Nguồn:
read.st
Trương Giản Chi nói tiếp:
Vạn Nhận Vũ trầm ngâm nói:
Địch Nhân Kiệt nói:
Vạn Nhận Vũ gật đầu:
Y quay sang nhìn Long Ưng, thực sự kinh ngạc hỏi:
Long Ưng hít sâu một hơi nói:
Địch Nhân Kiệt chấn động nói:
Long Ưng hít vào một ngụm khí lạnh, nói:
Địch Nhân Kiệt nói:
Trương Giản Chi nói:
Địch Nhân Kiệt nói:
Chẳng biết tại sao, trong nội tâm Long Ưng lại cảm thấy không thoải mái. Hắn chợt nhớ đến mỹ nữ Vạn Sĩ kia, liền hỏi:
Địch Nhân Kiệt nói:
Ông quay sang Long Ưng nói:
Long Ưng lắc đầu:
Vạn Nhận Vũ thừa cơ nói:
Địch Nhân Kiệt hừ lạnh nói:
Trương Giản Chi cười nói:
Long Ưng đỏ mặt nói:
Địch Nhân Kiệt nhịn không được, cười nói:
Trương Giản Chi cười nói:
Long Ưng chưa kịp đáp lại thì thanh âm ngọt ngào như trẻ thơ của Tiểu Ma Nữ Ngẫu Tiên đã từ xa truyền đến:
Long Ưng vừa vui lại vừa sợ. Nếu như Tiểu Ma Nữ hỏi chuyện về hắn, không phải sẽ bị cha nàng suy đoán hắn không biết kềm chế với nàng sao?
Tiểu Ma Nữ Ngẫu Tiên mặc trang phục màu xanh da trời, thắt lưng màu trắng, chân mang đôi giày cũng màu trắng, lưng đeo Thần Sơn Chi Tinh, khuôn mặt hồng hào bước vào, ánh mắt đảo qua Trương Giản Chi và Vạn Trượng Vũ, rồi lại quay sang cha, rồi lại đến Long Ưng, cái miệng nhỏ nhắn bỗng nhiên mở to không khép lại được, ánh mắt sáng lên.
Long Ưng xoay người lại, hai mắt sáng lên, cười hì hì nói:
Địch Ngẫu Tiên giống như bị Long Ưng nhìn ra được bí mật trong tâm hồn thiếu nữ, khuôn mặt bất giác đỏ bừng lên, sẵng giọng:
Long Ưng phát giác cô nàng Thiên Chi Kiêu Nữ này xinh đẹp hơn so với trước kia. Dường như trong khoảng thời gian này, tiểu cô nương đã trưởng thành, tràn ngập sự hấp dẫn, kinh ngạc nói:
Ánh mắt Địch Nhân Kiệt, Trương Giản Chi và Vạn Nhận Vũ đều sáng quắc dò xét, muốn dựa theo thần thái và nét mặt của nàng để tìm dấu vết xem, liệu nàng có phải vì Phù Quân Hầu “xâm lấn” mà thay đổi với Long Ưng.
Địch Ngẫu Tiên đỏ mặt đến tận mang tai, hơi thở dồn dập. Liếc nhìn phụ thân, tâm hồn thiếu nữ hoang mang lo sợ, sau đó hạ quyết tâm nói:
Liếc nhìn Long Ưng, nàng khoát tay nói:
Sau đó nàng bước nhanh vào bên trong.
Long Ưng xin lỗi ba người kia, rồi đuổi theo đằng sau lưng nàng.
Địch Ngẫu Tiên dẫn Long Ưng đi trên hành lang, vẫy tay gọi tỳ nữ của nàng, quẹo trái rẽ phải, cuối cùng lại dẫn Long Ưng quay về đằng trước Viện Mã Cứu. Nàng dắt một con tuấn mã màu rám nắng ra, nói:
Long Ưng ngơ ngác tiếp nhận cương ngựa, nói:
Tiểu Ma Nữ không trả lời hắn, lại dẫn ra tiếp một con ngựa lông đen nhánh, không lẫn một cọng lông màu khác vào. Nàng ôm cổ ngựa, rồi thì thào vào tai con ngựa vài câu, lúc này mới buông con ngựa ra, nói:
Nàng dẫn con ngựa bước ra ngoài sân, hắc mã liền ngoan ngoãn đi theo nàng.
Long Ưng dẫn ngựa sóng bước cùng nàng, thuận miệng hỏi:
Tiểu Ma Nữ tức giận nói:
Long Ưng như nghĩ ra điều gì đó, hỏi:
Khuôn mặt Tiểu Ma Nữ đỏ lên, hung hăng nói:
Rồi nàng hét lên:
Canh gác cổng cuống quýt mở rộng cánh cổng ra.
Tiểu Ma Nữ nhảy tót lên ngựa, quất ngựa đi ra ngoài. Long Ưng cũng trèo lên lưng ngựa, đuổi theo đằng sau. Kỹ thuật cưỡi ngựa của mỹ nhân rất giỏi, lại không tuân theo quy củ. Thấy xe liền lướt qua. Long Ưng cũng không quen thuộc đường, nên đuổi theo có phần vất vả.
Hắn không khỏi nhớ tới ngày mới tới Thần Đô, từ lầu ba quán rượu Đồng gia ngày đó nhìn xuống, thấy hình ảnh nàng cưỡi tuấn mã mà động lòng người. Tùy tùng Tuấn Ngạn đi theo nàng hôm đó tại Thần Đô, nay đổi thành Đại hỗn đãn hắn.
Cũng không biết băng qua bao nhiêu phố lớn ngõ nhỏ, Tiểu Ma Nữ mới ghìm ngựa lại, phi thân xuống đất. Long Ưng dừng lại bên cạnh nàng. Tiểu Ma Nữ hưng phấn nói:
Nói xong, nàng liền bước đến những quầy hàng mọc san sát đằng trước, vẫn cái vóc dáng đáng yêu ngây ngô như ngày nào.
Long Ưng cũng không rõ chuyện gì đang phát sinh, chỉ biết thái độ của nàng đối với mình đã có sự thay đổi. Gần gũi hơn.
Một lát sau, Tiểu Ma Nữ mang về một túi quà vặt, nhét vào trong tay hắn, nói:
Sau khi Long Ưng nhận lấy, Tiểu Ma Nữ nhảy tót lên lưng ngựa, phi qua cửa Nam. Long Ưng hơi hiểu ra một chút, rồi đuổi theo nàng, thẳng ra cửa Nam, cùng nàng chạy đến bờ bắc một dòng sông. Tiểu Ma Nữ chọn một chỗ cao để dừng lại, tháo yên ngựa, để cho các con ngựa có thể dạo chơi ăn cỏ.
Tiểu Ma Nữ mang theo một tấm vải bông lớn, trải trên đồng cỏ, nhận lấy cái túi vải Long Ưng đưa, xếp một bên, rồi cởi giày, ngồi xuống trước, mừng rỡ nói:
Long Ưng được chiều quá mà kinh hãi, nhưng cũng cởi giày, ngồi bên cạnh nàng. Lập tức một mùi thơm ngát từ cơ thể nàng xộc vào lỗ mũi của hắn. Đằng trước là mặt trời đang xuống núi, bên phải là dòng sông yên bình đang uốn lượn, bên trái là Thần Đô Lạc Dương rộng lớn, bên cạnh là Thiên Chi Kiêu Nữ của Lạc Dương Địch Ngẫu Tiên, nhất thời tâm thần hắn như say như mê. Đây là một cuộc hẹn muộn.
Tiểu Ma Nữ lấy bánh nướng từ trong túi ra, lần lượt đưa cho hắn:
Một mùi thơm lan tỏa trong gió.
Cầm lấy, Long Ưng cắn một miếng to. Ngửi miệng đầy mùi hương, hắn reo lên:
Tiểu Ma Nữ cầm túi nước nặng trĩu ngồi bên cạnh hắn, bờ vai lơ đãng va vào nhau, nói:
Long Ưng cười nói:
Tiểu Ma Nữ cởi Thần Sơn Chi Tinh xuống, khinh thường nói:
Long Ưng nói:
Tiểu Ma nữ như không có chuyện gì xảy ra, nói:
Long Ưng bước lại gần, bờ vai rộng tiếp cận vai của nàng, ôn nhu nói:
Tiểu Ma Nữ không để ý vai hắn đang đụng vào vai mình, phì cười:
Thiếu chút nữa là Long Ưng đã hôn vào mặt nàng một cái, mỉm cười nói:
Tiểu Ma Nữ nhìn hắn, cười tủm tỉm nói:
Long Ưng cách gương mặt nàng chưa đến nửa xích, hoàn toàn hưởng thụ hết hết khí tức thanh xuân của nàng. Hắn cố gắng đè nén cơn sóng trong lòng:
Tiểu Ma Nữ hơi sẵng giọng:
Nàng lại nhịn không được cười nói:
Long Ưng cười nói:
Tiểu Ma Nữ không hề phật lòng, nói:
------oOo------