Nguồn:
read.st
Sau khi cười một trận, Độc Cô Cầu Bại đã trở lại bình thường, nhìn Bạch Khởi rồi thân thiết kéo xuống ghế ngồi, nói chuyện về quê hương. Bạch Khởi cũng không giấu diếm gì, thời đại hai người sống khác nhau rất lớn, có điều chí ít là đồng hương nên họ nói chuyện rất vui vẻ.
Có điều khi hỏi đến làm thế nào đến đây, Bạch Khởi đã che giấu chỉ nói là mình không biết thế nào khi tỉnh lại đã ở đây rồi. Dù gì Cửu U là một bí mật lớn nhất, không thể nói cho người khác biết. Độc Cô Cầu Bại cũng không ngoại lệ, huống hồ so sánh với cường giả phá toái hư không, Bạch Khởi cũng không tiện nói nhiều.
Sau khi nói chuyện một hồi, Độc Cô Cầu Bại đã yên lặng, nhìn Bạch Khởi rồi trầm ngâm chốc lát nói:
Không biết tiểu huynh đệ với việc Thần Ma, có cách nhìn thế nào?
Thần Ma? Lúc trước ta cảm thấy họ là sự tồn tại trong thần thoại cao không với tới, thực chất chính là hư vô mờ ảo. Sau đó ta cảm thấy họ là một sự tồn tại chân thực, có điều thực lực lại mạnh đến mức khiến người ta không thể với tới. Nhưng hiện tại ta cảm thấy, kỳ thực Thần Ma cũng chẳng là chuyện gì, có điều vẫn mạnh hơn chúng ta một chút, nhưng họ vẫn có thể bị những người siêu việt hơn giết chết.
Sau khi nghĩ, Bạch Khởi mang những suy nghĩ trong lòng mình nói hết ra, tuy rằng Bạch Khởi nhất thời cũng không hiểu tại sao Độc Cô Cầu Bại là bất chợt hỏi câu hỏi này.
Độc Cô Cầu Bại hừ nhạt, ngạo nghễ nói.
Lúc này Bạch Khởi mới nhớ ra người trước mặt mình nghe nói dường như còn đã từng giết Thần, Quang Minh Thần Điện vị Thập Nhị Dực Thiên Sứ nghe nói cũng là một thành viên thuộc Thần Tộc, cuối cùng vẫn không phải bị ông ấy giết sao?
Bạch Khởi cẩn thận hỏi.
Độc Cô Cầu Bại ha hả cười, nói một cách thần bí.
Bạch Khởi cũng không phải không hiểu ý Độc Cô Cầu Bại, nói như vậy chính là để nói cho mình một bí mật, một bí mật mà không ai biết đến, bèn vội hỏi:
Xin tiền bối chỉ giáo cho.
Cái gọi là Cửu Thiên Chư Thần và Thần Ma, đều là Thần Tộc. Cả thế giới này vốn không có Thâm Uyên Ma Thần gì, chẳng qua là sau này vì ý tưởng của Chư Thần có xung đột, bởi vậy mà hình thành Cửu Thiên Chư Thần và Thâm Uyên Ma Thần hai bên trận doanh này. Hai bên xảy ra đại chiến, bên chiến thắng trở thành Cửu Thiên Chư Thần, bên chiến bại thì trở thành Thâm Uyên Ma Thần. Thần Ma Đại Chiến lần thứ nhất cũng là vì ý nghĩ của hai bên khác nhau mà xảy ra. Những cường giả mạnh nhất trong số họ được xưng là Thập Nhị Chủ Thần. Thập Nhị Chủ Thần, chính là Quang Minh Thần, Vận Mệnh Thần, Long Thần, Phong Thần, Hải Thần, Mộc Thần cũng chính là Sinh Mệnh Chi Thần. Còn Thâm Uyên Ma Thần chính là Chiến Thần điều khiển chiến tranh, Đại Địa Chi Thần, Hỏa Thần, Minh Thần, cùng Ma Thần Đại Hắc Thiên chấp chưởng việc sát phạt, hai bên phân làm hai trận doanh. Còn lại có những Chư Thần cao cấp khác đứng ở trung lập, Thú Thần, Tinh Linh Nữ Thần, Thái Thản Cự Thần,… Những vị Thần của các chủng tộc lớn mà mọi người quen thuộc đều là thuộc vào hàng ngũ Chư Thần cao cấp.
Độc Cô Cầu Bại chậm rãi nói.
Nói xong ngừng một lát, không đợi Bạch Khởi nói, ông lại tiếp tục nói:
Thực lực của Chư Thần được phân định lần lượt là: Hạ Vị Thần, Trung Vị Thần, Thượng Vị Thần, Cao Đẳng Thần, Chủ Thần, Chí Cao Thần. Cái gọi là Chí Cao Thần chính là chỉ Sáng Thế Thần. Thập Nhị Chủ Thần đều là những cao thủ Đấu Thần cấp, còn Cao Đẳng Thần tương đương với cảnh giới của ta. Sức mạnh của Thượng Vị Thần tương đương với Lục Tinh Đấu Thánh và Cửu Tinh Đấu Thánh, Trung Vị Thần thì tương đương với Tam Tinh Đấu Thánh đến Ngũ Tinh Đấu Thánh, còn về Hạ Vị Thần chính là Nhất Tinh Đấu Thánh đến Tam Tinh Đấu Thánh, nói một cách nghiêm khắc thì tiểu huynh đệ ngươi đã thuộc trong hàng Thượng Vị Thần rồi.
Cao Đẳng Thần? Đó là cảnh giới gì?
Bạch Khởi bất giác hiếu kỳ hỏi.
Độc Cô Cầu Bại nghĩ một lát rồi đưa ra một đáp án.
Bạch Khởi sau khi gật đầu, bỗng nhiên hỏi một vấn đề không đầu không đuôi.
Độc Cô Cầu Bại mỉm cười nhìn Bạch Khởi, sau đó hỏi một cách đầy hàm ý.
Bạch Khởi bất chợt cảm thấy tim đập như đánh trống. Vẻ mặt của Độc Cô Cầu Bại khiến Bạch Khởi cảm thấy chút kỳ quái, bất giác trong lòng tim đập thình thịch, một dự cảm không may đang bao trùm trong ý nghĩ của Bạch Khởi.
Độc Cô Cầu Bại cuồng nhiệt nói.
Bạch Khởi sắc mặt chợt biến, trở nên khó coi chưa từng thấy. Thất Đại Phong Ấn là của Chư Thần tạo ra, mục đích chính là phong ấn Ma Pháp. Mình lại mở nó ra, chính là chứng tỏ mình đã đứng đối lập với Chư Thần trên một mức độ nào đó. Sau khi họ tỉnh lại chỉ sợ rằng người đầu tiêu muốn giết chính là mình. Sắc mặt của Bạch Khởi làm sao có thể dễ chịu được?
Tuy rằng thực lực hiện nay của Bạch Khởi không yếu. Nhưng ngay cả việc hắn đối phó với Độc Cô Cầu Bại còn không có chút cơ may thắng lợi nào, Độc Cô Cầu Bại chẳng qua chỉ tương đương với Cao Đẳng Thần mà thôi, lợi hại hơn nữa còn có Chủ Thần. Những người này mới thật sự là khó dây vào, hơn nữa không chỉ có một người, mà lại có đến mười hai người. Đại ca Ma Thần Đại Hắc Thiên của mình cũng là một người trong số họ. Vận Mệnh Chi Thần nghe nói cũng đã chết rồi, nhưng ngoài hai người này ra cũng còn mười người, Bạch Khởi không cho rằng mình có thể thoát khỏi tay họ.
Bạch Khởi sau khi nghe được những lời này trầm ngâm trong chốc lát rồi do dự nói.
Độc Cô Cầu Bại mặt tràn đầy hào khí nói. Cả đời ông chỉ cầu bại một lần, đáng tiếc đến cuối cùng vẫn không có người nào có thể thắng được ông. Thậm chí ngay cả một đối thủ cũng không tìm thấy, sự cô độc này người khác không thể hiểu được, người càng ở trên cao thì càng cô lạnh a.
Bạch Khởi nghiến răng đáp, nhìn bộ mặt cuồng nhiệt của Độc Cô Cầu Bại, Bạch Khởi thoáng chút cảm thán. Mặt khác đối với việc đối mặt Chư Thần cũng chỉ là chuyện sớm muộn. Việc mở phong ấn bắt buộc phải hoàn thành, bởi vậy Bạch Khởi quyết định bỏ đi tất cả tục thế, tích đủ tiền rồi mới tiếp tục mở phong ấn ra, cùng các Chư Thần đánh một trận, xem xem ai lợi hại hơn ai.
Độc Cô Cầu Bại cười ha hả, khuôn mặt đầy sự phấn khích và cuồng nhiệt. Trong mắt hiện ra sự kỳ vọng.
Bạch Khởi cười khổ nói, kỳ thực trong lòng hắn đã quyết, hắn hoàn toàn không biết mình nên đi theo hướng nào, hiện tại cảm ngộ cũng không kịp. Bạch Khởi quyết định dựa vào thực lực của mình để kiếm tiền rồi sau đó góp đủ hai tỷ Giao Dịch Điểm đổi lấy cấp bậc Đấu Thần. Những cái khác không cần, Bạch Khởi hiện giờ đã có tám trăm sáu mươi triệu kim tệ, cũng chỉ là tám trăm sáu mươi triệu kim Giao Dịch Điểm. Đương nhiên ở đây còn có một tiền đề sự giao dịch Thần Tộc Bất Tử Thân, cùng với những thứ khác, phần thiếu hụt hiện nay của Bạch Khởi là rất lớn.
Có điều dựa vào cảm ngộ thì Bạch Khởi không hy vọng gì, chỉ có thể thông qua Giao Dịch Điểm mà thôi. Vốn dĩ Bạch Khởi nhìn thấy kho tài phú của Hải Tộc có quá nhiều, muốn đi đánh cướp một phen, nhưng điều trở ngại chính là con trai của Hải Thần. Thực lực của hắn và mình không hơn kém bao nhiều, mình không nắm chắc phần thắng, nếu như lại cộng thêm với các cao thủ của Hải Tộc, mình đi lừa gạt một lần thì e rằng không còn mảnh vải đi về. Bởi vậy Bạch Khởi lúc đầu ở đáy biển đã không có ý đó, nếu không theo tính cách của Bạch Khởi thì chuyện động thủ còn phải đợi đến hiện tại không?
Độc Cô Cầu Bại gật đầu, sự âu sầu của Bạch Khởi ông cũng đã gặp qua, dĩ nhiên có thể hiểu được.
Bạch Khởi không hiểu hỏi.
Độc Cô Cầu Bại không hề che giấu gì. Ông muốn để Bạch Khởi tăng thêm sức mạnh, nên chỉ cho Bạch Khởi một con đường sáng, chuyện này không có gì đáng giấu cả.
Độc Cô Cầu Bại ngoại trừ tìm kiếm đối thủ ra, ông còn muốn bồi dưỡng đối thủ, còn Bạch Khởi hiển nhiên là một trong những người mà Độc Cô Cầu Bại muốn bồi dưỡng. Đối với Độc Cô Cầu Bại, một thiên tài như Bạch Khởi nếu như được bồi dưỡng tốt thì tương lai chắc chắn sẽ là một đối thủ tốt cùng so cao thấp với mình, thậm chí là đánh bại mình, đó chính là điều ông muốn.
Bạch Khởi mặt mày như đã hiểu nói, kỳ thực trong lòng lại không ngừng cân nhắc. Có điều hắn lại không để ý. Nếu như đã quyết, Bạch Khởi dĩ nhiên cũng có con đường của mình. không cần người khác phải lo. Có điều vẫn nên có một sự tôn trọng nhất định với Độc Cô Cầu Bại.
Độc Cô Cầu Bại cười ha hả nói.
Bạch Khởi ngượng nghịu trả lời.
Độc Cô Cầu Bại vẻ mặt phấn khích nói.
Có điều lời của ông nói lại khiến Bạch Khởi toát mồ hôi, cảm giác những người có thể đến nơi này không người nào không mạnh, nhưng trong miệng của Độc Cô Cầu Bại lại người nào cũng không đáng, lời này e rằng cũng chỉ có Độc Cô Cầu Bại là dám nói vậy. Thái Thượng Trưởng Lão của Đấu Giả Công Hội, Quang Minh Giáo Hoàng hiện nay, còn cả Hắc Ám Giáo Hoàng đời trước, những người này, nào có ai là đơn giản, nhưng đến trước mặt ông cũng không đáng một xu.
Có điều lời nói của ông lại để cho Bạch Khởi một đầu mối, cũng có sự đánh giá với thực lực của mình. Theo lời của Độc Cô Cầu Bại, thế giới nhân loại hiện nay, người lợi hại hơn hắn chỉ có một mình ông, còn thực lực tương đương với mình chỉ có ba người. Thái Thượng Trưởng Lão thần bí của Đấu Giả Công Hội, Quang Minh Giáo Hoàng hiện nay và Hắc Ám Giáo Hoàng đời trước. Những người này có thể đối chọi với mình, những người khác thì không phải đối thủ của mình. Có thể nói, mình và ba người họ chính là Tứ Đại Đấu Thánh, ngoài ra thì không còn một cao thủ Đấu Thánh nào nữa.
Nghĩ tới đây bất giác Bạch Khởi có lòng tin hơn trăm lần, đối với những chuyện mà mình sắp làm lại càng có tự tin hơn, sự lo lắng đang xoay tròn trong đầu lúc này cũng biến mất dạng. Chư Thần không xuất hiện, chỉ có Độc Cô Cầu Bại, và bốn người họ là lợi hại nhất, hơn nữa rốt cuộc ai thắng ai thua còn chưa nói chính xác được, lúc này Bạch Khởi muốn làm chuyện gì e rằng người khác không thể nào ngăn chặn được.
.
------oOo------