Nguồn:
read.st
Long Ưng cuống quít đáp lễ, cười khổ nói:
Trong mắt Trương Dịch Chi lóe lên vẻ đố kỵ, rồi giả vờ như không có chuyện gì, nói:
Long Ưng có thể trả lời y như thế nào đây? Không có cách nào khác, đành đáp:
Trương Dịch Chi cười hớn hở, phất tay rời đi.
Long Ưng đưa mắt nhìn theo y và đám tùy tùng đi xuống Thiên Tân Kiều (cầu Thiên Tân), thầm thở dài một tiếng, tiếp tục quay về.
Vừa vào cung Thượng Dương, thấy Lệnh Vũ mặt mày hằm hằm tức giận, hắn giật mình, vội hỏi có chuyện gì xảy ra.
Lệnh Vũ nói:
Long Ưng nói:
Lệnh Vũ nói:
Long Ưng hiểu, Võ Chiếu sẽ một lòng giải tội cho Qua Vũ, bởi vì không muốn phá hỏng quan hệ với người Đột Quyết. Hắn nói:
Trở lại Cam Thang Viện, ba nàng thấy hắn về sớm như vậy, hết sức vui vẻ. Lệ Lệ nói:
Long Ưng vui vẻ:
Tú Thanh nũng nịu:
Long Ưng nhận chén trà Nhân Nhã đưa cho hắn, nhấp hai ngụm rồi đặt lên bàn, ngắm nhìn ba mỹ nhân ngồi quanh bàn tròn, lòng tràn đầy hạnh phúc. Chợt hắn nhận ra Nhân Nhã đeo một đôi bông tai ngọc trai lấp lánh, kinh ngạc hỏi:
Nhân Nhã vui mừng hớn hở đáp:
Long Ưng ngẩn ra:
Lệ Lệ nói:
Long Ưng vỗ trán một cái, nhớ lại Mỹ Tư Na Phù đã từng dò hỏi về ba nàng, đôi bông tai ngọc trai này, nàng ta mua ở Dương Châu làm quà gặp mặt, chẳng trách bỏ ra nhiều ngân lượng như vậy.
Tú Thanh giơ tay trái lên, khiến tay áo tuột xuống, lộ ra cánh tay mịn màng, mềm mại, đeo ba vòng ngọc, làm tôn thêm vẻ diễm lệ của nàng.
Long Ưng nhìn sang Lệ Lệ, nàng lộ vẻ ngượng ngùng, Nhân Nhã và Tú Thanh khúc khích cười duyên.
Long Ưng khó hiểu, hỏi:
Lệ Lệ ngồi xuống cạnh hắn, thân thể mềm mại, giơ cặp đùi đẹp thon dài lên, để cho hắn thấy đôi dây chuyền vàng rực rỡ ở hai cổ chân.
Long Ưng thất thanh:
Nhân Nhã và Tú Thanh càng cười rũ rượi, Lệ Lệ đỏ mặt, thúc hắn một cái, nói:
Long Ưng nói:
Tú Thanh cười ngất:
Lệ Lệ ngúng nguẩy:
Long Ưng đã rõ đầu đuôi, đây rõ ràng là tác phong trước sau như một của Mỹ Tư Na Phù, cười:
Tú Thanh vẫn không chịu buông tha cho Lệ Lệ:
Long Ưng nói:
Nhân Nhã gật đầu:
Lệ Lệ nói:
Lúc này Lý công công tới báo, Phong Quá Đình tìm Long Ưng. Đương nhiên Long Ưng biết rõ y tới vì chuyện gì, ra phòng ngoài gặp y.
Hai người ngồi ở mấy chiếc ghế dựa gần cửa sổ, Phong Quá Đình cười:
Long Ưng nói:
Phong Quá Đình nói:
Long Ưng thầm nghĩ Lý Đa Tộ là người tinh thông binh pháp và tình thế quân sự, bây giờ tỏ rõ đứng cùng chiến tuyến với bọn hắn.
Nhưng thông qua Võ Thừa Tự, Võ Chiếu muốn giao hảo với người Đột Quyết, khiến quân đội hết sức bất mãn. Hiện thời, về phương diện này mình rất khó tác động đến Võ Chiếu, mà người duy nhất có thể khuyên giải được Võ Chiếu, hẳn là Hắc Xỉ Thường Chi - người đức cao vọng trọng trong quân đội. Có thể thỉnh cầu ông ta nghĩ biện pháp không đây?
Long Ưng nói:
Phong Quá Đình nói:
Long Ưng nói:
Phong Quá Đình trợn tròn mắt nhìn hắn:
Long Ưng vươn người đứng dậy, nói:
Đầu óc mơ hồ, Phong Quá Đình theo hắn vào nội viện. Đây là lần đầu tiên Long Ưng đưa bằng hữu tới nơi này, ba nàng biết Phong Quá Đình là bạn tri kỷ của hắn, ân cần đón tiếp.
Hai người ngồi bên một cái bàn tròn, Phong Quá Đình thừa dịp ba nàng đi lấy đồ, hạ giọng nói:
Long Ưng thấy lúc y nói, ánh mắt trong sáng, không hề tỏ vẻ ghen tị, lòng thầm vui mừng, biết y thật sự là bạn tri kỷ.
Lúc này Nhân Nhã lấy Phi Thiên Thần Độn ra, Long Ưng nhận lấy đưa cho Phong Quá Đình. Phong Quá Đình ngắm vuốt một lát, kinh ngạc nói:
Long Ưng nhìn Nhân Nhã:
Nhân Nhã mừng rỡ đi ra.
Phong Quá Đình cười:
Long Ưng chỉ vào Thần Độn trên tay y, nói:
Mắt Phong Quá Đình sáng lên:
Long Ưng trầm ngâm một lát, nói:
Phong Quá Đình nói:
Lần đầu tiên Long Ưng nhận ra sự to gan lớn mật của Phong Quá Đình, cười khổ:
Phong Quá Đình phấn khởi:
Long Ưng nói một cách thành khẩn:
Phong Quá Đình ung dung nói:
Long Ưng quả quyết:
Hai người nhìn nhau, cùng cười to.
Dù là hoàng cung, hoàng thành, hoặc cung Thượng Dương, canh gác nghiêm ngặt nhất là tường ngoài thành và các cổng, cổng chính còn có đồn binh, có thể ứng phó với sự tấn công của địch nhân bất cứ lúc nào. Kế đến là cung điện và sân trong, như phủ Ngụy Vương có thân binh, thân tướng đảm nhiệm việc bảo vệ. Về phần các sân viện rộng bao la, do Vũ Lâm Vệ tuần tra. Vừa đến đêm khuya, trừ Thần đạo và mấy đường chính sáng trưng đèn đuốc, các nơi khác đều nhờ vào ánh sáng từ tường thành, cổng, và cung điện, không thể chiếu sáng đến những góc khuất ở khắp nơi. Tuy nhiên nếu tiếp cận bất kỳ cùng điện nào, cũng khó tránh được các lính gác công khai lẫn nấp kín. Về mặt an ninh, có thể nói là không chê vào đâu được. Nhưng nếu có một người có thể không kinh động đến bất cứ ai, lẻn xuống đột nhập vào một tòa cung điện, người đó nhất định là Long Ưng. Chỉ có Ma Chủng của hắn, mới có thể nắm rõ tình hình và sự sơ hở, thực hiện những nhiệm vụ hầu như là bất khả thi.
Xe ngựa chưa đến Thần Trì, Long Ưng và Phong Quá Đình len lén rời khỏi xe ngựa, nhanh chóng lẻn vào chỗ tối, phút chốc đã đến một chỗ tối cách phủ Ngụy Vương chừng hai trăm bước, nếu tiến thêm vài bước, có thể đụng phải vùng có đèn đuốc sáng trưng.
Long Ưng tập trung tinh thần quan sát, nói:
Phong Quá Đình vẫn với dáng điệu hết sức ung dung, thoải mái, nhẹ nhàng nói:
Ánh sáng trong mắt Long Ưng lấp lánh một cách quỷ dị, trầm giọng nói:
Phong Quá Đình nói:
Hai người ở hậu hoa viên (vườn hoa sân sau) của Cam Thang viện dùng thử Phi Thiên Thần Độn một lúc lâu, càng có lòng tin đối với nó.
Long Ưng “ồ” lên một tiếng, Phong Quá Đình cũng đã nghe được, nói:
Bọn hắn theo tiếng động nhìn lại, một chiếc xe ngựa từ phía hoàng thành chạy tới, ngay trước khi rẽ vào phủ Ngụy Vương, hai người thấy rõ ràng người lái xe là Chử Nguyên Thiên - kẻ hai người muốn ám sát.
------oOo------