Nguồn:
read.st
Uy danh của Sát Thần trong một ngày đã truyền khắp Đế Đô của Quang Minh Đế Quốc, hầu như tất cả mọi người đều biết sáng ngày hôm nay một thanh niên tóc trắng chỉ dùng có một chiêu đã chém Tất Đức La, Đấu Đế tương lai, thiên tài của Thánh Thương Gia Tộc, kẻ thừa kế của Thánh Thương Gia Tộc ra làm hai. Thông tin này đã khiến cho vô số người kinh sợ, thậm chí loáng thoáng đã có một số người bắt đầu phán đoán về thân phận của Bạch Khởi. Thông tin người thanh niên tóc trắng chính là Bạch Khởi của Bất Diệt Hoàng Triều cũng không biết từ miệng ai truyền đi, trong khoảng thời gian ngắn không ít người trong Quang Minh Thành bắt đầu suy đoán.
Khi mọi người đang từ từ phán đoán thì trong một tòa nhà cao cấp của khu Nam Đế Quốc, các cường giả của Thánh Thương Gia Tộc đang cùng nhau ngồi ở đây. Đương kim Tộc Trưởng của Thánh Thương Gia Tộc và các vị Trưởng Lão của gia tộc đang cùng ngồi. Còn đệ nhất cường giả đương thời của Thánh Thương Gia Tộc đang ngồi ở vị trí chính giữa, Đại Trưởng Lão của gia tộc, thân là một trong những Giáo Đình Thánh Điện Kỵ Sĩ Thánh Thương Phân Cách Lý Tư.
Đại Trưởng Lão Thánh Thương Gia Tộc Phân Cách Lý Tư ngồi ở chính giữa lạnh lùng nhìn các vị Trưởng Lão gia tộc và Tộc Trưởng Thái Đức Lan ngồi xung quanh đang câm như hến.
Cái chết của Tất Đức La đối với Thánh Thương Gia Tộc mà nói là một sự mất mát rất lớn. Một Đấu Đế tương lai mà lại bị người ta giết chết như vậy, không chỉ là đòn đả kích cực kỳ lớn đối với thực lực của gia tộc mà còn là đòn khiêu khích đối với Thánh Thương Gia Tộc, vì vậy Đại Trưởng Lão không khỏi tức giận.
Tộc Trưởng Thái Đức Lan cười đau khổ rồi trả lời. Thân là phụ thân của Tất Đức La, hắn ta là người đau khổ nhất, nhưng thân cũng là Tộc Trưởng của gia tộc nên hắn ta không dám làm loạn. Dù sao thực lực mà Bạch Khởi biểu lộ ra ngoài đã vượt quá dự liệu của hắn ta. Mặc dù hắn ta là Đấu Hoàng cường giả, trong gia tộc cũng có người cấp Đấu Hoàng, nhưng không có ai dám bảo đảm có thể làm được như Bạch Khởi. Cho nên hắn ta không dám làm loạn, vì thế thậm chí chỉ có thể phái người phi ngựa ra ngoại thành tới Thánh Vực cách đó ba trăm dặm để mời Đại Trưởng Lão quay về làm chủ. Chuyện này đã vượt quá phạm vi hắn ta có thể khống chế.
Phân Cách Lý Tư ngồi ở đó nheo mắt nói, nhãn thần có chút phức tạp, bắt đầu trầm ngâm, trong suy nghĩ của ông ta không ngờ trên Đại Lục lại có sự tồn tại của một cường giả như vậy.
Phải biết rằng trên Đại Lục thực lực đạt được đến cấp cao nhất định thì có thể ổn định được tướng mạo không thay đổi, cũng có thể làm mình trẻ lại. Nhưng điều đó cần phải có thực lực của cấp Đấu Đế, ngoài Đấu Đế ra căn bản không có cách nào thay đổi diện mạo bên ngoài của mình. Nhiều lắm cũng chỉ làm bản thân trở nên trẻ hơn một chút mà thôi, nhưng nếu là Đấu Đế cường giả thì phải nghe đồn ở Đại Lục chứ. Nếu bọn họ muốn giấu thực lực tuyệt đối sẽ không tùy tiện ra tay với một tiểu bối như vậy, cho nên hắn khẳng định Bạch Khởi không phải là một Đấu Đế cường giả tu luyện nhiều năm, mà là một cường giả trẻ tuổi, chỉ có cường giả trẻ tuổi mới làm chuyện như vậy.
Những người xung quanh đều trầm lặng, khi Đại Trưởng Lão đang suy nghĩ, bọn họ không ai dám quấy rầy, chỉ có thể yên lặng chờ đợi, ngậm miệng lại đợi sau khi Đại Trưởng Lão mở miệng bọn họ mới dám nói.
Sau khi suy nghĩ một lát, Đại Trưởng Lão Phân Cách Lý Tư cuối cùng cũng mở miệng nói, sau khi dùng ánh mắt sắc bén nhìn quét qua khắp phòng mới mở miệng chậm rãi hỏi:
Người đó là ai? Các ngươi đã điều tra rõ ràng chưa?
Chúng tôi đã điều tra rồi, đối phương là người mà Bất Diệt Hoàng Triều phái tới lần này để tham gia Đại hội Thiếu niên Cường giả Đại Lục, cụ thể là ai thì chúng tôi chưa điều tra ra. Vì cho dù là đồng bạn của hắn cũng không biết tên hắn rút cục là gì, nhưng nghe bên ngoài đồn hắn chính là Nhiếp Chính Vương Bạch Khởi của Bất Diệt Hoàng Triều.
Thái Đức Lan sau khi do dự một lát liền đưa ra đáp án như vậy.
Đối với câu trả lời này Phân Cách Lý Tư quả nhiên có chút không hài lòng, nghe xong hừ lạnh một tiếng rồi nói như vậy. Nơi này là Quang Minh Đế Quốc, Thánh Thương Gia Tộc đã cắm rễ ở Quang Minh Thành mấy ngàn năm rồi, nhưng người của Thánh Thương Gia Tộc muốn điều tra một người lại không thu hoạch được gì, thậm chí ngay cả tên của đối phương cũng không biết. Đáp án như vậy sao có thể khiến Phân Cách Lý Tư hài lòng chứ?
Thái Đức Lan do dự một chút rồi vội vàng nói như vậy, hắn sợ Đại Trưởng Lão tức giận thì không hay ho gì.
Phân Cách Lý Tư nheo mắt, cười lạnh một tiếng rồi nói.
Thái Đức Lan có chút do dự lại có chút hưng phấn hỏi, Phân Cách Lý Tư có ý gì hắn đã có thể đại thể phán đoán được, sợ là vị Đại Trưởng Lão của Giáo Đình vẫn ẩn cư lâu nay lần này phải đích thân ra tay.
Nghĩ đến Đại Trưởng Lão của Thánh Điện Kỵ Sĩ đích thân ra tay, Thái Đức Lan vô cùng kích động, phải biết Đại Trưởng Lão là một Bát Tinh Đấu Đế, Lão nhân gia cao cường như vậy đích thân ra tay thì sợ là ngay cả Bạch Khởi cũng không phải là đối thủ.
Nhưng hắn đâu có biết vị Đại Trưởng Lão mặc dù nói là chuẩn bị động thủ, nhưng một mình ông ta cũng không chắc là sẽ giải quyết được Bạch Khởi, kêu ông ta đi tìm Bạch Khởi để tính sổ sợ là cũng không dám, chẳng qua là đi chuẩn bị báo cáo, tập hợp một số cường giả cùng bao vây tiêu diệt Bạch Khởi.
Vị Đại Trưởng Lão ngồi ở đó sau khi nghe xong liền nói, tâm tư của bọn tử tôn ông ta sao có thể không biết được chứ? Chẳng qua chỉ là có một số chuyện ông ta không tiện nói ra miệng.
Những người đứng xung quanh Đại Trưởng Lão không ai dám phản đối mang tâm tình kích động đi ra ngoài.
Sau khi toàn bộ bọn họ rời khỏi đó vị Đại Trưởng Lão ngồi ở đó mới từ từ đứng dậy, sau khi nhìn xung quanh phát hiện không có ai mới từ từ đi tới hậu đường, lấy ra một quả cầu thủy tinh. Ánh sáng lóe lên, đương kim Giáo Hoàng Thánh Bỉ Đắc xuất hiện trước mặt của Phân Cách Lý Tư.
Phân Cách Lý Tư hơi cúi xuống thấp giọng nói, hành lễ đúng tiêu chuẩn.
Giáo Hoàng Thánh Bỉ Đắc mang vẻ mặt cười cười bình thản nói.
.
Phân Cách Lý Tư vô cùng cung kính nói, hắn biết Giáo Hoàng Bệ Hạ chỉ trêu đùa mình một chút. Nhưng trong lòng hắn vẫn có chút hổ thẹn, Giáo Hoàng đặc biệt là đối với đương kim Giáo Hoàng, Phân Cách Lý Tư từ hồi nhỏ đã vô cùng tôn kính, hắn đối với Giáo Hoàng có một sự tôn kính từ sâu thẳm trong lòng, cho nên sau khi nghe Giáo Hoàng nói vậy, hắn cảm thấy có chút hổ thẹn.
Phân Cách Lý Tư đem chuyện đã xảy ra hôm nay, không giấu diếm điều gì bẩm báo với Giáo Hoàng Thánh Bỉ Đắc.
Giáo Hoàng Thánh Bỉ Đắc cau mày chậm rãi nói, theo lý mà nói đây chẳng qua chỉ là chuyện nội bộ của Thánh Thương Gia Tộc, Giáo Hoàng rất hiếu kỳ là Phân Cách Lý Tư nói với mình chuyện này là có ý gì. Lẽ nào hắn hy vọng mình sẽ giúp hắn đi tìm tên thanh niên phiền phức hôm nay báo thù sao? Phân Cách Lý Tư không phải người tùy tiện như vậy.
Phân Cách Lý Tư do dự một lát rồi trả lời. Nếu người đó không phải là Bạch Khởi thì tốt nhưng nếu người đó vạn nhất là Bạch Khởi thì hắn không dám chắc đánh với Bạch Khởi mà không cần đến sự trợ giúp của Giáo Đình. Cho dù là chỉ nắm chắc một phần thắng hắn cũng không dám làm loạn, Giáo Đình cũng không thể bỏ qua cơ hội này.
Giáo Hoàng Thánh Bỉ Đắc suy nghĩ một lát rồi trả lời như vậy.
Phân Cách Lý Tư cung kính nói, nói xong hình ảnh của Giáo Hoàng đã biến mất, còn trên mặt của Phân Cách Lý Tư xuất hiện một nụ cười tự tin, nói xong liền đi ra. Hắn phải liên lạc với hai Đấu Đế cường giả của Quang Minh Đế Quốc, bây giờ cũng là lúc bọn họ nên ra tay. Dù sao mối quan hệ giữa Quang Minh Đế Quốc và Bất Diệt Hoàng Triều cũng không tốt, bây giờ đã bắt đầu tập trung nhân mã, hai ngàn đại quân có thể xuất binh bất cứ lúc nào, tấn công Bất Diệt Hoàng Triều. Nếu có thể tiêu diệt được Bạch Khởi tin rằng họ cũng rất sẵn lòng, dù sao nó có thể khiến họ giảm thiểu tổn thất ít nhất.
o0o
Cùng lúc đó tại nơi Bạch Khởi ở xuất hiện một người trung niên tóc nâu, mặc quần áo bình thường, khí chất cao sang, đứng trước mặt Bạch Khởi, nhìn Bạch Khởi đánh giá. Còn hai người là lão già điên và Phân Hội Trưởng của Đấu Giả Công Hội đứng trước mặt người này lại lộ vẻ vô cùng tôn kính, không dám tới gần phạm vi của Bạch Khởi và người này, mà chỉ đứng lẳng lặng cúi đầu từ xa chờ đợi.
Bạch Khởi cười ha ha, lộ rõ hàm răng trắng, nhìn lại Thái Thượng Trưởng Lão của Đấu Giả Công Hội, không có gì là mất tự nhiên, biểu hiện thoải mái vô cùng.
Thái Thượng Trưởng Lão cười cười, bình thản nói, ngữ khí người bình thường tuyệt đối không thể nào so sánh được. Ông ta có thể đạt đến mức độ này không phải do ngẫu nhiên, thoạt nhìn đã có nhìn ra ông ta không giống người bình thường, với thân phận thực lực như vậy vẫn tạo cho người ta cảm giác không kiêu ngạo mà trái lại khiến người ta cảm thấy bình dị, gần gũi, chẳng khác gì đại thúc trong nhà mình.
Bạch Khởi nghe xong lời này bèn mỉm cười, ngồi xuống nói, nói xong làm một động tác mời ngồi.
Vưu Lý Tư cười cười, ngồi xuống nhãn thần có chút cuồng nhiệt nói. Dù sao Bạch Khởi còn trẻ như vậy mà đã đạt được cấp bậc Đấu Thánh, như vậy tiền đồ sau này vô cùng rộng mở, rất có khả năng trở thành một Độc Cô Cầu Bại thứ hai. Điều này Vưu Lý Tư sao có thể không coi trọng? Biểu hiện như vậy sao có thể không cuồng nhiệt cho được?
Bạch Khởi cười cười, ngạo nghễ nói, hắn quả thật có chút tự kiêu. Nhưng Bạch Khởi không nói thật, hắn đang ẩn giấu thực lực của bản thân, nhưng chỉ cần biểu hiện ra một chút thực lực cũng đủ để Bạch Khởi có tư cách coi thường thiên hạ rồi.
Vưu Lý Tư nói với chút cảm thán, nhãn thần nhìn Bạch Khởi đầy phức tạp, giống như bị Bạch Khởi cho một đòn đả kích vậy.
Còn Bạch Khởi chỉ mỉm cười không nói gì. Nói thật bây giờ Bạch Khởi cũng không biết mình nên nói những gì, lẽ nào nói với Vưu Lý Tư về sự tồn tại của Cửu U? Hay là nói với Vưu Lý Tư là mình không giỏi, bản thân hắn mới giỏi, nói rằng thiên tài như mình chỉ là giả thôi, bản thân hắn mới thật sự là thiên tài? Bạch Khởi có mặt dày đến mấy cũng không nói như vậy.
Bạch Khởi không nói gì, còn Vưu Lý Tư sau khi cảm thán nói tiếp:
Vốn là hôm nay ta nghe nói ngươi đắc tội với Thánh Thương Gia Tộc, ta chỉ là có chút hiếu kỳ, muốn tìm lão già điên hỏi một chút mà thôi nhưng không ngờ là biết được thực lực của ngươi. Lúc đầu mới nghe ta cũng có chút chấn động, cũng có chút không tin nhưng bây giờ gặp ngươi ta đã tin rồi. Đánh giá của Độc Cô tiền bối quả không sai, xem ra ngươi có thể so sánh với ta là thật, nếu là như vậy thì xem ra lo lắng trước đây của ta đã dư thừa rồi. Thánh Thương Gia Tộc mặc dù lợi hại nhưng cũng không làm gì được ngươi, cho dù là Quang Minh Giáo Đình thì e là cũng không làm gì được ngươi.
Sao hả, bọn họ muốn làm gì à?
Bạch Khởi cười lạnh một tiếng rồi nói, biểu hiện không có gì là lo lắng, không sợ bọn chúng đến tìm mình gây chuyện, cũng không sợ hành động của bọn chúng, chỉ sợ bọn chúng nhẫn nại không động thủ thì lại mất vui. Tình hình bây giờ như vậy thật đúng với mong muốn đùa giỡn của Bạch Khởi.
Vưu Lý Tư cười cười rồi nói, dường như ông ta đã nhìn thấy bộ dạng tổn thất thảm khốc của nhóm người Giáo Đình, nghĩ đến đây ông ta có chút cao hứng. Dù sao mối quan hệ giữa Giáo Đình và Đấu Giả Công Hội cũng không tốt đẹp lắm.
------oOo------