Nguồn:
read.st
Bạch Khởi kinh ngạc nói. Chư Thần trong truyền thuyết đã chìm vào giấc ngủ say, bởi vì sự tổn hại và suy yếu mà Đại Chiến Thần Ma đem đến, đã tiến vào giấc ngủ say dài đến mấy vạn năm, cho đến bây giờ vẫn chưa khôi phục lại.
Chính bởi vì sự ngủ say của các Chư Thần mà nhân loại mới có thể đứng dậy, Văn minh Đấu khí mới có thể phát triển nhanh chóng. Mặc dù vẫn còn sự tồn tại lớn mạnh của Quang Minh Thần Điện và Hắc Ám Thần Điện, nhưng chí ít loài người đã không bị khống chế bởi thứ gọi là Chư Thần, có được sự tự do tương đối. Ví dụ như Đại Lục phương Đông là như vậy, ở nơi này, Hoàng quyền cao hơn tất cả. Nhưng nếu như Chư Thần lại thức tỉnh lần nữa thì sự việc sẽ thay đổi đến mức khó mà đoán trước được. Dù sao Chư Thần trong truyền thuyết có thể nói là không có gì là không làm được.
Vô Cực khẽ cười, nhìn Bạch Khởi thản nhiên nói, khi nói lời này, ánh mắt bất giác nhìn về phía đại dương xanh thẳm, dường như đã rơi vào hồi ức xưa kia.
Bạch Khởi nghiêm mặt nói, đồng thời trong lòng nắt đầu suy đoán đối phương tại sao lại biết sự tồn tại của mình, là ngẫu nhiên đưa mình đến đây hay là cố ý, sự khác nhau trong đó là quá lớn.
Vô Cực, con của Hải Thần nhìn Bạch Khởi trước mặt, vừa cười vừa nói.
Lời của Vô Cực khiến cho Bạch Khởi yên tâm lại một chút, ngay sau đó nhìn Vô Cực nói như vậy. Nói thật, Bạch Khởi rất tò mò, với thân phận của Vô Cực, và cả thực lực của Vô Cực rốt cuộc có chuyện gì cần mình giúp đỡ?
Do dự một chút, Vô Cực nhìn Bạch Khởi một cái, sau đó nói một câu như vậy.
Bạch Khởi hít một hơi lạnh. Cửu Đầu Ma Long Hứa Đức Lạp, đó tuyệt đối là sự tồn tại vô cùng kinh khủng, nghe nói có thể chống lại Chư Thần. Theo sự hiểu biết của Bạch Khởi, Hứa Đức Lạp còn là kẻ duy nhất may mắn sống sót của Cửu Đầu Long Tộc, một trong Ma thú Bát Đại Hoàng Tộc, thực lực mạnh đến mức kinh thiên động địa. Hắn có chín cái đầu, hơn nữa, phía sau lưng còn có hai cánh, có thể bay lượn, có thể bơi lội, trời sinh đã có khả năng khống chế Cửu Đại Nguyên Tố, hầu như đều bất tử, có năng lực tái sinh siêu cường. Thực lực quả là không thể tưởng tượng nổi. Ngay cả Hải Thần năm đó cũng không thể giết chết Cửu Đầu Ma Long Hứa Đức Lạp, chỉ có thể phong ấn hắn mà thôi. Nghe nói mãi mãi trấn áp dưới đáy biển, nhưng vẫn chưa thể giết chết hắn, có thể thấy sức mạnh của hắn mạnh mẽ như thế nào.
Chính bởi vì như vậy, Bạch Khởi sau khi nghe thấy cái tên Hứa Đức Lạp liền bất giác hít một hơi lạnh. Hứa Đức Lạp là kẻ khó mà đối phó, nếu có liên quan đến hắn, Bạch Khởi chắc chắn sẽ phải suy nghĩ một chút. Lục Tinh Đấu Thánh tuy mạnh mẽ nhưng có lẽ cũng không phải là đối thủ của Hứa Đức Lạp.
Con trai Hải Thần, Vô Cực nhìn Bạch Khởi một cái, thần sắc ngưng trọng nói.
Việc này là việc đại sự hàng đầu của thế giới đáy biển, hắn không thể không nghiêm túc, nếu Hứa Đức Lạp không bị tiêu diệt, e là thế giới đáy biển sẽ bị tàn phá nghiêm trọng.
Bạch Khởi không phải là tên ngốc, chỉ vì mấy câu nói của đối phương mà ngu ngốc đi liều mạng, dây vào cái gì chứ?
Chẳng lẽ dựa vào những thứ này, vào lời cái gã tóc màu xanh lam tự xưng là con của Hải Thần sao? Bạch Khởi không cảm thấy giúp đỡ con trai của Hải Thần trong truyền thuyết có lợi ích gì cho mình, nhiều nhất cũng chỉ là một việc vinh quang. Bạch Khởi không tín ngưỡng Chư Thần trong truyền thuyết, bọn họ dù thế nào cũng không liên quan đến mình.
Vô Cực thản nhiên cười nói, vẻ mặt thì tươi cười, nhưng trên thực tế lại đang uy hiếp Bạch Khởi.
Nhưng đáng tiếc là điều mà Bạch Khởi không muốn gặp nhất chính là điều này. Uy hiếp kẻ khác còn có thể, uy hiếp Bạch Khởi ư? Nằm mơ, hơn nữa, hắn uy hiếp Bạch Khởi rõ ràng là đã tìm nhầm thứ. Nếu thứ hắn tìm là Bạch Gia, hoặc là Linh Nhi, Bích Lợi Tư có lẽ còn có một chút khả năng, thế nhưng với mấy nghìn người không liên quan này muốn uy hiếp Bạch Khởi sao? E là nằm mơ.
Bạch Khởi hừ lạnh một tiếng rồi quay người muốn rời khỏi. Bây giờ tuy nơi này là đáy biển sâu, thực lực của Bạch Khởi ở đây có sự giảm sút, thậm chí thở ở nơi này cũng khó khăn, có điều, với thực lực của Bạch Khởi, muốn rời khỏi nơi này cũng không khó.
Thấy Bạch Khởi muốn đi, Vô Cực vừa rồi còn mang theo nụ cười tự tin, trong nháy mắt sắc mặt biến đổi. Hắn vốn đã phiền muộn vì chuyện Hứa Đức Lạp, bất lực không nghĩ ra cách nào mới lên bờ đi dạo giải sầu, khó khăn lắm mới gặp được Bạch Khởi, một người có thể giúp đỡ mình. Đương nhiên có chút suy tư, ra lệnh cho những tên Viễn Cổ Hải Thú đó kéo Hải Long Hào, còn có cả mấy nghìn người bao gồm cả Bạch Khởi trên đó xuống đáy biển, hao tâm tổn sức là vì cái gì? Mấy nghìn người đó hắn muốn đưa tới đây có tác dụng gì? Chẳng qua chỉ là hy vọng Bạch Khởi giúp đỡ mình mà thôi, nhưng bây giờ thấy Bạch Khởi không chịu phục, hơn nữa, nhìn bộ dạng lại đang rất tức giận, nói xong đã rời khỏi, hắn đương nhiên lo lắng rồi.
Vô Cực vội vàng nói. Bạch Khởi chính là người duy nhất có thể giúp hắn mà hắn biết bây giờ, nếu không tóm được Bạch Khởi, hắn quả thực không còn cách nào.
Đương nhiên có lẽ vẫn còn một người, có điều người đó hắn không mời được, bản thân chưa có bản lĩnh để uy hiếp người đó. Nếu đổi lại là cha của mình thì vẫn còn tương đương, nhưng mình vẫn là ở đâu mát thì ở đó sẽ tốt hơn. Mình không phải là đối thủ của người đó, chọc giận người đó, không chừng sẽ khiến cho mình bị chém vụn thành từng mảnh.
Bạch Khởi đương nhiên có chút động lòng với chuyện này. Có tiền, có lợi ích ai mà không thích? Bạch Khởi cũng không ngoại lệ. Mặc dù số tiền ít ỏi hiện tại Bạch Khởi đã không nhìn trong mắt rồi, có điều sự giàu có của Hải Tộc mọi người đều biết, có thể kiếm được một chút đương nhiên khiến cho Bạch Khởi động lòng.
Mặc dù là con trai của Hải Thần, nhưng Vô Cực bây giờ cũng không tìm ra trợ thủ nào. Đại Chiến Thần Ma, Chư Thần đều rơi vào giấc ngủ say, vô số cường giả từ đó giảm đi đáng kể. Đại Chiến Thần Ma lan ra quá rộng, Hải Thần đều đã tham gia, các cường giả tuyệt đỉnh của Hải Tộc trong thời đại đó đều đã chết, bây giờ, người mà hắn có thể tìm được cũng chính là Bạch Khởi.
Bạch Khởi không nói rõ ràng ra mà chỉ đưa ra hai điều kiện.
Hai mắt của Vô Cực nheo lại, nhìn Bạch Khởi trước mặt, trong lòng có chút tức giận. Nghĩ thấy hắn đường đường là con trai của Hải Thần, đi đến đâu chẳng phải là vạn người kính ngưỡng sao? Người của Hải Tộc, cho dù là Na Già Nữ Vương nhìn thấy hắn cũng phải ba quỳ chín vái. Thời đại Chư Thần, vô số Thiên Thần, Ma Thần nhìn thấy hắn đều phải nhượng bộ lui binh… Bây giờ thật hay, một nhân loại nhỏ bé, mình tìm hắn giúp đỡ đã đủ mất mặt rồi, còn xưng hô huynh đệ với hắn, thế nhưng bây giờ hắn lại dám quay đầu lại dọa dẫm mình? Điều này khiến cho Vo Cực vô cùng tức giận, trong lòng nổi lên một chút sát khí.
Có điều, Vô Cực rốt cuộc là con trai của Hải Thần, một chút lòng dạ vẫn phải có. Bây giờ không phải lúc trở mặt với Bạch Khởi, điểm này hắn hiểu rõ hơn ai hết. Hắn còn cần Bạch Khởi giúp đỡ, cho dù là sau khi đối phó với Hứa Đức Lạp thì sẽ phải đối phó với Bạch Khởi, thì cũng cần phải nhìn tình hình cụ thể lúc đó, nếu không nắm chắc chắn thì hắn sẽ không ra tay. Thời gian đối với Thần mà nói chẳng qua chỉ là một con số vô nghĩa. Sinh mạng vô tận của bản thân có thể chờ đợi, đó gọi là quân tử báo thù mười năm cũng chưa muộn, có cơ hội mình sẽ đích thân ra tay, nếu không có cơ hội thì cứ chờ đợi cũng được, đợi khi cha mình tỉnh giấc, đi tìm ông ấy làm phiền cũng không sao.
Cắn răng một cái, Vô Cực lòng đã quyết nói vậy, nhưng đồng thời trong lòng hắn cũng đã quyết định, hôm nay bất luận là phải đưa ra thứ gì cũng đều chấp nhận, nhưng sau đó nhất định sẽ phải đòi lại gấp mười lần, hai mươi lần. Một nhân loại lại dám vơ vét tài sản của mình, một con trai của Hải Thần, đây thực sự là sự khiêu khích đối với Chư Thần, là thiên đại nguyên tội, tuyệt đối không thể tha thứ.
Vô Cực đang nghĩ gì, Bạch Khởi thông qua ánh mắt và nét mặt của đối phương ít nhiều có thể nhìn ra một chút. Dù sao Bạch Khởi cũng là loại người từng trải trong nhân gian, người như thế nào chưa từng gặp? Cảnh tượng nào chưa từng thấy? Muốn nói đến lòng dạ, Vô Cực quả thực vẫn chưa bằng cái gã trong thế giới nhân loại đó. Chút tâm tư của hắn Bạch Khởi đương nhiên có thể nhìn ra đôi chút.
Có điều, Bạch Khởi cũng không để ý đến chuyện này. Chuyện bây giờ, bây giờ làm, có thể đạt được lợi ích là được rồi, những chuyện khác sau này hãy nói. Hắn cũng không lo lắng, đến lúc đó cẩn thận một chút, phòng bị Vô Cực là được rồi. Còn về những chỗ dựa sau lưng hắn, Bạch Khởi tin tưởng, đợi khi Chư Thần tỉnh lại, mình cũng có số tiền vốn để chống lại Hải Thần.
Nếu là trước đây chống lại Hải Thần, Bạch Khởi nghĩ cũng không dám nghĩ, có điều cùng với sự tăng lên của địa vị và thực lực, trong lòng Bạch Khởi rõ ràng đã xảy ra sự thay đổi. Nhìn từ góc độ Bạch Khởi hiện tại, cái được gọi là Chư Thần chẳng qua chỉ là người có thực lực mạnh hơn mình một chút mà thôi, Bạch Khởi sẽ có một ngày đuổi kịp bọn họ. Trong thời gian năm năm hắn đã có thể từ một người bình thường yếu đuối biến thành một Đấu Thánh cường giả đủ để tiếu ngạo Đại Lục, cho hắn thêm chút thời gian, hắn đương nhiên có thể chống lại cái gọi là Chư Thần.
Bạch Khởi cười ha hả nói như vậy, vừa nói vừa nhìn về phía Vô Cực, có thể gọi là sư tử há miệng, một tỷ kim tệ tuyệt đối không phải là một con số nhỏ. Cho dù là đối với Hải Tộc giàu có và lớn mạnh mà nói cũng là như vậy.
Tiền đối với Chư Thần cơ bản chính là vật để ngoài thân, bọn họ không có một chút khái niệm về điều này. Hưởng thụ đồ cung phụng, bọn họ cơ bản không hiểu được ý nghĩa của tiền bạc. Về điều này, Vô Cực cơ bản không để ý tới. Hơn nữa, kẻ thực sự đưa tiền ra không phải hắn, mà là Hải Tộc. Đối với hắn mà nói, cơ bản chính là điều vô nghĩa, nghe thấy Bạch Khởi muốn tiền, trong lòng ngoài sự khinh bỉ Bạch Khởi tham tiền tài ra, những thứ khác không có phản ứng gì.
Thấy Vô Cực dễ dàng chấp nhận số tiền lớn như vậy, Bạch Khởi rất kinh ngạc, có điều ngay sau đó đã hiểu, tên này thân là con trai của Hải Tộc, xưa nay chưa từng thiếu những thứ đó. Đối với hắn mà nói, tiền chẳng qua chỉ là một con số, một loại kim loại, kim tệ là thứ không đáng nhắc tới, cho nên hắn không để ý cũng là bình thường.
Bạch Khởi thấy đối phương chấp nhận dễ dàng như vậy cũng không do dự, chỉ thẳng vào bức tượng Hải Thần. Bạch Khởi đã xe nhẹ đường quen, trong Hải Thần Điện này, thứ trấn áp phong ấn Thủy nguyên tố này, có lẽ cũng chính là bức tượng Hải Thần này. Cho nên Bạch Khởi muốn phá hủy nó, điều này đối với Bạch Khởi là một việc rất quan trọng.
Lần này Vô Cực không giống như lần trước không có chút phản ứng gì, lần này, biểu hiện của Vô Cực tương đối kích động.
Bạch Khởi luôn rất ngang ngạnh, bây giờ Vô Cực có thỉnh cầu với mình, chứ không phải mình có thỉnh cầu với hắn, vì vậy Bạch Khởi cũng không sợ hắn không đồng ý.
Vô Cực cau mày nói.
Dù sao Hải Tộc cũng có cường giả, tuy không mạnh bằng Đấu Thánh cường giả Bạch Khởi này, nhưng Đấu Đế cường giả, Hải Tộc lớn như thế vẫn có, hẳn là không chỉ một người, ngoài ra cộng thêm Vô Cực, thực lực không biết ra sao, nếu như tùy tiện muốn phá bỏ phong ấn của Hải Thần, cơ bản là đang nằm mơ. Có điều, bây giờ Bạch Khởi lại có lòng tin, không cần phải băn khoăn quá nhiều như vậy.
Bạch Khởi thật độc ác, một câu nói đã phong kín lời nói, không để cho Vô Cực lui chút nào.
Vô Cực nghe xong lời này, sắc mặt biến đổi, lúc đỏ lúc xanh. Sau khi biến hóa rất nhiều lần, cuối cùng đã bất lực nhìn Bạch Khởi một cái, cắn răng, trầm giọng nói:
------oOo------