Nguồn:
read.st
Ngay lập tức, Long Ưng trở nên vô cùng phấn chấn, hắn nói:
Bàn công công nói:
Long Ưng gật đầu nói:
Bàn công công nói:
Long Ưng nói:
Bàn công công nói:
Long Ưng không nói gì nổi, mà ngơ ngác nhìn ông ấy. Sau đó hai người cười ngặt nghẽo, cười đến độ ôm lấy bụng.
Long Ưng vừa gạt nước mắt, vừa cười nói:
Bàn công công lắc đầu nói:
Long Ưng nói:
Bàn công công nói:
Long Ưng tê cả da đầu:
Bàn công công nói:
Long Ưng nói:
Đột nhiên Bàn công công nói sang chuyện khác:
Long Ưng nói:
Bàn công công nói:
Long Ưng trầm ngâm không lên tiếng, ngẫm nghĩ những lời Bàn công công nói.
Bàn công công tiếp lời:
Long Ưng nói:
Bàn công công nói:
Long Ưng nói:
Bàn công công nói:
Long Ưng kinh ngạc:
Bàn công công nói:
Lòng Long Ưng ngập tràn cảm giác vui vẻ không kìm nén nổi, hắn nhảy bật lên rồi nói:
Long Ưng cưỡi ngựa với tốc độ như bay, vượt qua xe và ngựa khác, chạy tới Tiểu Hồ trang. Nô tỳ mở cửa vừa nhìn thấy hắn liền reo lên hai tiếng Ưng gia, rồi dẫn hắn vào trong sảnh, lại sai người dắt Tuyết Nhi đi.
Kỳ Thánh An Thế Minh chạy như bay tới đón. Gương mặt y đầy sự ngưỡng mộ thật lòng:
Long Ưng thầm nghĩ lúc đó hắn vẫn chưa giết Tẫn Trung và Tôn Vạn Vinh, có thể thấy rằng Kỳ Thánh đã hồ đồ thật. Hắn bèn cười nói:
Kỳ Thánh nói:
Long Ưng đi cùng y vào trong viện, rồi hắn đính chính:
Kỳ Thánh vui vẻ nói:
Long Ưng thấy y dẫn mình đi xuyên qua một vườn cờ không có người, bèn ngạc nhiên nói:
Kỳ Thánh vui vẻ đáp:
Long Ưng nghe vậy, thì cảm thấy vô cùng ngọt ngào. Hắn cùng Kỳ Thánh bước ra khỏi cửa sau vườn cờ, “Mạch Thượng Trần” của Mộng Điệp bất thình lình xuất hiện ở cạnh bến đò bên dòng song trong vườn.
Long Ưng thừa cơ thoát thân, vỗ vai Kỳ Thánh rồi nói:
Không đợi y đáp lại, hắn bèn nhảy lên, hạ xuống bong thuyền, giống như cảnh tìm thuyền hoa ở Ba Thục vậy.
Âm thanh quen thuộc của Mộng Điệp bay vào trái tim hắn, nhẹ nhàng giống một làn gió xuân:
Long Ưng xoay người lại, hạ xuống trước cánh cửa khoang thuyền đang đóng. Cánh cửa hé mở, hiện ra dung nhan đẹp tuyệt trần và cơ thể mỹ miều của Mộng Điệp. Nàng đã hơi gầy đi, nhưng vẻ đẹp của nàng đã càng hấp dẫn hơn trước, nó làm cho người ta khó mà kháng cự lại được. Đôi mắt nàng sâu thẳm nói rõ ràng Bất Tử Ấn Pháp của nàng đã bước lên một tầm cao mới.
Long Ưng lao đến như chớp giật, ôm nàng vào lòng.
Mộng Điệp nở nụ cười, ánh mắt hơi trách sự thô lỗ của hắn, nhưng lại đầy niềm vui khi lâu ngày gặp lại. Nàng lùi về phía sau, không cho hắn làm tới.
Long Ưng thấy Hoa Gian mỹ nữ tuyệt sắc xuất hiện trước mặt mình, ma tính tăng lên vùn vụt, đâu còn để ý đến việc nàng có đồng ý hay không. Nàng lùi, hắn tiến như hình với bóng.
Chớp mắt, Mộng Điệp đã lùi tới vách của khoang thuyền, không còn đường lùi nữa. Nàng kêu lên một tiếng, bị Long Ưng ép lên vách khoang, hai tay chống vào hai vai hắn một cách bất lực, phát ra tiếng kêu như tiêu hồn thực cốt:
Long Ưng tìm lấy bờ môi của nàng, hôn say đắm, giải tỏa hết nỗi nhớ nhung của hắn với nàng. Lúc bắt đầu Hoa Gian mỹ nữ còn đóng chặt mình, sau đó hàng phòng ngự bị đổ, nàng đáp lại một cách nhiệt tình.
Trời đất quay cuồng, tất cả mọi việc đều bay xa tận chín tầng mây.
Không phải Long Ưng chưa từng thử ôm nàng, nhưng hắn chưa từng có cảm giác mê hồn hai cơ thể hòa vào làm một, không tách rời được như lần này. Cánh tay vốn đẩy hắn ra của Mộng Điệp, giờ ôm lấy cổ hắn. Cơ thể nàng không ngừng run lên, mỗi lần run lên đều kích thích ma tính của Long Ưng.
Long Ưng đành phải khống chế một cách khổ sở không dám xâm phạm nàng thêm. Mặc dù Mộng Điệp rất có thiện cảm với hắn, hai người từng cùng vào sinh ra tử, tình nghĩa sâu đậm, nhưng do tâm pháp độc đáo “rong chơi giữa vườn hoa” của phái Hoa Gian nên mặc dù Mộng Điệp có tình yêu với hắn, nhưng đó chỉ là tình yêu giữa bạn bè chân tay, không hề để lại dấu vết. Nàng không kháng cự được hắn, chỉ là vì không kháng cự nổi Ma Chủng áp đảo tất cả tâm pháp Thánh Môn của hắn, không chịu nổi sự hấp dẫn của ma khí mà thôi. Sự hấp dẫn bất thường giữa hai bên như vậy cuối cùng liệu có sinh ra lửa tình hay không thì chẳng ai biết được.
Tính cách của Mộng Điệp độc lập, tự làm theo ý mình. Nếu Long Ưng quá ép sẽ khiến nàng ấy phản cảm.
Long Ưng lưu luyến rời khỏi làn môi nóng bỏng, mềm mại, ngọt ngào của nàng.
Cơ thể Mộng Điệp nhũn ra, đôi mắt nhắm hờ, muốn tránh khỏi ánh mắt của hắn, nhưng lại không thể.
Long Ưng lại vùi đầu vào mái tóc nàng, hai tay ôm chặt lấy bờ vai mềm mại như nhung, ngửi mùi hương cơ thể say đắm rồi hôn vào cổ, khiến nàng lại run lên lần nữa. Nàng dịu dàng nói:
Hơi thở của Mộng Điệp trở nên gấp gáp, nàng yêu ớt “ừm” một tiếng, dường như đã đồng ý, nhưng vẫn không hiểu được rằng tên đàn ông đang sàm sỡ nàng kia đang nói điều gì.
Long Ưng mê mẩn tâm thần, hưởng thụ nét đẹp mê hồn của bờ ngực nàng đang phập phồng vì thở dốc. Đột nhiên thùy tai của hắn như bị bọ cạp chích vậy, đau đến độ hắn “a” lên một tiếng.
Long Ưng giật đầu về phía sau, nhìn nàng bất mãn nói:
Mộng Điệp vẫn để mặc hắn ép mình vào vách khoang, vẫn ôm chặt lấy hắn, nhưng đôi mắt đã hồi phục lại sự trong sáng, nàng lười nhác nhìn hắn, cười nói:
Hai người vẫn giữ tư thế thân mật nhất. Hắn nghe thấy nàng tự nhận về tình cảm với mình, sức hấp dẫn đó quả thực rất lớn.
Long Ưng chịu nỗi đau ở tai, cười khổ nói:
Mộng Điệp ngượng ngùng nói:
Long Ưng lại ra tay, bịt chặt làn môi của nàng, Hoa Gian mỹ nữ hoàn toàn mất đi sức phản kháng, để mặc hắn làm tới.
Một lúc lâu, Long Ưng mới buông nàng ra.
Mộng Điệp lại trở lại với nét mặt mê mẩn trước đó.
Long Ưng hung hăng nói:
Mộng Điệp cố gắng mở to đôi mắt, gò má nàng ửng hồng, hơi thẹn thùng:
------oOo------