Nguồn:
read.st
Do dự một chút, lại nhìn Bạch Khởi một cái lần nữa, bốn con ngươi của Song Đầu Hoàng Đô này cứ chuyển đi chuyển lại, cuối cùng rơi trên người Bạch Khởi, hình như là đang do dự điều gì đó, nhưng cuối cùng nó vẫn thở dài một hơi, cao giọng nói với Bạch Khởi trước mặt:
Trong lúc nói, Song Đầu Hoàng Đô đã biến hóa thành một con tinh tinh có kích thước hai mét, chẳng có gì khác so với tinh tinh bình thường, duy nhất có một điều khác biệt là nó có hai đầu, hơn nữa trên miệng của nó có răng nanh dài, so với tinh tinh thông thường không biết là kinh khủng hơn gấp bao nhiêu lần, hơn nữa cho dù là vóc dáng có sự biến hóa lớn đến thế nào, nhưng hơi thở khiếp người trên cơ thể lại không một chút thay đổi.
Song Đầu Hoàng Đô… không… nói một cách chính xác, những con Cửu Giai Ma thú có thân hình khổng lồ đó có khả năng tùy ý biến hóa kích thước của cơ thể mình. đương nhiên đây chỉ là nói ẩn giấu đi cơ thể vốn có của chúng, biến hóa trở nên to lớn hơn một chút so với những sinh vật đồng loại bình thường mà thôi. Bọn chúng không thể biến thành quá nhỏ, khả năng của chúng không có cách nào co lại cơ thể cao lớn của mình đến mức đó.
Song Đầu Hoàng Đô sau khi biến hóa thể hình, Khiếu Thiên nhìn Song Đầu Hoàng Đô này một cái rồi lại nhìn Bạch Khởi một cái, sau đó cũng tùy thời biến hóa khôi phục lại thể hình trước đó của mình, cùng Bạch Khởi đi theo Song Đầu Hoàng Đô với thân hình nhỏ nhắn rời khỏi nơi này. Ra khỏi nơi này được khoảng bốn năm ngàn thước, ba người dừng bước trên một ngọn đồi, còn những thủ hạ kia của Bạch Khởi lại đứng tại chỗ bất động, đề phòng đứng đó, không dám có chút động tác nào. Những người này đều hiểu thân phận của mình, hiện tại, việc bọn họ cần phải làm chính là chờ đợi, lẳng lặng chờ đợi, những việc đặc biệt khác đều không cần phải làm, cũng không thể làm. Nếu không không những làm cho Bạch Khởi không vui, một điều tồi tệ hơn là nếu Song Đầu Hoàng Đô đó trở mặt cũng đủ để bọn họ không chịu đựng nổi rồi.
Đợi đến khi đứng ổn định, Bạch Khởi nhìn tứ phía đồi đá để xác định bốn về vắng lặng không người, hơn nữa nói chuyện không bị người khác nghe thấy, sau đó Bạch Khởi mới mở miệng hỏi trước.
Song Đầu Hoàng Đô nhìn Bạch Khởi một cái, vô cùng nghiêm túc nói.
Mặc dù không biết tên này tại sao lại nói ra những lời như vậy, nhưng Bạch Khởi trong tiềm thức đã cảm nhận được điều này nhất định là có nguyên nhân, hơn nữa Bạch Khởi cũng tin rằng ở nơi này nhất định có chuyện gì đó mà hắn không biết, nhất định có nguyên nhân gì đó không để cho người ta biết được, tuổi của Song Đầu Hoàng Đô này bày ra ở đó, hơn nữa, thân là Ma thú Thượng cổ, có rất nhiều thứ nó đều biết.
Trong lòng hiểu, mặc dù Bạch Khởi biết Song Đầu Hoàng Đô này bảo mình giữ lấy bí mật về Khiếu Thiên, tuyệt đối không được để người ngoài biết được nhất định là có nguyên nhân của nó, nhưng Bạch Khởi rất tò mò đây rốt cuộc là lý do gì.
Có người nói lòng hiếu kỳ của nữ nhân có thể giết chết một con con mèo, thật ra lòng hiếu kỳ của đàn ông cũng không nhỏ, một khi đem ra so sánh với nữ nhân thì lại càng kinh khủng hơn, bọn họ cũng sẽ truy vấn đến cùng, hỏi ra rõ ràng, đặc biệt là khi liên quan đến bản thân mình lại càng như vậy.
Nhìn Bạch Khởi một cái, Song Đầu Hoàng Đô không chính diện trả lời câu hỏi này, chỉ lẳng lặng nhìn Bạch Khởi trước mặt, chỉ thấy hai đầu của Hoàng Đô chụm lại, trong đó một miệng há ra nói:
Ngươi có biết, ở thời kỳ Thái cổ, bá chủ của thiên địa này là ai không?
Dĩ nhiên biết, theo ghi chép trong điển tích Thượng cổ, thời kỳ Thái cổ này, trước thời Văn minh Ma pháp, trên Đại lục xảy ra cục diện Ngũ tộc tranh bá, Tinh Linh Tộc, Long Tộc, Thái Thản tộc, Địa Tinh tộc, Thú Tộc… Ngũ tộc tranh bá, mà trong lúc sớm hơn nữa, kẻ thống trị đại địa lại là ba chủng tộc lớn Tinh Linh Tộc, Long Tộc, Thái Thản tộc. Thời kỳ đó được gọi là thời kỳ Thái cổ. Thời kỳ Thái cổ ba chủng tộc lớn cường thịnh vô cùng, Long Tộc thống lĩnh trên bầu trời, Thái Thản xưng bá lục địa, còn Tinh Linh Tộc nắm giữ Ma Pháp. Vì tranh đoạt bá quyền trên lục địa, ba đại chủng tộc đã triển khai trận đại chiến đủ để hủy trời diệt đất, cuối cùng ba nhóm đều bị thương tổn, không bên nào có được lợi ích gì, trái lại khiến cho Địa Tinh chủng tộc Văn minh Khoa Học Kỹ Thuật phát triển lên, ngay sau đó só lượng người trở nên lớn mạnh. Thú Tộc mạnh mẽ có khả năng đơn thể tác chiến cũng từ từ quật khởi, hình thành thời kỳ cuối Thái cổ, năm đại chủng tộc tranh đoạt bá quyền Đại lục. Cuối cùng là thời kỳ Bách tộc tranh bá trước khi nhân loại quật khởi. Sau đó chính là Văn minh Ma pháp Thượng cổ quật khởi, nhân loại thống nhất Đại lục, xua đuổi các chủng tộc khác, trở thành kẻ lãnh đạo Đại lục bên này. Sau đó nữa, Ma pháp Nguyên tố biến mất, Văn minh Ma pháp hủy hoại chỉ trong chốc lát, hình thành nên thời đại Văn minh Đấu khí như hiện nay. Những điều này ta đều biết, trong điển tích đều ghi chép lại, thế nhưng điều này có quan hệ gì đến Khiếu Thiên sao?
Bạch Khởi sau khi nghe lời này tò mò hỏi.
Bạch Khởi thật sự nghĩ mãi mà không rõ, những thiên địa bá chủ thời kỳ Thái cổ này có quan hệ gì đối với thân phận của Khiếu Thiên. Bạch Khởi biết Khiều Thiên hình như có chút giao tình gì đó với Thái Thản tộc, Hoàng Kim Thái Thản Tạp Lạc Tư rất ngưỡng mộ Khiếu Thiên, đối xử với Khiếu Thiên không phải là lòng tốt bình thường, quan hệ giữa hai chủng tộc cũng sâu sắc lạ thường. Mà Nữ Vương Tiên Đế của Tinh Linh Tộc sau khi nhìn thấy Khiếu Thiên cũng không có phả ứng gì đặc biệt khác thường. Long Tộc đã biến mất, sớm đã không biết biến mất bao nhiêu năm rồi, bọn chúng lại càng không có sự uy hiếp nào đối với Khiếu Thiên, đây chính là điều khiến cho Bạch Khởi có chút ngạc nhiên.
Song Đầu Hoàng Đô không nhịn được vẻ mặt tự hào nói, ánh mắt cũng có chút mơ mơ màng màng, hình như đang hồi tưởng thời kỳ huy hoàng ban đầu của Ma thú.
Nhớ lại Ma thú Thái cổ ngày đó, mỗi một Ma thú đều tồn tại kinh thiên động địa, sự tồn tại của chúng thậm chí còn lâu đời hơn Tam đại chủng tộc Long Tộc, Thái Thản, và cả Tinh Linh, còn về Địa Tinh quật khởi sau này, Thú Tộc cơ bản không được xếp vào, thời đầu Thượng cổ, sau khi sáng thế, bá chủ thực sự trên Đại lục này không phải là Thái Thản, không phải là Long Tộc, không phải là Tinh Linh, thậm chí không phải là Chư thần khi đó… mà là Ma thú…
Bạch Khởi bất giác kinh ngạc, bởi vì đây là điều hắn không thể lý giải được. Theo như kiến thức mà hắn biết hình như không phải như vậy, theo kiến thức mà Bạch Khởi biết, trong thời điểm thiên địa mở ra, các Chư thần đã tồn tại rồi, bọn họ nắm trong tay tất cả, sáng tạo ra vô số chủng tộc và sinh mạng. Mặc dù thế giới này là do Sáng Thế Thần tạo ra nhưng người ban cho các loại sinh mạng trên thế giới này là Chư thần. Tinh Linh Nữ Thần sáng tạo ra Tinh Linh Tộc, Thái Thản Cự Thần sáng tạo ra Thái Thản tộc, Thú Thần sáng tạo ra Thú Tộc, Quang Minh Nữ Thần sáng tạo ra nhân loại, vân vân…
Nhưng lúc này, lời của Song Đầu Hoàng Đô lại khiến cho Bạch Khởi sinh ra sự hoài nghi, hoài nghi về những kiến thức mà Bạch Khởi biết trước đây.
Lời của Bạch Khởi khiến cho Song Đầu Hoàng Đô coi thường, chẳng thèm ngó tới, nói ra một bí mật mới mà Bạch Khởi căn bản không biết, vốn chưa từng nghe tới.
Còn về việc bí mật này rốt cuộc là thật hay là giả Bạch Khởi cũng không biết, tuy nhiên có một điều có thể khẳng định là lời của Song Đầu Hoàng Đô đem đến cho Bạch Khởi không ít sự kích động, trong lúc nhất thời lại có chút không thể chấp nhận được.
Bạch Khởi không dám khẳng định hỏi, khi nói lời này, cặp mắt không ngừng chuyển động, cũng không biết là đang nghĩ gì.
Song Đầu Hoàng Đô khẳng định trả lời.
Không thể nghi ngờ, câu hỏi của Bạch Khởi rất sắc bén, trong khoảng thời gian ngắn nói trúng vấn đề.
Thở dài một hơi, mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng Song Đầu Hoàng Đô vẫn kể lại tất cả những chuyện mình biết, khi nói đến đây liền thổn thức, vẻ mặt cảm khái muôn phần.
Nói thực, cũng khó trách Song Đầu Hoàng Đô lại có biểu hiện như vậy, nếu đổi lại thành chính Bạch Khởi, e là cũng sẽ có bộ dạng như vậy, Bạch Khởi có thể hiểu được tâm tình của tên này, bọn chúng đã từng oai phong nột cõi, không ai địch nổi, thậm chí ngay cả Chư thần cũng phải run rẩy, nhưng bây giờ thì sao, lại rơi vào tình cảnh cửa nát nhà tan người chết, chủng tộc điêu linh, sự tương phản khổng lồ trong chuyện này không thể dùng ngôn ngữ để hình dung, nếu như đổi thành bản thân Bạch Khởi, có lẽ cũng sẽ có bộ dạng như vậy, thậm chí còn không bằng Song Đầu Hoàng Đô này.
Lúc này Bạch Khởi lựa chọn giữ vẻ trầm mặc, không nói lời nào thừa thãi vô ích, chỉ lẳng lặng đứng ở đó, cũng không mở miệng nói chuyện, chỉ đợi Song Đầu Hoàng Đô hồi phục trở lại sau đó tiếp tục nói chuyện, Bạch Khởi biết vẫn còn rất nhiều điều vị này vẫn chưa tiếp tục nói ra, bởi vì tuy nói nhiều như vậy rồi nhưng hiện tại vẫn chưa đi vào chủ để chính.
Quả nhiên giống như Bạch Khởi nghĩ, một lát sau, Song Đầu Hoàng Đô trở lại bình thường, nhìn Bạch Khởi, thần sắc vô cùng nghiêm túc nói:
Nói xong hắn liền nghiêm nghị nhìn Bạch Khởi trước mặt, tiếp tục nói:
Ngươi phải hiểu, kẻ biết được sự kinh khủng của Khiếu Nguyệt Tộc không chỉ có ta, các Chư thần cũng biết, bất luận là Cửu Thiên Chư Thần, hay Vực Sâu Ma Thần, không ai trong số chúng là không muốn tiêu diệt triệt để Khiếu Nguyệt Tộc. Bởi vì sự uy hiếp của Khiếu Nguyệt Thiên Lang với họ là quá lớn, lớn hơn rất nhiều so với Cửu Đầu Ma Long Hứa Đức Lạp, một khi bọn chúng biết được sự tồn tại của Khiếu Thiên thì hậu quả sẽ không dám tưởng tượng… Có điều, cũng may sau khi Đại chiến Chư thần, bất luận là Thiên Thần hay Ma Thần đều đã rơi vào ngủ say, các ngươi cũng an toàn hơn rất nhiều. Có điều ta vẫn phải nói với ngươi, các ngươi phải hết sức giữ kín một chút, dù sao không phải tất cả Chư thần đều rơi vào ngủ say, mặc dù kẻ còn lại chỉ là Thần cấp thấp, nhưng những người này tùy ý có một kẻ đi ra đều không phải là người mà các ngươi bây giờ có thể chống lại, vì vậy vẫn nên chú ý giữ bí mật.
Ta đã biết rồi…
Bạch Khởi sau khi nghe lời này mặt liền biến sắc, thần sắc nghiêm túc trả lời, Song Đầu Hoàng Đô nói nhiều như vậy, Bạch Khởi đương nhiên hiểu ra sự nghiêm trọng của vấn đề, nếu ngay cả điểm này hắn cũng không thể hiểu thì hắn cũng sống vô dụng…
Song Đầu Hoàng Đô khẽ mỉm cười, xua tay bảo Bạch Khởi rời khỏi, quay người dẫn Khiếu Thiên đi về phía hang động khổng lồ.
------oOo------