Nguồn:
read.st
Không thể nghi ngờ, Bạch Khởi đã đem một viên đá nặng nề đè lên cha mình và Bạch Ngọc Đường, chớp mắt đã đánh vào lòng tự tôn của một trung niên tráng hán và một lão nhân sống trên trăm tuổi, khiến họ thẹn thùng không còn nhắc tới chuyện tu luyện, hai người gượng gạo quay đầu nói chuyện với Bạch Khởi, kỳ thực hiện tại điều mà hai người sợ nhất là Bạch Khởi nhắc tới chuyện tu luyện gì đó, hoặc là nói không cẩn thận nói ra chuyện hai người từng khoác lác, vậy thì sẽ còn ngượng ngùng hơn.
Nhưng may rằng Bạch Khởi không nhắc tới chuyện này ngược lại nhìn thấy Bạch Kình Thiên đang quỳ dưới đất rồi lại nhìn sang Bạch Ngọc Đường đang láo liên con mắt đỏ lựng nhìn xung quanh nhưng lại không nhìn đến phía mình, bước lại gần nhỏ giọng nói:
Lão gia tử… Phụ thân con sao lại đắc tội với người vậy? Dù gì hiện tại ông cũng là một Thượng Tướng Quân đoàn trưởng, người bắt ông quỳ ở đây như vậy, những người bên ngoài nhìn thấy sẽ không hay lắm… Hơn nữa….
Hừ! Thượng tướng thì sao? Quân đoàn trưởng thì sao? Vậy thì hay lắm sao? Hắn có giỏi giang hơn nữa cũng là con cháu của Bạch Gia ta, nếu như là con cháu của Bạch Gia thì Bạch Ngọc Đường ta sẽ có quyền bắt hắn quỳ ở đây! Lẽ nào còn muốn lật cả trời sao!
Bạch Ngọc Đường không đợi Bạch Khởi nói hết câu đã hừ nhạt một tiếng rồi nói như vậy, nghe ý thì dường như rất bất mãn với Bạch Kình Thiên.
Nghe thấy vậy Bạch Khởi cũng không nói được gì thêm, chỉ nghe thôi cũng biết cha mình đã khiến cho Lão tổ tông tức giận không nhỏ, nếu không cũng sẽ không nói như vậy, còn Bạch Kình Thiên bên cạnh nghe thấy vậy cũng cười gượng rồi lập tức cúi thấp đầu xuống, dù gì người làm cha trước mặt con mình lại bị quỳ phạt, còn để con trai cầu xin cho mình quả thực không phải là chuyện vui vẻ gì.
Nhưng… Nhưng người trước mặt là Bạch Ngọc Đường, bất cứ người nào của Bạch Gia đều có thể không để ý, nhưng Bạch Ngọc Đường lại không thể, phải biết rằng… Bạch Ngọc Đường huynh đệ ruột thịt của gia gia Bạch Kình Thiên, thúc tổ của hắn, thúc thúc ruột của phụ thân hắn… Bạch Kình Thiên không cung kính cũng không được, lão nhân gia đừng nói là bắt hắn quỳ ở đại sảnh này, ngay cả bắt hắn quỳ trên phố hắn cũng phải đi.
Dứt lời Bạch Ngọc Đường dường như rất tức giận ngồi xuống đó, nhìn Bạch Kình Thiên một cái, sau đó hừ nhạt nói:
Lời nói này đã khiến Bạch Khởi hiểu ra, cảm kích nhìn Lão gia tử, ông đã biết hết chuyện của mình năm xưa bị thích sát, cho nên mới đùng đùng nổi giận như vậy, không biết ông làm sao lại biết được, nhưng chuyện đã qua lâu rồi, lão nhân gia còn phải tính toán làm gì? Hơn nữa chuyện này Bạch Khởi cũng có thể hiểu cho Bạch Kình Thiên với sự thương yêu của Bạch Kình Thiên với mình. Nếu không phải bất đắc dĩ chuyện này cũng không dễ dàng bỏ qua như vậy, huống hồ là hắn cũng không biết… Chuyện này thực ra không thể trách hắn.
Bạch Khởi cười hì hì cầu tình cho Bạch Kình Thiên.
Bạch Ngọc Đường nghe thấy vậy liền hừ lạnh rồi nói như vậy, trong lời nói không khó nhìn ra sự trọng thị của Bạch Ngọc Đường với Bạch Khởi.
Dứt lời lại nhìn Bạch Kình Thiên một cái, do dự một lát rồi vẫn bất mãn nói:
Lời của Bạch Ngọc Đường không có chút khách khí nào, khiến Bạch Khởi cười khổ, lão nhân gia không muốn nhìn thấy Mã Thác Sa thì thôi, làm gì mà không nể mặt phụ thân, ngay cả tên béo Bạch Tiêu Sái cũng mắng? Thật không nể mặt chút nào… Tuy nhiên… Tên béo đó ngoài việc ăn chơi trác táng, cờ bạc trai gái ra, ức hiếp bá đạo ra thì đích thực là một phế vật chân chính, có điều những lời này trong lòng mọi người đều hiểu chỉ là không nói ra mà thôi.
Nhưng điều khiến Bạch Khởi bất ngờ nhất là Bạch Kình Thiên với việc này lại không hề có bất cứ ý kiến nào, đứng dậy rồi cung kính nói:
Phản ứng của Bạch Kình Thiên khiến Bạch Khởi không nói được lời nào, cũng không nói nhiều thêm, chỉ là hiếu kỳ nhìn Bạch Ngọc Đường nói:
Lão gia tử, sao người đang yên đang lành lại chạy tới Vương Đô này?
Hừ… Còn không phải vì ngươi sao? Ngày quyết đấu của tiểu tử ngươi và An Đức Lỗ đã gần đến rồi, ta nghe một lão bằng hữu ở Tây Bắc nói lần này An Đức Liệt đã phái một sứ đoàn đến, tên tiểu tử An Đức Lỗ cũng ở trong đó, hơn nữa không chỉ là hắn… Lão già Ti Kiêu Kiệt cũng có, ta đến không sợ An Đức Lỗ có thể làm gì được ngươi, chỉ sợ lão Ti Kiêu Kiệt chơi trò gian trá, tên đó không phải là thứ tốt đẹp gì.
Bạch Ngọc Đường ngồi đó nhìn Bạch Khởi rồi lớn tiếng ồm ồm nói.
Bạch Kình Thiên đang đứng đó rõ ràng đang rất kinh ngạc, không nén được lớn tiếng nói.
Bạch Ngọc Đường nghe xong liền ngây người, nhưng lập tức lại cười hăng hắc nói.
Bạch Khởi đôi chút tò mò hỏi, với cái sứ đoàn gì đó Bạch Khởi thực chất không biết gì.
Bạch Kình Thiên vội vàng giải thích, có điều nói mãi rồi sắc mặt của Bạch Kình Thiên lại ngưng trọng lại, sau khi nói rồi sắc mặt đã trở nên vô cùng khó nhìn.
Chắp tay về phía Bạch Ngọc Đường, Bạch Kình Thiên cung kính nói:
Lão tổ tông, ta muốn tiến cung một chuyến, chuyện này không nhỏ, không thể chậm trễ, sứ đoàn mấy ngày nữa sẽ đến, lỡ như đến lúc đó Bệ hạ có chuyện gì, vậy thì thật không hay….
Được rồi… Được rồi, ngươi đi đi, đi đi… Đúng là, có trên Lệnh Trường Khôngg ở đây, cho dù là Ti Kiêu Kiệt cũng e là phải co cánh đi về, Ba Phạt Lợi Á Tứ Đại Đấu Vương chỉ có Lệnh Trường Khôngg tu vi cao nhất, hơn nữa hắn tận trung với Hoàng Thất, có hắn ở đây thì không có vấn đề gì đâu… Hắc hắc… Huống hồ gì, tuy những năm này Hoàng Cực Tông đã bế môn không quản thế sự, có điều… Trong số họ cao thủ như mây, nếu thật sự Vương thất Ba Phạt Lợi Á xảy ra chuyện gì, ta nghĩ họ cũng sẽ không vén tay bàng quan đâu, Quốc vương sẽ không có chuyện gì, ngươi cứ yên tâm đi, có điều… Nếu như người muốn đi thì cứ đi… Nói thế nào thì tin này vẫn còn có tác dụng, tuy không đến mức vì vậy mà ban thưởng cho ngươi, nhưng ít nhất cũng có thể khiến Bạch Gia càng vững vàng hơn… Muốn đi thì mau đi đi… Sau đó ngươi về đây nói cho ta chuyện những ngày này của Bạch Khởi….
Bạch Ngọc Đường xua thẳng tay nói, dứt lời thì để Bạch Kình Thiên rời đi.
Bạch Kình Thiên rời đi rồi, Bạch Ngọc Đường lại dò xét Bạch Khởi một lần nữa, sau đó tặc lưỡi nói:
Ài… Vốn ra ta còn có chút lo lắng lần này một khi An Đức Lỗ đến Vương Đô ngươi sẽ rất nguy hiểm, nhưng hiện giờ xem ra ta lo lắng thừa hơi rồi… Chà chà… Cửu Tinh Đấu Tông… Cửu Tinh Đấu Tông mười bảy tuổi… Đời này của ta còn chưa từng nghe qua đấy, tên tiểu tử An Đức Lỗ không phải là đối thủ của ngươi, cho dù là Ti Kiêu Kiệt thật sự dùng bí pháp của Liệt Diệm Tông của chúng để giúp An Đức Lỗ cũng vô dụng… Ha ha….
Bí pháp?
Bạch Khởi kinh dị nói.
Bạch Ngọc Đường cười nhạt một tiếng rồi nói như vậy.
Bạch Khởi có chút khó hiểu nói.
Bạch Ngọc Đường mỉm cười nói một cách ẫm ờ.
------oOo------