Nguồn:
read.st
Long Ưng cười ha hả nói:
Phong Quá Đình hớn hở nói:
Long Ưng thất thanh hỏi:
Vạn Nhận Vũ nói:
Phong Quá Đình nói:
Bốn người nhìn về phía xa. Thần Đô đã xuất hiện những tia sáng mặt trời đầu tiên.
Thuyền thủy sư cập bến bên ngoài Thần Đô. Võ Chiếu đích thân đến nghênh đón những tướng sĩ chiến thắng trở về, sau đó vào thành cử hành nghi thức. Phía trước phía sau đều có Ngự vệ mở đường. Võ Chiếu và Long Ưng cưỡi ngựa chầm chậm. Lâu Sư Đức, Trương Cửu Tiết, Dương Huyền Cơ và Phong Quá Đình theo sát phía sau. Bọn họ phải cố hết sức dùng vạn kế vượt qua đám đông đang đứng hoan nghênh ngoài đường cái.
Vạn Nhận Vũ và Hoang Nguyên Vũ lặng lẽ chuồn đi. Người phía trước thì không thích tham gia, người thứ hai thì nếu vào sẽ chết.
Thỉnh thoảng lại có quần chúng ném pháo phía trước đội ngũ. Mùi thuốc pháo và khói lửa tràn ngập phố dài. Lần náo nhiệt này đã hoàn toàn rửa sạch tinh thần suy sụp kể từ khi thất bại ở cốc Hạp Thạch đến nay.
Trận thắng này khiến cho người ta nảy sinh hy vọng đối với tương lai.
Từ nay về sau sẽ không cần cắt đất bồi kim cho ngoại tộc nữa, đồng thời điền vào công tích đối ngoại của nữ Đế Đại Chu thêm một chiến tích không còn gì để tiếc nuối.
Võ Chiếu mỉm cười, vẫy tay đáp lại tiếng hô to vạn tuế của quần chúng. Mỗi khi bà ta huy động cánh tay, tiếng hoan hô của đám đông lại leo lên đỉnh điểm, chứng tỏ bà ta rất được người dân kính yêu.
Long Ưng không dám đi song song cùng bà ta, mà lui lại phía sau hai bước, trong nội tâm hắn có trăm mối cảm xúc ngổn ngang.
Đoạn đường từ Đỉnh môn đến Đoan môn của hoàng thành dài tám dặm. Mỗi một dặm đều nhờ Võ Chiếu mất bao công sức mà có được.
Trải qua gần bốn mươi năm kịch liệt đấu tranh trong ngoài cung, cho đến khi hắn chém được đầu của Tẫn Trung và Tôn Vạn Vinh, Võ Chiếu mới ngồi vững như bàn thạch, không ai có thể làm cho ngai vàng của bà ta dao động. Chỉ còn lại chính là làm thế nào để xử lý tên bá chủ siêu cấp của Tái ngoại là Mặc Xuyết. Quyền kế thừa ngôi vị hoàng đế vẫn là vấn đề mang tính then chốt của bà ta. Hiện tại có thể nói là phái Trung Tông đang chiếm hết thượng phong. Nhưng tâm ý của Võ Chiếu vẫn lo lắng con cháu họ Võ phản công, có thể nói đó vẫn là ngọn nguồn không ổn định của hoàng triều Đại Chu. Võ Chiếu giỏi thay đổi, điều này hắn đã lĩnh giáo qua vài phần.
Sau khi tiến vào hoàng thành, dưới sự chủ trì của Võ Chiếu cử hành nghi thức tế trời trước thần cung Vạn Tượng.
Đây là lần đầu tiên Long Ưng đặt chân vào cung điện này, thấy nó còn lớn hơn so với Cung Thượng Dương và Điện Quan Phong. Từ dưới đất xây một cây trụ trang trí hình một con rồng vàng rất to. Các kiến trúc trong cung điện dùng hình Long Phượng làm chủ đạo, tất cả được điêu khắc rất tinh tế. Một bức tường được xây làm bình phong ở cổng, dùng ngọc lưu ly và những đồ trang sức khác trang trí. Cuối hướng nam là một cái đài bằng đá trắng cao ba tầng có cầu thang đá.
Chỉ riêng cung điện tầng dưới Thần Cung so với bất luận đại điện nào trong nội cung cũng rộng hơn nhiều.
Toàn thể con cháu của họ Võ đều tham dự, chứ không phải Lý Đán và thân tộc của y. Mặc dù y vẫn có thân phận thái tử, nhưng tương đối bị cô lập.
Buổi tế ngày hôm sau là tế tổ, nhưng lại là chi tổ họ Võ, được cử hành tại góc thái miếu ở đông nam hoàng thành. Sau nghi thức là quốc yến, đồng thời mở rộng ra toàn thành để mọi người chúc mừng. Bầu không khí trong thành náo nhiệt như lễ mừng năm mới.
Bữa tiệc mừng thắng lợi kéo dài đến nửa đêm. Long Ưng sốt ruột về với vợ. Sau khi hỏi chính xác Võ Chiếu, hắn đồng ý sáng mai đến Ngự Thư Phòng gặp bà, liền nhanh chóng chuồn đi mất. Đương nhiên, cũng không dám quên chào Quốc lão Địch Nhân Kiệt. Sau khi hẹn sáng mai gặp Võ Chiếu xong sẽ đến phủ Quốc lão gặp ông, hắn liền vội vàng trở về Cam Thang Viện.
Long Ưng mở mắt, vẫn là hình mái vòm quen thuộc, bình thường nhưng thân thiết. Nhân Nhã cựa mình một cái nhưng chưa tỉnh lại.
Từ Đỉnh môn tiến vào Thần Đô, cho tới bây giờ tỉnh lại, sự thật và mộng cứ như hòa vào nhau, khó mà tách ra. Hắn vẫn chưa gặp công chúa Thái Bình, cũng không hỏi tung tích của nàng, cũng không gặp Thượng Quan Uyển Nhi. Theo như Vinh công công nói, nàng đã lĩnh sứ mạng của Võ Chiếu đi làm việc, cũng không biết là làm cái gì.
Hiện tại, hắn muốn gặp nhất là Đoan Mộc Lăng và Tiểu Ma Nữ, chỉ hận là tí nữa còn phải đến Ngự Thư Phòng gặp Võ Chiếu.
Đang muốn rời giường, Nhân Nhã liền ôm chặt lấy hắn, nói với sự ngây thơ đáng yêu:
Trên giường chỉ có hai người bọn họ. Đêm qua ba cô gái còn tưởng hắn chưa về, nên về phòng của từng người mà ngủ. Vì vậy, hắn phải đi tới từng người. Cuối cùng hắn mới ôm Nhân Nhã về phòng hưởng thụ cá nước trời mây.
Nhân Nhã nhắm mắt lại nói:
Long Ưng thầm nghĩ Bàn công công suy nghĩ thật chu đáo, cố gắng không để cho người ngoài nhìn thấy Nhân Nhã. Sắc đẹp kinh người của Nhân Nhã có thể làm cho bất cứ người đàn ông háo sắc nào cũng phải điên cuồng. Cho đến ngày hôm nay chính mình đã chiếm được mỹ nữ này thời gian không phải ngắn, nhưng khi nhìn thấy nàng cũng không khống chế được, nói:
Nhân Nhã mở to đôi mắt đẹp, khóe miệng bật ra nụ cười vui vẻ:
Long Ưng quay người ôm chặt nàng một cái, cười nói:
Nhân Nhã cười hì hì nói:
Nhất thời trong phòng đều là mùa xuân.
...
Long Ưng bước vào Ngự Thư Phòng. Hắn có cảm giác như chưa từng rời khỏi Thần Đô, cũng không có cảm giác đã ra bên ngoài. Đồng thời hắn nghĩ đến sao đang ở Thần Đô lại nghĩ đến nơi tiền tuyến đáng sợ như vậy.
Vinh công công chào đón:
Long Ưng cảm thấy mơ hồ, khó hiểu hỏi:
Vinh công công đáp:
Long Ưng nghe vậy thì vui vẻ:
Vinh công công nói:
Long Ưng bước lên thềm đá. Vệ binh giữ cửa lớn tiếng quát rồi nghiêm túc cúi chào, thái độ rõ ràng khác trước, cung kính hơn rất nhiều.
Long Ưng ôm quyền đáp lại, sau đó tiến vào Ngự Thư Phòng.
Võ Chiếu đang đứng nhìn ra ngoài cửa sổ, như đang có điều suy nghĩ.
Long Ưng bước đến đằng sau Võ Chiếu, thi lễ nói:
Võ Chiếu thản nhiên nói:
Long Ưng ngạc nhiên, nhất thời không nói ra lời.
Võ Chiếu uyển chuyển thân rồng, mang vẻ mặt hưng phấn, mắt phượng chiếu sáng rạng rỡ, nói:
Long Ưng sợ nhất cái phong cách này của Võ Chiếu. Bà ta muốn hắn ủng hộ Võ Thừa Tự đăng ngôi thái tử, hắn vội hỏi:
Võ Chiếu không vui nói:
Long Ưng bình tĩnh nói:
Cặp lông mày của Võ Chiếu giãn ra, gật đầu nói:
Long Ưng thở dài:
Võ Chiếu quát:
Long Ưng biết bà có chuyện quan trọng cần nói, đáp:
Võ Chiếu nói:
Long Ưng hiểu được bà ta đối với việc Mặc Xuyết thừa cơ gạt chuyện của mình thì rất hận, liền vội vàng đồng ý:
Võ Chiếu tiến lên hai bước, ngả đầu vào lòng hắn, nhẹ nhàng hôn lên môi hắn một cái, rồi mới buông hắn ra, cất bước tới long án, lơ đãng nói:
Long Ưng quay người về phía lưng của bà ta, nói:
Võ Chiếu như cơn gió lốc xoay người lại, hai mắt sáng ngời, nói:
Long Ưng khẳng định từng chữ, nói:
Võ Chiếu nói:
Long Ưng nói:
Võ Chiếu nói:
Long Ưng chán nản nói:
Võ Chiếu cả giận nói:
Long Ưng thở dài:
Võ Chiếu lãnh đạm nói:
Long Ưng thầm nghĩ nói gì nữa cũng chỉ gây gổ mà thôi. Thật sự hắn không nghĩ tới, lần nói chuyện đầu tiên sau khi trở về lại chấm dứt trong bầu không khí không vui, nên cáo lui rời khỏi.
Bước ra khỏi thư phòng, người mang Tuyết Nhi đến cho hắn chính là Lệnh Vũ. Nhìn thấy y rạng rỡ như vậy, liền biết hoạt động trong đêm tân hôn giữa y và Cử Cử được mỹ mãn.
Lúc này Vinh công công bị Võ Chiếu gọi vào trong thư phòng. Sau khi trao đổi một vài thứ, liền vội vàng nhập trai. Lệnh Vũ buông cương ngựa, cùng Long Ưng sóng vai bước ra cửa lầu, lại nhịn không được quay đầu lại nhìn hai mắt Tuyết Nhi, nói:
Long Ưng sớm chiều ở chung với Tuyết Nhi, làm sao mà không phát giác nó thay đổi hay không, thầm nghĩ nó chỉ là bị ảnh hưởng của ma khí, nhưng đương nhiên là hắn không nói ra, chỉ tùy ý đáp:
Rồi hắn chuyển đề tài nói:
------oOo------