhìn xung quanh rõ ràng rất giận và khinh thường hành vi đánh lén của Qua Vũ.
Qua Vũ có nỗi khổ chỉ mình biết. Y hối hận vì nuốt thần đan làm bản thân mất hết thanh danh. Mặc dù Võ Thừa Tự luôn hoành hành ngang ngược nhưng cũng biết đuối lý. Vả lại ở trong giáo trường Lý Đa Tộ có quyền uy hơn y nên chỉ biết trừng mắt nhìn Long Ưng và Phong Quá Đình rồi sau đó trầm giọng nói:
Y không thèm để ý tới Qua Vũ, chỉ có Trử Nguyên Thiên tới đưa gã rời khỏi.
Không ai ngờ được trận tỷ thí lại chấm dứt như vậy. Tất cả lặng lẽ tản đi.
Lệnh Vũ và đám ngự vệ đều phấn chấn nhưng cũng không dám ở lâu chào hỏi Long Ưng rồi quay về cung Thượng Dương.
Long Ưng và Phong Quá Đình đi tới trước mặt Lý Đa Tộ vẫn còn đang tức giận. Phong Quá Đình vui vẻ nói:
Lý Đa Tộ trừng mắt nói:
Nói xong, y vội vàng đi.
Phong Quá Đình vỗ vài hắn nói:
Nhìn thấy huynh đệ họ Trương và Phù Quân Hầu đi về phía mình, có lẽ đây cũng là nguyên nhân Lý Đa Tộ và Phong Quá Đình rời đi.
Cả hai người theo lệ chúc mừng hắn xong, Trương Xương Tông liền nói:
Trương Xương Tông nhìn còn hơn huynh của y, ánh mắt lại giảo hoạt, mặc dù nói dễ nghe, sắc mặt cũng hết sức ôn hòa nhưng thật ra là nghĩ một đằng, nói một nẻo.
Trương Dịch Chi so với Trương Xương Tông thì nhiệt tình hơn:
Long Ưng cảm thấy cứ trách họ cũng không phải chuyện hay liền lên tiếng:
Trương Dịch Chi nói:
Phù Quân Hầu cũng lên tiếng:
Trương Dịch Chi, Trương Xương Tông và đám tùy tùng đều chú ý.
Bởi vậy mà Long Ưng cũng nhìn thấu chuyện giữa họ và Võ Thừa Tự không liên quan về đan thần để đối phó với mình. Hắn nửa nói như không:
Phù Quân Hầu gật đầu:
Trương Xương Tông cười cười:
Long Ưng cũng phải thừa nhận cho dù là giả thì nụ cười của y cũng rất đẹp, xứng đáng là mỹ nam tử của Thần đô.
Rời khỏi võ trường, Long Ưng sử dụng bộ pháp đi về phía Lệ Khinh các. Công chúa Thái Bình và Thượng Quan Uyển Nhi đã đi mất. Hắn đang tự hỏi tại sao Phong Quá Đình cũng đi thì đã thấy y đứng ở trước mặt bên cạnh có một thiếu nữ thấp hơn gã nhưng lại rất đẹp. Hắn nhìn qua lập tức nhận ra đó là nữ quan Mẫn Huyền Thanh của Thần đô.
Nàng hết sức đặc biệt, mặc bộ trang phục do bản thân tự thiết kế. Vạt áo dài chấm tới mắt cá chân ôm trọn tấm thân mềm mại của nàng đồng thời cũng tôn lên hết vóc dáng. Tấm đạo bào đó không như trang phục nữ quan, lấy màu trắng làm chủ, điểm thêm một chút chỉ vàng thêu hình thái cực tạo thành những hoa văn tạo cho người ta một thứ cảm giác mới mẻ đồng thời cũng tôn thêm phong thái của nữ quan.
Gương mặt trái xoan khiến cho nàng càng thêm nổi bật. Long Ưng chợt phát hiện có thể kiếp trước Mẫn Huyền Thanh là một con thiên nga rồi tới kiếp này nàng vẫn giữ được điểm đặc biệt của riêng mình.
Gương mặt của nàng hòa hợp với cảnh sắc thiên nhiên. Hai mắt dài và nhỏ, mũi miệng xinh xắn có thể sánh với Nhân Nhã. Chẳng trách mà một người kiêu ngạo như Phong Quá Đình lại chấp nhận bỏ công bỏ sức vì nàng.
Long Ưng từ xa thi lễ:
Nói xong, hắn mới đi về phía nàng.
Phong Quá Đình cười nói:
Long Ưng nói thật thản nhiên:
Mẫn Huyền Thanh vẫn giữ phong thái chỉ hơi nhếch miệng lên mà nói:
Phong Quá Đình còn thêm vào:
Mẫn Huyền Thanh liếc Long Ưng một cái:
Long Ưng biết nàng còn chưa hết giận liền nhân cơ hội:
------oOo------