Nguồn:
read.st
Đại tiểu thư nhìn đôi bàn tay mình mà không tin nổi, vẫn trắng nõn như thế, tựa như lúc nãy đơn giản chỉ là một lần rửa tay. Điều này quả thật quá thần kì.
Lâm Vãn Vinh cười nói:
Chảo dầu lúc này đã bốc khói, sôi sung sục, bây giờ mà nhúng mười ngón tay nhỏ bé xuống thì sẽ thành mười ngón chân heo luôn.
Đào Đông Thành như nổi điên, bất ngờ tiến lên phía trước, rút tay ra nhúng vào vạc dầu đang sôi.
Uyển Doanh bên cạnh hắn đã sớm chú ý, vừa thấy hắn nổi giận lập tức muốn ra tay ngăn cản, nhưng vẫn chậm một nhịp, ngón tay Đào Đông Thành đã nhúng vào một nửa.
“Aaaaa”, một tiếng la thảm thiết vang lên, nhất thời mọi người đều kinh hoàng. Tuy năm ngón tay phải của họ Đào chỉ mới tiến vào phân nửa, sau tiếng hét đó hắn đã lập tức rút tay lại, nhưng tay hắn đã nhanh chóng sưng lên và chuyển sang màu hồng, trong phút chốc phồng rộp to lên.
Đào Đông Thành mặt xám như tro tàn, đau đớn từ ngón tay truyền thẳng tới tim, hắn chỉ vào mặt Lâm Vãn Vinh mà hét:
Uyển Doanh vội vàng chạy tới bên chảo dầu, nắm lấy bàn tay của ca ca xem xét. Đào Đông Thành cảm thấy đau đớn khủng kiếp từ năm ngón tay của mình truyền tới, không nhịn được lại bắt đầu rên la thảm thiết.
Uyển Doanh nhìn thương thế của ca ca nàng, chỉ thấy ngón tay tuy đã nhúng vào một nửa, nhưng hậu quả mà chảo dầu sôi gây ra cũng không nhỏ, bàn tay phải này tuy có thể may mắn cứu được nhưng sợ sẽ không còn được như trước nữa.
Người trong đại sảnh đều thấy kì quái, Lâm Tam này không thể nào có yêu pháp được, nhưng mới vừa rồi Đại tiểu thư thì dễ dàng vô cùng, như thế nào mà đến phiên Đào Đông Thành thì bộ dạng lại thay đổi khác như vậy chứ?
Lâm Vãn Vinh cười lạnh nói:
Đào Uyển Doanh phẫn nộ nhìn Lâm Tam. Tuy rằng nàng rất hận hắn, nhưng không thể không thừa nhận những lời Lâm Tam nói đích thực rất có lý .
Lâm Vãn Vinh khinh thường liếc nhìn Đào Uyển Doanh.
Đào Uyển Doanh cả giận nói:
Lấy dầu sôi rửa tay, rốt cuộc sao lại thế này? Vì sao Ngọc Nhược tỉ tỉ thì bình an vô sự, mà ca ca ta lại thụ trọng thương?
Thiên hạ vạn vật đều có nguyên lý riêng của nó, điều này là khoa học tự nhiên.”
Lâm Vãn Vinh nói tiếp:
Nghe những câu này, người trong phòng thảy đều gật đầu. Sự tình hôm nay, hai thương hội Gianh Chiết liên thủ uy bức Tiêu gia, mọi người đều nhìn thấy, tỉ thí này cũng là Đào Đông Thành đề xuất, đúng là không thể trách người khác được.
Từ Vị nhìn Đào Đông Thành nói:
Đã định là đấu ba thắng hai, nay Tiêu gia thắng luôn cả hai trường, trường tỉ thí thứ ba dĩ nhiên không cần phải đấu.
Đào Đông Thành ánh mắt ảm đạm, lần này thật sự là thảm bại, trước mắt mọi người để thua liền hai trận, có thể nói là bắt gà không được mà còn mất gạo, Đào gia coi như đã thua tài nghệ của người. Tên Lâm Tam này đúng thật là quái thai, hai trận này mình thua mà vẫn còn hồ đồ, không biết hắn làm sao nhận biết được toản thạch nữa chứ? Rồi còn rửa tay bằng dầu sôi, tại sao hai người lại có hai kết quả khác nhau? Huyền bí trong đó, Lâm Vãn Vinh không nói thì thiên hạ này cũng không ai biết được.
Đào Đông Thành bất đắc dĩ phải nói như vậy:
Từ Vị lão hồ ly này biết Đào Đông Thành không còn giở trò được nữa bèn dục Đào Uyển Doanh viết giấy bàn giao, Đào Đông Thành thì dùng ngón tay trái ấn dấu mực thay cho chữ ký, bắt đầu từ giờ cơ sở buôn bán quần áo vải vóc của Đào gia đã thành tài sản của Tiêu gia.
Đại tiểu thư hoảng hốt nhìn sự tình trước mắt, hết thảy những điều này giống như đang nằm mơ vậy. Nàng liếc nhìn Lâm Tam trước mắt, thở dài:
Lâm Vãn Vinh cười nói:
Đại tiểu thư gật gật đầu, thu lại vẻ cảm khái, bắt đầu lo lắng làm sao để tiếp thu tài sản Đào gia trang.
Từ Vị nhìn mọi người nói:
Điều này là dĩ nhiên, Lưu Nguyệt Nga cũng đứng lên nói:
Hôm nay biểu hiện của Tiêu gia trước mặt mọi người không cần biết là học thức, khí độ hay ý chí đều hơn hẳn Đào gia. Huống hồ Tiêu gia là gia tộc đã kinh doanh từ lâu, kinh nghiệm phong phú, rất nhiều thành viên trong thương hội đều từng do Tiêu gia lãnh đạo. Quan trọng nhất là thái độ của vị Từ đại nhân, tựa hồ cũng đứng về phía Tiêu gia, về sau rõ ràng họ không cần phải lo gì nữa.
Đề nghị của Lưu Nguyệt Nga nhất thời được mọi người hưởng ứng. Tiêu Ngọc Nhược không hề cố ý mà đã trở thành tân hội trưởng thương hội thành Kim Lăng. Vị trí nàng thật ra cũng không có gì lạ, lúc nàng còn trẻ thì Tiêu phu nhân đã từng đứng đầu thương hội, hôm nay là kế thừa mẫu chức. Nhắc đến thì quả có thể coi như là một đoạn giai thoại vậy.
Có Đào Uyển Doanh đứng đằng sau giúp đỡ, Đào Đông Thành liếc nhìn lão béo họ Vu sắc mặt tái nhợt nói:
Lão Vu béo mập một canh giờ qua cùng Đào Đông Thành liên hợp đả kích Tiêu gia, cuối cùng thì Tiêu gia lại trở thành Kim Lăng thương hội chủ. Hắn giờ chỉ hận chính mình không phân cao thấp, càng không thể nào nhắc đến việc áp đảo, liền lập tức chúc mừng:
------oOo------