Nguồn:
read.st
Long Ưng nói:
Hắn còn chưa kịp nói Tống Ngôn Chí làm nội ứng thì kẻ địch đã xuất hiện.
Phong Quá Đình hít một hơi mà nói:
Vạn Nhẫn Vũ thở dài:
Long Ưng quay đầu nhìn lại rồi mừng rỡ:
Phong Quá Đình nhảy bật lên. Dưới ánh sáng ban mai, con ưng yêu thích của y ở trên không trung bay tới trên đầu họ rồi hạ xuống đậu trên vai Phong Quá Đình.
Đây là lần đầu Long Ưng nhìn con ưng khổng lồ ở cự ly gần như vậy.
Nó cao phải tới một nửa Phong Quá Đình, lớp lông đen pha chút ánh nâu. Đôi mắt sáng quắc nhìn hết sức hung dữ.
Vạn Nhẫn Vũ vui vẻ:
Phong Quá Đình vỗ vỗ lên lưng con chim ưng một cách yêu thương, mắt thì nhìn về phía quân địch ở hướng Nam:
Từ phía Bắc có một làn bụi bay lên cùng với tiếng vó ngựa vọng tới.
Long Ưng thở dài:
Vận Nhẫn Vũ đồng ý:
Khi đội kỵ mã tới chân núi, ba người cũng thấy tới lúc quay về Dương Châu.
Dương Châu! Trong nội đường phủ tổng quản.
Khâu Thần Tích, Long Ưng, Vạn Nhận Vũ cùng với Phong Quá Đình ngồi quây quần quanh bàn. Trên bàn bày đầy đồ ăn nhẹ. Ba người Long Ưng ăn rất nhiều. Khâu Thần Tích không động đũa, ngồi nghe chuyện xảy ra trong đêm qua.
Chờ ba người ăn xong, Khâu Thần Tích vỗ bàn nói:
Vạn Nhận Vũ nói:
Phong Quá Đình nói:
Khâu Thần Tích quay sang nhìn Long Ưng mà hỏi:
Long Ưng trầm ngâm:
Phong Quá Đình bỏ suy nghĩ của mình cũng gật đầu đồng ý:
Khâu Thần Tích lấy làm lạ:
Vạn Nhận Vũ giải thích:
Khâu Thần Tích nói:
Phong Quá Đình nói:
Vạn Nhận Vũ nói:
Khâu Thần Tích nói:
Y lại nói:
Long Ưng nói:
Y duỗi cái lưng nói:
Vạn Nhận Vũ nói:
Phong Quá Đình cười nói:
Khâu Thần Tích cười khổ:
Tới lượt Long Ưng cười khổ:
Sau khi thương lượng, Khâu Thần Tích đi làm việc của mình còn hai người Phong, vạn thì quay về phòng luyện công. Một mình Long Ưng rời khỏi phủ Tổng quản đi dạo phố.
Long Ưng nghe theo sự chỉ dẫn của Khâu Thần Tích bước ra khỏi cửa phủ đi về phía Tây Bắc. Trong ánh sáng chiếu rọi của đèn, nơi này người xe qua lại náo nhiệt nổi tiếng ngang với Trường An và Lạc Dương. Trên con phố nổi tiếng của nó, thanh lâu mọc san sát. Hắn phải cố gắng lắm mới kiềm chế được hai cái đùi không cho chúng xông thẳng vào cửa của thanh lâu.
Lần đầu tiên hắn phát hiện ra thắng cảnh Dương Châu không thua gì Giang Nam. Bên trong thành có rất nhiều cây cối khiến cho nó giống như một khu vườn lớn.
Trên con đường, các cửa hàng trang trí bằng rất nhiều thứ đồ thủ công với đủ mọi màu sắc. Chẳng trách mà Mỹ Tu Na Phù lại có thể sử dụng hết tiền trong túi.
Long Ưng nhìn mà cảm thấy rung động. Hắn tìm một cửa hàng bạc đổi lấy một lượng hoàng kim mua mấy món đồ bằng ngọc định ngày mai khi về Thần Đô, sau khi vào cung sẽ đưa cho các nàng.
Long Ưng lướt qua phố xá sầm uất, cảnh tượng thay đổi trước mặt là một rừng cây thùy dương đỏ ửng uốn lượng cùng với một cái hồ rộng lúc phình ra lúc thu lại. Gò đất bên hồ nhấp nhô, xây dựng rất nhiều đình đài, dường như đưa cả lâm viên thành Dương châu tới góc Tây Bắc.
Bởi vì trời đã tối nên không có nhiều du khách lắm, khiến cho cảnh tượng thêm trang nhã.
Long Ưng thầm nghĩ Khâu Thần Tích giới thiệu rất tốt. Nơi này đúng là đáng để tới. Hắn đi dọc theo bờ hồ thì thấy một cây cầu đá bắc ngang hồ thu hút.
Cây cầu này khác với những cây cầu khác, bên trên có xây dựng năm ngôi đình phủ mái ngói lưu ly với những cây trụ sơn son, lan can bằng đá trắng nhìn rất vui mắt. Sàn cầu có mười hai cái trụ cầu, liền thành một khối với vòm cầu. Hắn thầm nghĩ nếu được đi thuyền bên dưới thì đúng là rất thú vị.
Tương lai có thể dẫn ba cô gái tới đây chơi chắc chắn sẽ làm cho các nàng vui vẻ.
Long Ưng đi vào cái đình cao nhất, quan sát cảnh hồ mà lòng chợt có cảm ứng kỳ lạ.
Một con thuyền nhỏ từ từ đi tới vòm câu một cách nhẹ nhàng giống như tất cả mọi thứ trên đời đều đứng yên chỉ có mình con thuyền nhỏ chuyển động.
Nhìn người trên thuyền, ma quang trong mắt Long Ưng sáng rực. Hắn vừa mừng vừa sợ.
Con thuyền chậm mà nhanh đi đến. Khi tới dưới cây cầu, Long Ưng nhảy qua thành cầu rồi hạ xuống đuôi thuyền mà ngồi xuống thong thả cười nói:
Con thuyền đi xuyên qua gầm cầu.
Trên con thuyền đúng là Đoan Mộc Lăng của Từ Hàng Tĩnh Trai.
Đoan Mộc Lăng đặt hai tay lên thành thuyền nhìn hắn chăm chú.
Gương mặt như ngọc hết sức bình tĩnh, đôi mắt long lanh. Không biết là do cách biệt lâu ngày mà Long Ưng cảm thấy nàng càng lúc càng xinh đẹp, khiến cho người ta phải nín thở.
Đoan Mộc Lăng thở dài một tiếng rồi nói:
Long Ưng cười hì hì:
Đoan Mộc Lăng như không có việc gì:
Long Ưng nói thất thanh:
Đoan Mộc Lăng lườm hắn một cái rồi tỏ ra tức giận sau đó lại nói với giọng hờn dỗi:
Long Ưng ngây người trừng mắt nhìn nàng như không tin vào những gì mà mình nghe được.
Đoan Mộc Lăng không nhìn hắn mà ngửa mặt nhìn lên bầu trời.
Long Ưng ngập ngừng:
Đoan Mộc Lăng phì cười, ánh mắt trở lại mặt hắn. Phong thái của nàng thật sự quyến rũ nhưng âm thanh hết sức bình tĩnh:
Long Ưng ngạc nhiên nói:
Đoan Mộc Lang cố nén cười:
Long Ưng đứng dậy, vò đầu nói:
Đoan Mộc Lăng cười tới mức hai má đỏ ứng làm cho nàng càng thêm xinh đẹp:
Long Ưng nhìn thấy mà ngây người không còn nói được mấy lời vô lại.
Không biết Đoan Mộc Lăng tu luyện bí pháp tiên gia gì mà hai má đỏ ửng chợt biến mất trở lại nước da trắng như ngọc:
Phút chốc, Long Ưng hiểu ra, cười dài:
------oOo------