Nguồn:
read.st
Tô Kính nói với Tô Tuyết:
Tô Tuyết muốn từ chối:
Tô Mộ lén giật tay áo Tô Tuyết, hắn thấy hết nhưng giả bộ không biết.
Tô Kính hiểu rằng thực lực của hắn có đến trình độ như Tiêu Dao Hầu cũng không thể ngông nghênh trong thế giới này. Tiêu Dao Hầu Tô Dương còn có Tô gia Dực châu, Nguyên gia Tịnh châu sau lưng, phải đi làm quen Khổng Tước Đạo Cung, cố gắng kiếm nhiều minh hữu chút.
Tô Kính không có nơi nào để tìm minh hữu, minh hữu đáng tin cậy nhất là những huynh đệ tỷ muội.
Nhưng khi thấy Tô Mộ thì Tô Kính dập tắt suy nghĩ này.
Tính cách của Tô Tuyết khó sửa miệng lại, Tô Kính ngắt lời nàng:
Tô Tuyết đỏ mặt nghiêng người mời Tô Kính vào tiểu lâu. Nha hoàn ở bên trong dẫn Tô Kính lên cầu thang, đến tầng một vào một căn phòng yên tĩnh, cửa sổ mở đối diện vách đá ngoài núi giả. Phương xa có mây mù bốc hơi, không nhìn ra cách bao xa. Đây là thuật đạo biến ra, trong Hầu phủ nơi duy nhất có thể quan sát toàn cục là Lãng Uyển Thư Hải.
Ngồi xuống bên cửa sổ, đặt ly lên bàn chân lùn, nha hoàn đưa ngọc bình đến.
Tô Tuyết nói:
Tô Kính cầm bình ngọc lên tự rót một ly:
Tô Mộ nhìn Tô Kính vươn tay lộ ra vòng tay mặc ngọc đeo trên cổ tay hắn, chợt cười lạnh hỏi:
Tô Kính sửng sốt:
Tô Mộ nhướng chân mày cong trở nên thẳng tắp như trường kiếm, cười gằn:
Mắt phải của Tô Kính hơi xoay tròn, các hình ảnh vừa rồi hiện ra trong thức hải. Tô Mộ đột nhiên lên tiếng châm chọc từ khi nhìn vòng tay mặc ngọc của hắn.
Tô Kính không phải con nít, hắn hiểu ngay tại sao Tô Mộ lên tiếng tổn thương người.
Có vẻ như Tô Mộ là thiên tài tu đạo, Tô Kính là phế vật tu đạo nhưng được Tiêu Dao Hầu dồn nhiều tài nguyên vào. Nếu đưa Hoàng Đình Thần Ngọc cho Tô Mộ chắc nàng có cơ hội thành tựu Kim Đan.
Tiêu Dao Hầu phải trả giá khá lớn để có được Hoàng Đình Thần Ngọc khi không bị Tô Kính phá hỏng, nói Tô Mộ không thầm oán hận mới giả tạo. Hai ca ca không có xung đột với nàng bởi vì bọn họ không thể truyền thừa huyết mạch, không đụng chạm ích lợi. Ở trong lòng Tô Mộ có lẽ nghĩ nếu không có phế vật như hắn thì Tiêu Dao Hầu sẽ hết sức bồi dưỡng nàng?
Với thân phận của Tiêu Dao Hầu không khó tìm người ở rễ.
Tô Mộ trở thành tiểu thư, có khả năng kế thừa gia nghiệp. Nếu sinh con có huyết mạch Tô gia thì sẽ mang họ Tô, đạt được truyền thừa, chuyện này từng có tiền lệ.
Tô Kính không giận, chỉ cười nói:
Khi Tô Kính nói lời này nhìn đạo ý của Tô Mộ, trong mắt không có châm chọc.
Tô Kính ngắt lời, ánh mắt âm trầm:
Tiêu Dao Hầu đã quyết định bồi dưỡng hắn thì Tô Kính không có quyền từ chối, chỉ có thể cắn răng nhận. Nếu Tô Mộ chỉ oán hận hắn thì không sao, nếu lan sang Tiêu Dao Hầu thì thiên tài gì cũng chỉ có một kết cục.
Tô gia không cần thiếu niên phản nghịch, chính Tiêu Dao Hầu cũng phải bày ra sự trung thành với bản gia Dực châu, không thì những luyện khí thế gia không có tư cách đối kháng với Đạo Cung, cũng không giữ gìn gia nghiệp to lớn được.
Tô Mộ trợn trừng mắt nhìn Tô Kính, không nói nên lời.
Tô Kính nói thẳng trung tâm vấn đề, tất cả đều là kế hoạch của Tiêu Dao Hầu, nàng không quyền lực chất vấn.
Tô Tuyết lúng túng muốn nói gì nhưng Tô Kính giơ tay ngăn lại, hắn nhìn khuôn mặt non mềm của Tô Mộ:
Tô Mộ bị Tô Kính át khí thế, không kiềm được hỏi ngược:
Ba loại nào?
Hâm mộ, đố kị, hận.
Tô Kính nói xong năm chữ mặt Tô Mộ tái mét, hắn vẫn chưa chịu thôi:
Lông mày Tô Mộ dần mềm lại cong xuống, nàng thẳng sống lưng vái Tô Kính:
Tô Kính bất ngờ, hắn nhìn ra được Tô Mộ bẩm sinh kiêu ngạo, không phải làm bộ, vậy mà nàng xin lỗi hắn? Có lẽ là thật lòng.
Sắc mặt Tô Mộ dần bình thường lại:
Tô Kính ngạc nhiên, bề ngoài Tô Mộ mềm yếu mà nội tâm rất kiên cường.
Tô Mộ gật đầu.
Tô Kính hỏi:
Chân mày cong của Tô Mộ lại nhướng lên:
Tô Kính nhắc nhở:
Tô Mộ nói:
Tô Kính chợt nhận ra nếu hoàng thất Đông Tần đế quốc viễn chinh chưa cần tổ kiến nhiều quân đoàn mới, trong đế quốc gia tộc nào hơi có chút thực lực sẽ tự bỏ tiền ra tổ kiến quân đội giết ra một tương lai.
Năm xưa Đạo Môn diệt bách gia đã dùng thủ đoạn này, chờ bách gia diệt vong số lượng tư quân của đế quốc lên đến mấy ngàn vạn. Lúc xóa bỏ tư quân toàn tính theo quân công phong thưởng danh hiệu cho quý tộc sở hữu nó. Hoàng thất chỉ lời không lỗ, bị lỗ là bách gia, là gia tộc bị diệt trong quá trình chinh phạt bách gia.
------oOo------