Nguồn:
read.st
Diệp Huyền gật đầu, giải thích:
Diệp Huyền đã sớm nghĩ ra lý do rồi cho nên bây giờ cứ trực tiếp dùng tới là được.
Vân Ngạo Tuyết bán tin bán nghi, cau mày hỏi:
Chỉ xem qua một vài quyển thư tịch mà có thể phân tích ra mình trúng độc lục vĩ hạt một cách chuẩn xác, lại còn có thể giải trừ hoàn toàn độc tố trong người mình trong vòng ba phút ngắn ngủi, chuyện như vậy chắc chỉ có thể xảy ra trong truyện cổ tích chứ? Rốt cuộc là Diệp Huyền này quá tài giỏi hay là mình quá ngu dốt đây?
Diệp Huyền chậm rãi nói:
Vân Ngạo Tuyết nheo mắt lại, Diệp Huyền nói có đầu có đuôi, bộ dạng hệt như thật.
Vân Ngạo Tuyết đột nhiên cười gian, mở ngăn kéo ra, cư nhiên cầm ra một quyển sách, tựa đề đúng là « Đặc tính của thảo dược căn bản» bản năm 2014 lịch Huyền Vũ, hiệp hội luyện dược sư của đại lục xuất bản, người biên tập: trưởng lão đoàn của hiệp hội luyện dược sư đại lục.
Diệp Huyền kinh ngạc nói:
Vân Ngạo Tuyết bán tín bán nghi mở sách ra, quả nhiên nhìn thấy một đoạn như vậy: Quyển Ma Thảo: Thực vật thân thảo lâu năm, lá dày, thích rơi râm mát, sinh trưởng nhiều ở nơi có khí hậu ẩm thấp nhiều cây cối và rừng rậm, dùng nhiều trong các loại dược.. trong đó có khi kết hợp với Tâm Tử thì có thể trị liệu độc tố của yêu thú nhất giai lục vĩ hạt…
Vân Ngạo Tuyết trợn mắt há mồm nhìn Diệp Huyền, tiểu tử này đúng là quá thần rồi.
Diệp Huyền thấy thế thì cười thầm trong lòng, buồn cười, năm đó chính hắn chủ biên quyển sách này, há lại không biết nội dung bên trong.
Lúc này trong lòng Vân Ngạo Tuyết chỉ có duy nhất một suy nghĩ đó chính là tên này là một thiên tài.
Nghĩ vậy, Vân Ngạo Tuyết lại hỏi Diệp Huyền thêm rất nhiều vấn đề liên quan tới luyện dược học, sau đó mới thả cho hắn rời đi.
Rời khỏi phòng làm việc của Vân Ngạo Tuyết, Diệp Huyền cũng thở hắt ra một hơi thật dài.
Cô nàng này hỏi cũng kỹ quá, thật là khó đối phó, may mà Diệp Huyền kiếp trước thiên phú kinh người, rốt cuộc cũng trả lời hết mọi vấn đề, không lộ ra nửa điểm sơ hở.
Ngay lúc Diệp Huyền đi tới ký túc xá thì đột nhiên có một bóng người bước ra ngăn hắn lại, cư nhiên lại chính là Lý Nguyệt.
Diệp Huyền nhướng mày:
Chỉ thấy nàng ta trang điểm thật đậm, đứng ở đó với vẻ mặt thẹn thùng, nhìn Diệp Huyền nhăn nhó, đỏ mặt thấp giọng nói:
Diệp Huyền, ta… ta có chuyện muốn nói với ngươi.
Không có hứng thú.
A, ngươi đừng đi mà.
Lý Nguyệt vội vàng kéo Diệp Huyền lại, bộ ngực căng tròn cọ qua cọ lại trên cánh tay của hắn, õng ẹo nói:
Diệp Huyền, thực ra… thực ra trong lòng ta vẫn luôn lo lắng cho ngươi…
Cút!
Đúng lúc này, bên ngoài ký túc xá nam sinh có một bóng người vội vã chạy tới, hướng về phía một vài bóng người thập thò thấp giọng hô:
Mau, mau lên, Diệp Huyền đã trở lại rồi.
Tốt, động thủ.
Một tên trong số đó lộ vẻ hưng phấn, nhẹ nhàng đi vào bên ngoài ký túc xá của Diệp Huyền.
Rầm!
Ngoài cửa vang lên tiếng động khe khẽ khiến cho Trần Tinh đang tu luyện cũng bị kinh động.
Trần Tinh mở cửa, ngoài cửa không một bóng người, đột nhiên, một tờ giấy màu tím nhạt trên đất hấp dẫn sự chú ý của gã.
Chữ trên tờ giấy vô cùng ngay ngắn xinh đẹp, xem qua liền biết là chữ của nữ sinh:
Rừng cây sau núi chính là thánh địa hẹn hò của Tinh Huyền học viện, thường xuyên có nhiều cặp nam nữ si tình tại đó triền miên, hẹn gặp ở nơi đó rất dễ khiến cho người ta liên tưởng.
Trần Tinh cười ha hả, vội vàng thay quần áo, sau đó xông thẳng ra.
Trần Tinh vừa đi thì lập tức có hai bóng người lặng lẽ đi ra, một người trong đó lấy ra một thanh sắt, khẽ cạy cạy một cái liền mở được cửa.
Gã quay sang lùm cây ở cách đó xa xa khẽ hô lên một tiếng, lập tức có hai bóng người gầy yếu đi ra, một đám dè dặt đi vào bên trong phòng.
Bốn người này gồm hai nam hai nữ, nam chính là hai tên tuỳ tùng Lưu Đồng và Mã Binh của Vương Việt, nữ thì là một tiểu cô nương nũng nịu và một bà cô mặt đầy vết rỗ và nếp nhăn, lại còn bôi son trát phấn thật dày.
Tiểu cô nương nũng nịu kia vẻ mặt kinh hoàng quay sang nói với bà cô kia.
------oOo------