Nguồn:
read.st
Giờ phút này Lạc Xuyên vừa đến cửa đại điện La Phù Kiếm Phái, thấy môn chủ La Phù Kiếm Phái Lạc Trường Không mang theo mấy người đi tới, vội vàng xông lên phía trước.
Vốn là Lạc Xuyên còn muốn nói rõ chi tiết mình sớm nghĩ kỹ một phen, thậm chí suy nghĩ giao cho môn chủ một ít dược liệu quý hiếm mà mình mới thu thập, có lẽ môn chủ sẽ cảm thấy hứng thú. Nhưng mà không nghĩ tới hắn vừa mới mở miệng, Lạc Trường Không đã nộ quát một tiếng, sau đó sắc mặt ngưng trọng nhìn dưới núi.
Lạc Xuyên lại càng hoảng sợ, cẩn thận nhìn theo ánh mắt Lạc Trường Không, nhưng mà dùng bản lãnh của hắn căn bản không có biện pháp phát hiện bất cứ chuyện gì.
Nhưng vào lúc này, trên bầu trời vang lên một thanh âm làm cho người ta nghe xong cũng cảm giác khí thế hung ác đập vào mặt.
Lạc Trường Không cũng vừa qua bốn mươi, người bảo dưỡng rất tốt, tuy không ăn mặc hoa lệ nhưng lại cho người một cảm giác vô cùng sạch sẽ, tuy trên mặt bình tĩnh, lại cho người một cảm giác bảo kiếm nấp trong vỏ.
Hung Thần Bạch Khải Nguyên, công lực của hắn quả nhiên giống như trong tình báo, đã đạt tới Siêu Phàm kỳ tầng thứ tám. Mượn nhờ hắn tích lũy hùng hậu nhiều năm như vậy, vừa mới bước vào Siêu Phàm kỳ tầng thứ tám không lâu đã đạt tới đỉnh phong, cách Siêu Phàm kỳ tầng thứ chín cũng không xa. Tiểu tử này không hiểu chuyện, uy hiếp lung tung thì cũng thôi, không nghĩ tới HungThần Đại tướng quân này cũng điên cuồng cùng hắn, thật sự dám điều động đại quân vây quanh La Phù Kiếm Phái, điên rồi, đều điên rồi.
Lạc Trường Không nhìn người đứng phía sau nói một tiếng, sau đó thân như quang mang, bay thẳng xuống núi.
Đại kỳ khắc chữ Trình đón gió bay phất phới, Phi Hổ lôi kéo xe xa hoa cực lớn đậu ở chỗ đó, hoàn toàn chiếm cứ con đường, Trình Trảm cùng Bạch Khải Nguyên phân biệt đứng ở hai bên, Trình Cung thì mang theo đám người Bàn Tử, Sắc Quỷ ngồi ở bên trong.
Sau khi Bạch Khải Nguyên đuổi tới, tuy lập tức lên tiếng chống đỡ mặt mũi cho Trình Cung, nhưng sau đó lập tức âm thầm truyền âm cho Trình Cung.
Kỳ thật khi Bạch Khải Nguyên nhận được mệnh lệnh của Trình Cung, hắn hoàn toàn ngây người, giờ phút này vị trí đại quân vừa vặn cách La Phù Kiếm Phái không có xa lắm, Trình Cung để cho hắn điều đại quân tới La Phù Kiếm Phái, quá điên cuồng.
Đây là đại quân triều đình, không phải là gia đinh nhà mình, ngươi nói như thế nào thì là như thế đó. Coi như là Chủ soái, cũng không có thể tùy ý điều động quân đội làm bất cứ chuyện gì. Lúc ấy Bạch Khải Nguyên hận không thể lập tức bắt Trình Cung tới trước mặt, nói cho hắn biết chúng ta là đi tiễu phỉ, đối phó Cuồng Phong Mã Bang, bây giờ còn chưa tới nơi, ngươi đã bắt đầu giết lên, đến cùng ngươi muốn làm cái gì.
Các cách nghĩ của Bạch Khải Nguyên đều hiện lên trong nội tâm, nhưng cuối cùng hắn vẫn quyết định điên một lần cùng Trình Cung, hắn muốn nhìn đến cùng Trình Cung nghĩ gì. Tuy đã thi hành mệnh lệnh, mang theo đại quân chạy đến, nhưng mà vừa đến Bạch Khải Nguyên vẫn nhịn không được lập tức truyền âm cho Trình Cung, hắn muốn hiểu rõ đến cùng Trình Cung muốn làm gì.
Trình Cung hoàn toàn là một bộ giải quyết việc chung, thái độ chăm chú làm việc, sau đó lại nói:
Về phần La Phù Kiếm Phái, hắn dám chống cự hai mươi vạn đại quân thiết kỵ thảo nguyên, cũng tuyệt đối không dám cứng ngạnh ngăn cản quân đội Lam Vân Đế Quốc, trừ khi bọn hắn không muốn lăn lộn.
Người của La Phù Kiếm Phái đã tụ tập rồi, môn chủ Lạc Trường Không năm đó cũng lịch lãm rèn luyện qua chiến trường, La Phù Kiếm Phái bọn hắn lại là môn phái giang hồ. Tuổi ngươi còn nhỏ nên không rõ ràng người giang hồ lắm, bọn hắn không cố kỵ nhiều như quan viên triều đình, giận dữ là giết người, vì một chút chuyện nhỏ mà sinh tử tương bác nhiều vô số kể, nếu như một hồi hắn không chịu thua giao phụ tử Lạc gia, ngươi thật đúng là mệnh lệnh đại quân động thủ sao. Nói cho tiểu tử ngươi biết, đây tuyệt đối không được, nếu quả thật xảy ra loại xung đột này mà nói, ngay cả lão gia tử cũng không bảo vệ được ngươi.
Bạch Khải Nguyên còn có câu chưa nói, nếu như hắn không giao phụ tử Lạc gia ra, ngươi còn không thể động thủ, cái kia ngươi đã tự lấy đã đập chân mình.
Trình Cung cười nói:
Bạch Khải Nguyên nghe xong không nói gì, đột nhiên trong lúc đó cảm giác trong lời nói của Trình Cung, tựa hồ có chút hàm nghĩa đặc biệt. Cho dù bản thân lời nói không có hàm nghĩa đặc biệt, nhưng mà làm cho Bạch Khải Nguyên nghĩ tới một ít chuyện.
Lúc này, trên núi vài đạo liệt quang lóe lên mà qua, người đến kiếm quang lập tức thu liễm. Đây là phương pháp ngự kiếm của La Phù Kiếm Phái, chỉ đạt tới Siêu Phàm kỳ đỉnh phong mới có thể sử dụng, ở cự ly ngắn cũng có thể mượn nhờ kiếm gia tốc, tuy còn không có đạt tới trình độ ngự kiếm phi hành, cũng đã hoàn toàn đạt đến tình trạng nhân kiếm hợp nhất.
Bọn người Chiêm Hùng Phi vừa nhìn thấy mặt, đều cung kính thi lễ.
Lạc Trường Không hai tay để sau lưng, lạnh lùng nhìn thoáng qua Trình Cung trong xe, cuối cùng ánh mắt rơi xuống trên người Hung Thần Bạch Khải Nguyên.
Bạch Khải Nguyên cũng khẽ gật đầu, nhưng mà vô cùng nghiêm túc:
Lạc Trường Không khẻ cau mày, dù sao với tư cách môn chủ La Phù Kiếm Phái, hắn đối với sự tình đế đô cũng biết rất tinh tường.
Bất luận là phân tích tình báo, hay là trong mắt tất cả mọi người, lần này Trình Cung bất quá là đi theo Bạch Khải Nguyên nhặt quân công mà thôi. Cho nên Lạc Trường Không đi lên trực tiếp nói chuyện cùng Bạch Khải Nguyên, bởi vì ở trong suy nghĩ của hắn, Bạch Khải Nguyên mới là người khống chế quân đội, nhưng hiện tại tựa hồ có chút không đúng ah.
Cửa xe mở rộng, Trình Trảm, Bạch Khải Nguyên đứng thẳng trước cửa, đám người Bàn Tử, Sắc Quỷ ngồi ở hai bên, Trình Cung ngồi ở trên một cái ghế nhìn Lạc Trường Không đứng xa xa, lời nói không nhiều lắm, lại vô cùng cường thế.
Cái gì gọi là dư thừa nói nhảm đều vô dụng, hắn cho là mình tới lôi kéo tình cảm cùng hắn sao, bất quá cái hoàn khố này thật đúng là coi mình thành một nhân vật.
Trình Cung đã như thế, sắc mặt Lạc Trường Không trầm xuống:
Bởi vì tình huống La Phù Kiếm Phái đặc thù, bọn hắn cũng có quyền lợi trực tiếp thượng tấu Hoàng đế, điểm ấy ngược lại cũng không phải bí mật gì. Lạc Trường Không lạnh lùng nhìn Trình Cung, một tiểu tử miệng còn hôi sữa, liền muốn đến La Phù Kiếm Phái ta làm càn, không biết trời cao đất rộng.
Hắn cường ngạnh, Trình Cung so với hắn càng mạnh hơn, càng hung hăng càn quấy, càng bá đạo.
Trình Cung trực tiếp chỉ vào Lạc Trường Không:
Sau khi Trình Cung nói xong, khiêu khích nhìn Lạc Trường Không, thái độ vô cùng cường hoành, ngươi muốn đánh nhau đúng không, lão tử phụng bồi đến cùng.
Bàn Tử ở một bên không có lên tiếng, dùng cử chỉ chỉ có bốn người bọn họ biết nói.
Đừng nói bọn hắn, Trình Trảm cùng Bạch Khải Nguyên đứng ở cửa ra vào nghe được cũng kinh hồn táng đảm, thằng này chơi lớn a, đây cũng quá hung ác đi à nha. Đối phương nói như thế nào cũng là nhất phái môn chủ, hàng năm Hoàng đế tổ chức đại yến khoảng đãi văn võ quần thần, môn chủ La Phù là ngồi chỗ khách quý. Mỗi lần đều nói La Phù Kiếm Phái có công với nước, bản thân La Phù Kiếm Phái là môn phái giang hồ, nhưng thế lực cùng vị trí lại không kém một đội ngũ hai mươi vạn người, bao nhiêu người hận không thể lôi kéo bọn hắn, Trình Cung ngược lại tốt rồi, trực tiếp chỉ vào môn chủ mắng.
Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------