Nguồn:
read.st
Bạch Khởi vốn đang tươi cười tạ ơn, lúc tiếng của Cửu U vang lên suýt tí nữa hắn không kìm chế nổi chửi đổng. Đây đâu phải là nhiệm vụ gì chứ, hoàn toàn là tên Cửu U đang trêu chọc hắn, nói linh tinh đấy chứ…
Chỉ nghe câu này đã biết cái đồ này đang nói linh tinh, đùa trò gì chứ. Phải biết rằng, Ba Phạt Lợi Á xét duyệt tướng lĩnh quân đội dựa vào quân công, chiến tích, chứ không dựa vào bản lĩnh và thân phận. Tuy cả đại lục Thiên Ân đều suy tôn cường giả, một cao thủ đi đâu cũng được tôn kính, trong quân đội càng như vậy, song có thể binh lính sùng bái ngươi, tôn kính ngươi nhưng nếu ngươi không có quân công thì họ sẽ không phục ngươi. Ủy nhiệm bừa một người chưa từng ra chiến trường làm Quân Đoàn Trưởng, nói thật một câu, trừ phi là tân binh, nếu không, hoàn toàn không thể có người phục ngươi, dù ngươi là Đấu Vương cũng không ngoại lệ, binh lính coi trọng quân công, vì quân công chứng tỏ người này đã cống hiến cho quân đội và cho thấy binh pháp, kỹ thuật chỉ huy của người ấy. Chỉ đại tướng có vô số quân công mới có thể chỉ huy một quân đoàn và mọi người đều tâm phục, nếu không rất dễ dẫn đến hỗn loạn trong quân đội. Điểm này Bạch Khởi hiểu rõ, Lý Tự Minh còn hiểu rõ hơn. Muốn giành được chức vị Quân Đoàn Trưởng, hoặc là Bạch Khởi phải ở trong quân đội thời gian dài, có lý lịch khiến người ta nể phục, hoặc là Bạch Khởi phải có quân công khiến người khác tâm phục, nếu không sẽ không đứng vững được… Cho dù Lý Tự Minh có yêu thích Bạch Khởi hơn nữa, cũng sẽ không tùy tiện bổ nhiệm chức vị trong quân đội cho Bạch Khởi. Huống hồ chỉ có một năm mà đòi đạt đến cấp bậc Bá Tước hạng nhất? Đó chính là đòi đạt đến cấp bậc của Bạch Kình Thiên…
Phải biết rằng, Bạch Kình Thiên sống ở đó cả đời, đã tòng quân mấy chục năm, cũng chỉ mới giành được tước vị Bá Tước 2 năm gần đây, tuy là thế tập nhưng cũng chỉ là Bá Tước thế tập hạng 3, chiến tranh 10 năm thì đánh trận 10 năm, quân công nhiều vô kể cũng mới đạt đến mức này.
Bắt Bạch Khởi trong 1 năm đạt được yêu cầu này hả? Bạch Khởi nghĩ đây hoàn hoàn là nói linh tinh, hơn nữa thời nay tương đối thái bình, Đại Công Tước An Đức Liệt tuy rục rịch ngóc đầu dậy, nhưng… hai bên đều chưa chuẩn bị sẵn sàng. Theo phân tích của Bộ Thống Soái, Đại Công Tước An Đức Liệt có muốn tạo phản cũng phải một, hai năm nữa, trong một, hai năm này có thể nói là thời hưng thịnh thái bình, muốn thăng tiến lúc này thì đã khó khăn lại càng khó khăn…
Lại nữa… 6 Hắc Ám Tộc đó hoàn toàn bặt vô âm tín. Muốn tìm họ khó hơn cả lên trời. Đại lục Thiên Ân rộng lớn thế này, họ lại biến mất mấy vạn năm rồi, muốn tìm họ rõ ràng như mò kim đáy bể. So với nhiệm vụ đầu tiên thì nhiệm vụ thứ hai quá như tán hươu tán vượn.
Bạch Khởi hét to trong đầu.
Cửu U chậm rãi nói, nói xong biến mất tăm.
Bạch Khởi không còn gì để nói. Sau khi tạ ơn, nhìn vẻ mặt kì quặc của đám sứ thần, Bạch Khởi đứng sang một bên theo dặn dò của Lý Tự Minh. Ti Kiêu Kiệt cùng sứ đoàn xuất hiện trong mắt Bạch Khởi, cái lão già này muốn có động tác gì đây, nhân bữa tiệc của sứ đoàn lão nhích lên phía trước, nhưng sau khi nhìn thấy Bạch Ngọc Đường và Lệnh Trường Không thì lão nghiêm chỉnh ngồi xuống chỗ đó, xem ra lão cũng hiểu rằng nếu lão không biết suy xét, có động tác gì không bình thường thì e rằng khó giữ được cái mạng già của lão.
Vì thế đến lúc cuối cùng Ti Kiêu Kiệt cũng không động thủ, chỉ lấy tư cách đứng đầu sứ đoàn nêu ra việc An Đức Liệt muốn con trai hắn cưới công chúa. Về việc này, Lý Tự Minh rõ ràng hơi do dự, như lời đồn bên ngoài Lý Tự Minh yêu quý nhất con trai là tam hoàng tử Lý Tầm Hoan, con gái là Tam công chúa Lý Linh Lung, 2 người con này so với nhau thì Lý Tự Minh yêu quý Tam công chúa hơn. Tất nhiên… có một điểm cần nói rõ là, Lý Tự Minh có 7 con trai và 8 con gái, 2 con gái đầu đã gả ra nước ngoài rồi, còn lại cô con gái thứ 3 nghe nói dung mạo đẹp như hoa, phong thái rung động lòng người, tuy mới 16 tuổi nhưng đã nổi tiếng khắp nơi, được mệnh danh là ‘Hoa hồng Ba Phạt Lợi Á’, danh hiệu Đệ Nhất Mỹ Nhân Ba Phạt Lợi Á…
Tuy Bạch Khởi chưa từng gặp vị công chúa điện hạ xinh đẹp này, song chắc là tướng mạo rất đẹp. Đại Công Tước An Đức Liệt và Vương Quốc như nước với lửa, chỉ trong khoảng một, hai năm nữa sẽ khai chiến, ai cũng hiểu việc này. Tình hình hiện tại là cả Vương Quốc lẫn An Đức Liệt đều cần thời gian, vì vậy An Đức Liệt mới cử người đến cầu hôn thế này.
Nhưng xem ra Quốc vương Bệ hạ không muốn đồng ý việc này, nhưng Bệ hạ cũng cần thời gian, vì vậy đang do dự, một bên là con gái mình, một bên là lợi ích quốc gia, thực sự khiến Quốc Vương khó xử.
Đến tận lúc bữa tiệc kết thúc Quốc Vương cũng chưa đồng ý việc này, tất nhiên cũng không từ chối, chỉ bảo sứ đoàn tạm thời ở lại, nói là việc này rất quan trọng, cần một số ngày để giao dịch kĩ lưỡng. Nghe xong câu này mọi người đều phụ họa theo, Quốc Vương đã nói vậy, lẽ nào họ - những bề tôi lại không hiểu ý của Quốc vương Bệ hạ chắc? Song đây chỉ là vì trì hoãn thời gian mà thôi.
Lúc rời khỏi hoàng cung, Bạch Khởi chào hỏi Bối Tác Tư rồi ra về cùng Bạch Kình Thiên. Nghe đâu Lý Tự Minh giữ Bạch Ngọc Đường ở lại hoàng cung, xem ra không phải Bệ hạ không sợ gì, ít nhất thì Bệ hạ rất sợ Ti Kiêu Kiệt ban đêm đột nhập vào cung giết chết mình, thế thì rắc rối to.
Bạch Kình Thiên ngồi trên xe ngựa, nhìn Bạch Khởi mỉm cười nói.
Bạch Khởi tò mò hỏi. Tuy vừa nãy, lúc chuẩn bị ra về, Lý Tự Minh nói nhỏ với Bạch Kình Thiên một lúc, lại còn không ngừng nhìn sang chỗ Bạch Khởi, hắn cũng đoán là có việc gì đó, có điều hắn không hiểu Lý Tự Minh có việc gì cần hắn làm chứ? Lý Tự Minh là Quốc Vương, muốn làm gì chỉ cần truyền một tờ thánh chỉ không phải sẽ xong hết sao? Việc gì phải ở đó phí lời?!
Bạch Kình Thiên không nói hết câu, chỉ dùng tay đưa một đường ngang cổ. Bạch Khởi bỗng hiểu ra ý của Bạch Kình Thiên… không, nên nói là ý của Lý Tự Minh!
Lý Tự Minh muốn nhân những ngày Đoàn Hắc Y Kỵ Sĩ này vào Vương Đô, diệt sạch triệt để đội quân tinh nhuệ này của An Đức Liệt!
Những lời này khiến Bạch Khởi sửng sốt, thắc mắc:
Bạch Khởi không nói tiếp nữa, song không nói Bạch Kình Thiên cũng vẫn hiểu. Nếu bây giờ ra tay giết Đoàn Hắc Y Kỵ Sĩ thì chính là ép An Đức Liệt tạo phản. Việc này rõ ràng không phù hợp với lợi ích của Vương Quốc, Quốc vương Bệ hạ chắc chắn sẽ không làm thế mới đúng chứ!
Bạch Kình Thiên cười hà hà, tiến sát lại trước mặt Bạch Khởi nói khẽ. Nói rồi còn nhìn xung quanh vì sợ bị người khác nghe thấy. Có điều nhìn ánh mắt nóng bỏng của Bạch Kình Thiên là biết, sợ đại chiến sẽ nổ ra.
Bạch Khởi nghe xong lời của bố thì hơi lưỡng lự nói.
Bạch Kình Thiên vỗ vai Bạch Khởi, cười nói.
Nói đến Ti Kiêu Kiệt, Bạch Kình Thiên cười khẩy.
Bạch Khởi ngây người, rồi bỗng bừng tỉnh ngộ, nhìn Bạch Kình Thiên, khẽ nói.
Bạch Kình Thiên cười khẩy nói, có vẻ như đã nhìn thấy cảnh Ti Kiêu Kiệt chết.
------oOo------