Nguồn:
read.st
Với sự hiểu biết của mình về Võ Chiếu, Long Ưng cho rằng bà ta chỉ kém hơn Bàn công công mà thôi. Theo như Bàn công công nói, đón đầu một đao bổ tới, bà ta sẽ hóa giải đến nơi đến chốn, bởi vì không có lựa chọn nào khác. Lúc ấy, tình huống phản đối bà ta đăng cơ rất kịch liệt, khiến bà ta bắt buộc phải mượn bàn tay của ác quan, tận diệt những người phản đối. Chuyện này cũng bởi vì không còn cách nào khác. Tình huống bây giờ rất khác. Ác quan lại thành chướng ngại khi bà ta trị quốc. Mà bà ta chỉ có thể lựa chọn xử trí theo cảm tính. Giống như tình huống trước mắt, không thể tự trách mình.
Long Ưng mềm giọng nói:
Võ Chiếu ngửa mặt lên trời, nói một cách nặng nề:
Long Ưng trung thực đáp:
Mắt phượng Võ Chiếu giống như lửa điện xẹt tới hắn, nói gần như thất thanh:
Long Ưng ung dung đáp:
Võ Chiếu tức giận nhưng rồi lại thở dài và nói:
Long Ưng nói:
Võ Chiếu nói:
Long Ưng nhỏ mồ hôi lạnh, vội cáo lui rời khỏi.
Đào Quang Viên.
Dưới sự dẫn đường của tỳ nữ, Long Ưng bước đến trước cửa ngoài tĩnh thất. Sau khi tỳ nữ đi khỏi hắn mới đẩy cửa bước vào.
Công chúa Thái Bình đang ngồi trên ghế của hắn, trên cái bàn bên cạnh đặt một bầu rượu. Gương mặt nàng cực kỳ bình tĩnh. Thấy Long Ưng bước vào nàng vẫn thản nhiên.
Long Ưng từ tỳ nữ biết được nàng đã ngồi ở đây khoảng ba canh giờ, không chịu ăn cái gì, cũng không nói lời nào. Bọn hạ nhân lo lắng nàng sẽ yểu mệnh.
Long Ưng bước nhanh đến trước mặt của nàng, cầm bầu rượu lên, cứ như vậy mà đổ lên mặt đất.
Công chúa Thái Bình khẽ cau mày.
Long Ưng cất bầu rượu, ôm nàng lên, sau đó ngồi vào ghế, đặt nàng lên đùi. Lúc Thái Bình định chống lại thì đã bị hắn bịt cặp môi thơm, khiến cho lời nói trở thành "y, y U-a..aaa U-a..aaa".
Bàn tay Long Ưng mò mẫm, khiến Thái Bình vặn vẹo, lấy lại bản sắc thiếu nữ cũng như niềm vui trên đời.
Long Ưng ngừng hoạt động, rời khỏi môi nàng, nói đầy thỏa mãn:
Công chúa Thái Bình đỏ mặt tới mang tai. Ánh mắt bắt đầu đỏ lên, gục đầu vào trong lòng hắn, khóc nức nở.
Long Ưng lấy tay cởi vạt áo của nàng.
Công chúa Thái Bình hoảng sợ nắm lấy tay của hắn, quên cả thút thít, nói với giọng khàn khàn:
Long Ưng nói:
Sau đó hắn lấy tay lau nước mắt cho Thái Bình, thầm nghĩ chỉ trong vòng hai ngày trước có Hoa Gian mỹ nữ, sau có Công chúa Thái Bình đều khóc trong lòng của hắn.
Công chúa Thái Bình nhéo vào lưng hắn một cái, nói:
Long Ưng hôn lên cặp môi anh đào rồi mỉm cười nói:
Công chúa Thái Bình tỏ ra thật ngây thơ đáng yêu rồi nói:
Long Ưng biết được nàng đã trở lại bình thường liền nói:
Công chúa Thái Bình làm nũng nói:
Long Ưng cắn lỗ tai nàng nói:
Đôi mắt đẹp trong veo của Công chúa Thái Bình mở to, gật đầu nói:
...
Vừa ra khỏi hoàng thành, hắn được Vạn Nhận Vũ đón đường. Hai người thúc ngựa chạy đến sườn dốc bờ sông ngồi nói chuyện.
Vạn Nhận Vũ nói:
Gã lại lo lắng hỏi:
Long Ưng nói:
Sau đó hắn thích thú nói tình huống mới nhất cho y biết, nhất là chuyện của Lai Tuấn Thần, cuối cùng nói:
Vạn Nhận Vũ gật đầu đáp ứng:
Long Ưng mỉm cười nói:
Vạn Nhận Vũ tức giận nói:
Long Ưng nói:
Vạn Nhận Vũ trầm ngâm một chút, rồi nói:
Y lại nói tiếp:
Long Ưng vui vẻ đồng ý rồi thầm nghĩ phủ đệ của Thượng Quan Uyển Nhi nằm gần chỗ ở của Phong Quá Đình, rất thuận tiện.
Hai người phi ngựa, dọc theo bờ sông, chưa đến một tách trà nóng đã đến chỗ ở của Phong Quá Đình.
Người mở cửa là một tráng đinh. Gã vội vàng dắt ngựa cho hai người, rồi dẫn bọn họ xuyên qua chủ đường, bước đến hậu viên.
Khác với dự liệu của Long Ưng, nhà của ngự tiền kiếm thủ Phong Quá Đình phong lưu tiêu sái, văn võ song toàn lại có thể dùng mấy chữ "Nhà chỉ có bốn bức tường" để hình dung. Ngoại trừ các loại vật dụng cơ bản trong nhà ra thì chẳng còn bất kỳ vật trang trí nào khác.
Phong Quá Đình đang ngồi chính giữa hoa viên luyện kiếm. Thấy hai người tới gã vui mừng, mời bọn họ đến cây cầu nhỏ đứng nói chuyện.
Long Ưng cười nói:
Hai người vội hỏi tình hình cụ thể.
Long Ưng nói:
Hai người nghe được phấn chấn, rửa tai cùng lắng nghe.
...
Long Ưng ngồi trong căn phòng, thưởng thức sự cổ kính mang đầy sắc thái của người trí thức. Hắn uống hai ngụm trà tiểu tỳ dâng lên. Rồi đại tài nữ mặc y phục hàng ngày, không chút son phấn bước ra.
Khuôn mặt Thượng Quan Uyển Nhi ửng đỏ, ngồi xuống bên cạnh, nhéo hắn một cái:
Long Ưng tỏ ra cợt nhả nói:
Thượng Quan Uyển Nhi cau mày, ánh mắt đầy sự u oán:
Long Ưng rất có cảm giác đưa dê vào miệng hổ, nhưng lại không bối rối. Bởi vì có thể cùng nàng giao hoan, nhất định là mộng tưởng của tất cả đàn ông bình thường. Hắn kéo cái ghế nàng ngồi sát vào bên cạnh, rồi thò tay xuyên qua eo của nàng, ôm trọn bờ lưng, sau đó hôn lên cặp môi đỏ mọng.
Tài nữ cũng không phản ứng lại.
Rời môi, Long Ưng nói đầy yêu thương:
Thượng Quan Uyển Nhi thẹn thùng nói:
Đây là lần đầu tiên đại mỹ nhân tỏ thái độ rõ ràng, nói ra lời tâm tình khiến Long Ưng cảm động.
Thượng Quan Uyển Nhi nhìn hắn một cách tình cảm, và nói nhẹ nhàng:
Long Ưng thầm kêu hổ thẹn. Lúc ở phương Bắc, hắn nhớ nhất chính là ba vị kiều thê. Đối với Mỹ Tu Na Phù thì hắn không dám suy nghĩ tới. Bởi vì sự nhớ nhung thật sự là một loại tra tấn con người. Hắn cũng nhớ Tiểu Ma Nữ, Đoan Mộc Lăng và Hoa Tú Mỹ, nhưng gần như lại không muốn nhớ Công chúa Thái Bình và Thượng Quan Uyển Nhi. Đương nhiên hắn sẽ không nói ra.
Thượng Quan Uyển Nhi vẫn tiếp tục nói:
Long Ưng hôn nàng một cái, nói:
Thượng Quan Uyển Nhi đổi giận làm vui:
Long Ưng thầm thở dài một hơi, nói:
Thượng Quan Uyển Nhi cười khổ nói:
Long Ưng thất thanh nói:
Thượng Quan Uyển Nhi đáp:
Long Ưng thầm nghĩ, bất luận là Võ Thừa Tự hay là Lý Hiển đều dở như vậy, hoàn toàn không phải là người được dự đoán cho chân mệnh đế vương. Nhưng Lý Hiển là tôn thất Lý Đường, lại chưa từng làm việc ác, bắt buộc phải ủng hộ Lý Đường. Khó trách Vạn Nhận Vũ lại nói Lý Hiển vừa không có thần lại không có khí.
------oOo------