Nguồn:
read.st
Một tên râu dài hình như là đại ca của bọn chúng nói:
Nhưng ông chủ quán kia mới là người kỳ lạ, nói:
Nói rồi lão quay lại gian bếp, cứ thế nhắm mắt làm ngơ.
Tiểu Ma Nữ đứng sau lưng bọn chúng, vỗ tay nói:
Long Ưng biết là nàng sắp ra tay, liền cười nói:
Tiểu Ma Nữ và Thanh Chi đều vô cùng hoàng sợ, các nàng chỉ định đùa giỡn cho vui thôi, không ngờ cái tên Long Ưng nãy giờ luôn tỏ ra ung dung bình thản kia lại đang có vẻ như muốn phóng hỏa giết người.
Tất cả bọn chúng nghe vậy đều biến sắc.
Long Ưng lại quát một tiếng:
Tất cả như những con gà chọi bại trận, cúi đầu chuồn thẳng.
Long Ưng nhìn hai nàng rồi cười nói:
Thức ăn được dọn lên. Long Ưng hết lòng hầu hạ hai mỹ nữ ăn uống, ngay cả cách nói chuyện cũng phải nhường nhịn hai nàng, khiến cho hai mỹ nhân vô cùng vui vẻ. Lúc cả ba trở về quán trọ cũng vừa đến giờ Tuất (khoảng 7 giờ tối).
Hai gian phòng trọ của bọn họ nằm ở phía Đông trên lầu hai. Hai mỹ nhân đang định đi xuống phòng ở phía dưới cùng thì Long Ưng đã đưa tay ra, ôm ấy eo của hai nàng, trái ôm phải ấp, kéo họ vào phòng hắn.
Bình thường Thanh Chi ăn nói sắc sảo nhưng lúc này không nói được câu nào.
Long Ưng hít hà một hơi trên khuôn mặt cả hai rồi khẽ buông hai nàng ra.
Tiểu Ma Nữ chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, che miệng cười:
Thanh Chi hoảng loạn:
Tiểu Ma Nữ điệu đà bước tới trước mặt nàng, gí gí chóp mũi nàng rồi nói:
Thanh Chi bị bắt nạt, giậm chân sẵng giọng:
Tiểu Ma Nữ vui vẻ nói:
Hai má trắng ngọc của Thanh Chi lúc này ửng hồng như ráng chiều, dịu dàng nhìn Long Ưng rồi cúi đầu khẽ nói:
Long Ưng thầm kinh ngạc. Sức hấp dẫn của Tiểu Ma Nữ người bình thường đã khó mà cưỡng lại được rồi, lại thêm nha đầu tinh nghịch Thanh Chi này nữa, uy lực của cả hai nàng ấy hợp lại không phải là chuyện đùa đâu. Hắn thăm dò:
Tiểu Ma Nữ nghe thấy liền trợn mắt, chống nạnh, nói:
Long Ưng thấy vậy trong lòng vô cùng yên tâm, cười hì hì rồi đi đến cởi nút áo trên bộ trang phục võ sĩ của nàng, Tiểu Ma Nữ kinh sợ, chạy vụt tới sau lưng Thanh Chi rồi cười cợt:
Thanh Chi khẽ kêu một tiếng, suýt chút nữa ngã xuống đất làm cho Tiểu Ma Nữ đứng phía sau phải đỡ nàng ta.
Long Ưng vui vẻ đùa giỡn với đám kiều thê tất nhiên sẽ không cởi dây áo Thanh Chi, hắn cười cười:
Thanh Chi sợ hãi hỏi:
Tiểu Ma Nữ hưng phấn nói:
Long Ưng nhìn dáng vẻ đáng yêu đến mức có thể khiến thiên hạ đại loạn của nàng, trêu chọc:
Rồi hắn lùi lại phía sau, ngồi xuống cạnh giường, vỗ vỗ hai bên:
Tiểu Ma Nữ đẩy đẩy Thanh Chi, bắt nàng ngồi sang bên trái Long Ưng, còn mình ngồi sang bên kia rồi vội nói:
Long Ưng mắng nàng:
Tiểu Ma Nữ không hề tỏ ra xấu hổ, nàng kéo kéo cánh tay hắn, tủm tỉm cười:
Long Ưng ôm lấy vai Thanh Chi, dò xét:
Thanh Chi ngây thơ nói:
Tiểu Ma Nữ ngoa ngoắt:
Thanh Chi phản bác:
Tiểu Ma Nữ quát lên:
Long Ưng liền chặn lại đôi môi thơm mềm của nàng bằng một nụ hôn đến mức ý loạn tình mê, Thanh Chi ngồi cạnh thì xấu hổ không biết chui đi đâu.
Long Ưng cảm thấy tinh thần thoải mái sung sướng bèn nói:
Tiểu Ma Nữ líu lưỡi nói:
Thanh Chi run run:
Tiểu Ma Nữ vẫn còn chưa hết giận, nói:
Long Ưng cười khổ:
Tiểu Ma Nữ cười cười nịnh nọt:
Long Ưng bước xuống giường, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra bên ngoài rồi nói:
Thanh Chi sợ hãi đến mềm cả chân, không thể đứng dậy nổi.
Tiểu Ma Nữ nhanh nhẹn thổi tắt ánh lửa trên bấc đèn dầu, bước đến cạnh Long Ưng cắn cắn vành tai hắn:
Long Ưng ôm lấy vòng eo thon thả nhỏ xinh, rồi không kiềm chế được nhẹ nhàng để bàn tay lướt xuống dưới vuốt ve mông nàng, hít lấy hương thơm dịu dàng đang lan tỏa, tinh thần mê mẩn rồi trả lời:
Tiểu Ma Nữ kêu lên:
Thanh Chi không nhịn được, cười ngặt nghẽo.
Long Ưng lúng túng, vội buông nàng ra rồi nói:
Tiểu Ma Nữ không đồng ý:
Long Ưng ôm trọn lấy người nàng, đi đến bên cạnh Thanh Chi:
Tiểu Ma Nữ nũng nịu:
Long Ưng buông nàng ra, vẻ mặt như đang suy nghĩ sâu xa.
Tiểu Ma Nữ hỏi:
Long Ưng kinh ngạc:
Tiểu Ma Nữ ra vẻ bình thản:
Long Ưng cảm thấy kỳ lạ:
Tiểu Ma Nữ nói:
Long Ưng vui vẻ nói:
Thanh Chi cảm thấy căng thẳng:
Long Ưng cười hì hì:
Tiểu Ma Nữ bĩu môi, nhìn hắn, rồi lại quay sang nhìn Thanh Chi đang xấu hổ tìm chỗ trốn.
Long Ưng cười nói:
Tiểu Ma Nữ vui mừng phấn khởi:
Kế hoạch của Long Ưng đơn giản mà hữu hiệu.
Tham Sư Thiện cho rằng ưu thế lớn nhất mà hắn có được chính là hắn nghĩ Long Ưng không biết mình đang âm thầm bám theo đồng thời có mưu đồ làm loạn. Cho dù Tham Sư Thiện tự phụ nhưng đối với Long Ưng, hắn vẫn luôn rất cảnh giác, nếu không đã ra tay từ lâu rồi.
Tham Sư Thiện đang vất vả chờ đợi thời cơ tốt nhất để ra tay ám sát.
Còn Long Ưng không những cho hắn cơ hội mà còn để hắn mặc sức lựa chọn. Một là thừa cơ lúc hắn và Thanh Chi đang “hoan hảo” để giết hắn, hai là hái đóa hoa Tiểu Ma Nữ đang chăn đơn gối chiếc không có đàn ông ở bên bảo vệ này. Nhưng dù hắn có chọn cách nào thì cuối cùng vẫn là đường chết mà thôi.
Sai lầm lớn nhất của Tham Sư Thiền là y không biết mình đang phải đối mặt với điều gì. Nhìn từ góc độ này thì ít nhất về mặt tu luyện tinh thần, Tham Sư Thiền vẫn chưa sánh được với Vạn Sĩ Kinh của Bí tộc.
Long Ưng ôm lấy Thanh Chi nằm lên giường, mặt đối mặt, mắt đối mắt.
Long Ưng ngắm kỹ dung nhan ngọc ngà của nàng, lần đầu tiên phát hiện ra nàng rất đẹp, có cá tính, có khí chất, khiến hắn càng ngắm càng yêu, bèn nói:
Hắn nói như vậy là muốn để nàng bình tĩnh lại, không lo lắng như lúc này nữa. Nếu sau này có một ngày nàng trở thành người con gái của hắn, có lẽ sẽ không để ý việc mình sắp dùng những hành động dịu dàng này đâu.
Thanh Chi đỏ ửng mặt, ánh mắt sáng rực lúc này đã nhắm chặt lại, trong căn phòng trọ tối đen, nàng khẽ gật đầu, âm thanh trong trẻo vang lên:
-Tiểu thư và nô tỳ đã ngoéo tay thề sẽ mãi không chia lìa rồi.
Long Ưng thầm nghĩ, tuy đây là trò vui đùa của hai nàng nhưng rõ ràng có thể thấy được quan hệ chủ tớ thân thiết như tình cảm tỷ muội của họ.
Thanh Chi nói:
Long Ưng đáp:
Hơi thở của Thanh Chi bỗng trở nên dồn dập, không biết có phải vì nghĩ đến việc Long Ưng chạm vào người nàng hay không.
------oOo------