Nguồn:
read.st
Lâm Hùng mặt không biểu tình, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào đám quan quân đang bao vây đám người Kỷ Linh, ngưng giọng quát lớn:
Ánh mắt của hơn mười tên quan quân loé lên, vẻ mặt do dự, nhìn về phía Cổ Phương, lại không ai dám có hành động nào.
Lâm Hùng lạnh lùng mở miệng, trên mặt nhìn không ra chút tâm tình nào.
Cổ Phương cười lạnh:
Cổ Phương nheo mắt, trong mắt loé ra quang mang âm lãnh như độc xà, khoé miệng nhếch lên cười như có như không.
Cẩu quản gia, là Cẩu quản gia nào?
Là ta.
Cẩu quản gia đứng lên, sắc mặt lãnh lệ, ngồi phía trên rất nhiều thành vệ quân, tự giác cảm thấy bản thân uy phong lắm lắm.
Lâm Hùng nhíu mày, lạnh lùng nói:
Cẩu quản gia vốn gọi là Cẩu Sử, đọc lên giống hệt như Cẩu tử, bất quá kể từ khi lão trở thành quản gia của phủ thành chủ thì rất ít có ai dám gọi lão như vậy, mấy năm trước lão trở thành quản gia tuỳ thân của đại công tử, những kẻ nhìn thấy lão nếu không gọi là Cẩu quản gia thì cũng gọi là Cẩu đại nhân, hai chữ Cẩu tử này đã sớm biến mất trong từ điển của lão, không ngờ hôm nay lại bị Lâm Hùng lôi ra lần nữa.
Sắc mặt của lão nháy mắt liền trắng bệch, sau đó biến thành xanh, sau đó thành đen, màu sắc biến hoá liên tục, giống như có thể nhỏ ra máu, cất giọng the thé:
Trong lòng Cẩu Sử vô cùng tức giận, sắc mặt khó coi cực kỳ, Lâm Hùng dám nói ra tên cấm của lão, quả thực là đã chạm vào nghịch lân trong lòng lão.
Lâm Hùng cười lạnh, cố ý nhấn thật mạnh hai chữ Cẩu tử.
Lời này vừa ra thì sắc mặt của Cẩu quản gia nháy mắt liền xám ngoét, hét lớn:
Thành chủ của Lam Nguyệt thành có tiếng là nghiêm khắc công chính, kiêng kỵ nhất chính là người bên cạnh mình nhúng tay vào quân quyền, nếu như việc này đưa tới phủ thành chủ thì có lẽ đại công tử còn có thể giữ mình được, nhưng một quản gia nho nhỏ như lão nhất định sẽ bị đá ra làm kẻ chịu tội thay, tới lúc đó lão nhất định sẽ có kết cục vô cùng thê thảm.
Lão quay sang nhìn Cổ Phương mong tìm sự giúp đỡ.
Cổ Phương nheo mắt lại, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lâm Hùng, bốp bốp bốp, gã vỗ tay, cười to tán thưởng nói:
Ánh mắt của Lâm Hùng đột nhiên trầm xuống, nhiệt độ bốn phía nháy mắt giống như giảm xuống, gã nheo mắt lạnh giọng nói:
Cổ Phương, việc xảy ra trong nhà ta là do ngươi làm?
Không không không.
Cổ Phương liên tục khoát tay, cười tủm tỉm nói:
Nói tới đây, thanh âm của gã đột nhiên trở nên lạnh như băng, trên mặt mang theo nụ cười lạnh:
Người đâu, mau bắt Lâm Hùng lại luôn cho ta, sau đó tống vào đại lao của thành vệ quân, tìm ra chứng cứ tham ô của hắn thì tiếp tục giao cho phủ thành chủ định đoạt.
Vâng!
Xoạt một tiếng, lại có thêm hơn mười người chạy ra, hợp cùng với đám người lúc trước vây quanh đám người Lâm Hùng và Kỷ Linh.
Lửa giận trong lòng Lâm Hùng bốc lên hừng hực, lão rùa rụt đầu này, chẳng những động tới người nhà của ta lại còn muốn chém tận giết tuyệt! Đồng thời trong lòng cũng kinh hoàng đổ một thân mồ hôi lạnh, may mắn nhờ có Huyền thiếu chữa khỏi cho võ hồn của ta, nếu không hôm nay thật sự phải bị bắt vào ngục chịu tội oan, vạn kiếp bất phục rồi!
Trong nháy mắt, lòng cảm kích của gã đối với Diệp Huyền lại tuôn trào như suối.
Keng!
Gã rút chiến đao bên hông ra, lạnh lùng nhìn đám quan quân chung quang.
Ta lại muốn xem xem hôm nay các ngươi ai dám động thủ với ta.
Giả vờ giả vịt, nửa tháng trôi qua, không biết tu vi của Lâm phó thống lĩnh hiện tại còn thừa lại mấy thành đây?
Cổ Phương cười lạnh, sau đó đột nhiên quát lên:
Các ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì, còn không mau động thủ bắt lấy hắn cho ta.
Vâng!
Lời vừa dứt thì mười tên quan quân đứng gần Lâm Hùng nhất liền hét lớn một tiếng, đồng loạt nhào lên.
Có thể tham gia yến tiệc này đều là những quan quân cao cấp nhất trong thành vệ quân, trong đó người yếu nhất cũng là võ sư nhị giai nhất trọng, mạnh nhất là võ sư tam trọng, hơn mười người cùng nhau ra tay, nhất thời huyền khí giăng đầy trời, như biển dậy sóng gầm, cuồn cuộn bành trướng.
------oOo------