Nguồn:
read.st
Lâm Văn Vinh ồ một tiếng: “Con mẹ nó, ta cứ lo ở Đại Hoa này Diamond dịch thành cái tên khác, bây giờ cũng yên tâm rồi, cũng đều gọi là kim cương như nhau thôi.”
Lâm Văn Vinh mỉm cười nói:
Đang ngồi ở đây đều là những thương nhân, đối với sự vật mới mẻ đều có sự hiếu kì rất to lớn. Mặc dù có cái gì mà Hy Lạp ngữ, Arap ngữ, Tây Dương ngữ, bọn họ đều không hiểu nhưng sau một hồi nghe Lâm Vãn Vinh diễn giải, cũng đã in sâu vào trong đầu bọn họ. Có thể đem kim cương này ra giải thích hợp lý được như thế, Lâm Tam này hẳn là không có nói lời giả dối. Ngay cả Đào Uyển Doanh nghe được cũng có chút say mê, theo lời này của hắn, kim cương này không phải vật mà nữ tử yêu quí nhất đấy sao!?
Đại tiểu thư ngơ ngác nhìn Lâm Tam và thầm nghĩ: “Tên này thật xấu xa vậy mà cũng thật sự biết được vật này, lại còn có thể biết được lai lịch rất rõ ràng, không biết còn che dấu bao nhiêu bản sự nữa.”
Từ Vị tài học đứng đầu thiên hạ, thời còn trai trẻ cũng từng gặp qua người Tây Dương, cũng chưa từng nghe qua về kim cương, hôm nay nghe xong Lâm Văn Vinh giải thích một phen, nhịn không được gật gật đầu: “Thiên hạ to lớn, còn biết bao nhiêu vật chưa tường tận. Lâm Tam này, quả thật biết nhiều hiểu rộng!”
Vô cùng khó chịu hẳn là Đào Đông Thành rồi, hắn hừ một tiếng:
-Lâm Tam, ngươi chớ đắc ý, đó là ngươi đoán trúng tên, còn chưa nói ra xuất xứ của nó, không thể tính ngươi thắng.
Lời của hắn ý là danh tự đã đoán đúng. Đại tiểu thư nghe xong liền vui vẻ, tâm hồn đang lâng lâng cũng từ từ hạ xuống. Lâm Văn Vinh mỉm cười:
Chúng nhân đều giương tai lên , nghe Lâm Tam nói ra xuất xứ.
Lâm Vãn Vinh cười rồi tiếp:
Lâm Văn Vinh cười hướng tới Đào Đông Thành nói:
Đào Đông Thành nghiến răng căm giận mà không thể phản bác, chỉ đành hừ một tiếng.
Lâm Văn Vinh nâng viên kim cương lên quá đỉnh đầu, cười nói:
Lưu Nguyệt Nga cẩn thận nhìn viên kim cương kia, nghiêm nghị nói:
Lâm Văn Vinh giơ ngón cái nói:
Chúng nhân lập tức thì xì xào bàn tán, Lưu Nguyệt Nga là hành gia trong nghề đánh bóng phỉ thúy châu báu, nàng ta không mài được, cái máy kia sao lại khả năng như thế a.
Từ Vị kinh ngạc:
Lâm Văn Vinh thở dài:
Từ Vị gật gật đầu, Lâm Văn Vinh tiếp tục nói:
Lâm Văn Vinh quan sát tính tế, những lời này lại hợp lý lọt tai làm mọi người đều gật gật đầu kêu phải, Từ Vị nghe được trong lòng cũng cảm thấy thoải mái, nhìn Đào Đông Thành nói:
Đào Đông Thành sắc mặt trắng bệch, hiểu biết của hắn đối với Kim cương thật sự có hạn, Lâm Tam nói một phen, ngay cả chính hắn cũng thấy thiệt không biết phản biện ra sao, hắn cắn chặt răng nói:
Từ đại nhân, kim cương này là do tháng trước tiểu nhân đến Hải An, bắt được hai tên ngoại lai không biết từ nơi nào phiêu lưu tới, lấy được từ trong tay bọn họ.
Đám người ngoại lai kia tóc vàng mắt xanh, da trắng phải không?
Từ Vị hỏi.
Đào Đông Thành đáp:
Từ Vị vội vàng vung tay ra lệnh:
Chỉ trong chốc lát, hai tên lính áp giải hai người Tây Dương thần sắc mệt mỏi đi lên. Hai người này cao cao, mắt xanh tóc vàng, sắc mặt vàng vọt, hốc mắt lõm sâu, quần áo rách rưới tả tơi, tựa hồ là trải qua khổ ải trong một thời gian dài. Mọi người ở đây tuy đều nghe qua về người Tây Dương, đại bộ phần lại là lần đầu nhìn thấy, rất nhiều người kêu lên sợ hãi.
Ngôn ngữ Tây Dương với ngôn ngữ của Đại Hoa khác biệt rất lớn, hiện tại lại không có người thông dịch. Từ Vị liếc mắt nhìn Lâm Văn Vinh hỏi:
Hiện tại Từ Vị đối với hắn có cảm giác rằng hắn thật sự có điểm cao thâm khó lường: “Lâm Tam này, hiểu biết đích thực không ít. Hắn đem lịch sử và nguồn gốc của kim cương nói rõ ràng nguồn gốc, xuất xứ minh bạch như thế, không chừng lại có thể giao tiếp thành thạo với những người Tây Dương này”.
Đại tiểu thư cũng lần đầu tiên thấy người Tây Dương, nhịn không được giữ chặt tay áo Lâm Tam nói:
Lâm Văn Vinh hi hi cười:
Chính xác, không thể làm Đại tiểu thư hứng thú được.
Đáng ghét!
Đại tiểu thư ngúng ngẩy liếc hắn một cái, lộ ra hết phong tình của tiểu nữ tử.
Lâm Văn Vinh đi đến trước mặt người Tây Dương xí xa xí xô tuôn ra một tràng, người Tây Dương kia sắc mặt vui vẻ cũng xí xa xí xô gật gật đầu, mọi người trong sảnh đều không hiểu được hai tên này đang nói gì. Còn Từ Vị lại mừng rỡ: “Lâm Tam đúng là có khả năng nghe hiểu ngôn ngữ Tây Dương, nhân tài, đúng là nhân tài!”
Nói chuyện một lúc lâu, mọi người đều bắt đầu kinh ngạc. Nguyên là người Tây Dương kia thình lình từ trên người lấy ra một viên kim cương bằng nửa ngón út, cung kính đưa cho Lâm Vãn Vinh. Viên kim cương này trong suốt vô cùng, như là thủy tinh trong suốt, tại điểm ánh mặt trời chiếu xuống, lóe lên ánh sáng lung linh rực rỡ, tráng lệ phi thường, làm người ta không dám nhìn thẳng vào. Viên kim cương của Đào Đông Thành đúng là hàng loại hai, đem ra so sánh thì thật là đom đóm với trăng rằm, khác biệt tựa như trời và đất.
Mọi người đều ngây ngất, những nữ tử trong sảnh trống ngực bắt đầu thình thịch, một viên kim cương như thế, có thể nào lại không hấp dẫn ánh mặt của các nàng. Lâm Văn Vinh nhận lấy viên kim cương kia, quay đầu lại cười hì hì:
Từ Vị vừa mừng vừa kinh ngạc, nhìn Đào Đông Thành nói:
Trận này vốn là thắng chắc, lại bị Lâm Tam phá sạch sành sanh, Đào Đông Thành sao lại không giận. Sắc mặt hắn tái nhợt, cắn chặt răng nói:
Trận này, ta thua.
Lâm Tam…
Đại tiểu thư kêu to một tiếng, vui sướng giữ chặt tay áo hắn, vừa khóc lại vừa cười.
Lâm Văn Vinh cười nói:
Đại tiểu thư che cái miệng nhỏ nhắn, nước mắt xen lẫn với cả tiếng cười, khóc cũng không ra tiếng nói:
Thua trận thứ nhất, trận thứ hai là đấu võ, không được thất bại nữa. Đào Đông Thành gọi tới bên cạnh một người, hướng về hắn thì thầm một trận, trong mắt bắn ra một tia sáng ngoan độc, người nọ bên cạnh hắn thần quang yên ổn, liếc mắt nhìn lại , tuyệt đối là một cao thủ võ thuật.
”Con mẹ nó, đoán chừng tiểu tử này muốn ta cùng với tên kia luận võ, muốn hạ độc thủ với ta” Lâm Văn Vinh âm thầm tính toán: “Lão tử sẽ cho các ngươi toại nguyện!”
Đại tiểu thư thì thầm hỏi:
Lâm Văn Vinh khẽ nói:
Đại tiểu thư trên mặt hồng lên một chút, có nam nhân trước mặt này chống đỡ, nàng tựa hồ trở lên nhỏ bé, nàng đỏ mặt một chút nói:
“Nha đầu này, tưởng thông minh như thế mà lại không đề xuất cho lão tử một chủ ý gì hay ho ư?” Lâm Văn Vinh cười khổ liếc mắt nhìn nàng hỏi:
------oOo------