Nguồn:
read.st
uyển III: Mãn đường hoa túy tam thiên khách (*)
Dịch: Hàm
(*) Mãn đường hoa túy tam thiên khách.
Nhứt kiếm sương hàn tứ thập châu.
Tạm dịch:
Hoa nở đầy nhà, say ba ngàn khách.
Một thanh kiếm tỏa, lạnh bốn mươi châu
Nghĩ thấy để nguyên Hán Việt sẽ hay hơn nên không đổi tên Quyển 3 về Thuần Việt nữa. :D
Nước dùng nóng sốt thơm nức mũi, khói bốc lượn lờ, sợi mì dai mảnh như sợi tóc, điểm xuyết thêm mấy cọng rau xanh ngắt, quả là món ăn đem lại cho thực khách trải nghiệm hoàn hảo cả về sắc hương vị.
Mạnh Kỳ bưng tô mì ngồi bệt trước tiệm ăn soàm soạp. Hết mì, hắn húp sạch luôn cả nước dùng nhưng vẫn chưa thấy đã bèn liếm môi bảo chủ tiệm:
Giang hồ đồn đại quả không ngoa, mì long tu đúng là món ăn số một của thành Tần Sơn, mà tiệm mì long tu ngon nhất là tiệm lão Tạ nằm ngoài cổng Lục Phiến Môn, hôm nay được nếm đúng là danh bất hư truyền, vừa thơm vừa tươi vừa mềm vừa mảnh lại không mất độ dai, sướng miệng vô cùng.
Cuối xuân đầu hè, tiết trời sáng sớm vẫn còn se lạnh, theo thói quen Mạnh Kỳ đưa tay lên miệng thổi rồi ủ vào ống tay áo, vui vẻ hỏi lại:
Hắn chẳng thèm để ý lão Tạ chỉ là một ông già bán mì trong ngõ hẻm, khác với đám giang hồ hào khách đang ngồi khoác lác xung quanh luôn tỏ thái độ coi thường lão.
Do tiệm nằm bên cạnh Lục Phiến Môn nên khách ăn chủ yếu là người giang hồ, lão Tạ rất hiếm khi gặp những thiếu niên lễ phép như Mạnh Kỳ, lão vừa cười ha hả vừa đáp:
Mạnh Kỳ cười:
Dù sao quanh đây chẳng ai biết hắn là ai thì giữ gìn hình tượng cá nhân làm quái gì, giữ gìn hình tượng có tốt bằng ăn mì long tu không?
Bề ngoài hắn nho nhã tuấn tú, thân mặc áo bào xanh, lưng đeo Băng khuyết kiếm, đầu đội mũ sa, tóc giả mềm mại thả xuôi, nếu không phải đang ngồi xổm húp mì xì xụp thế này thì người khác nhất định sẽ tưởng đây là một vị công tử thế gia.
Từ khi cáo biệt Giang Chỉ Vi, Mạnh Kỳ theo thuyền xuôi nam qua Tây Châu tới Lũng Châu, cuối cùng tới thành Tần Sơn nằm phía nam Lũng Châu, giáp ranh đông bắc Hoàn Châu và tây nam Hoa Châu. Hắn dự định sẽ xuôi dòng về phía đông tới Chân Vũ phái nằm ở phía nam Hoa Châu, phía bắc Trữ Châu để dạo chơi, tiện thể ăn chực Trương Viễn Sơn mấy bữa giao lưu cảm tình, sau đó vòng về Hoàn Châu đến Chu Quận tìm Tề Chính Ngôn đã được phái tới làm chủ sự ở một thành nhỏ. Đến chơi với Trương Viễn Sơn có địa vị trong phái chịu đủ dòm ngó lại thêm gia tộc ước thúc làm sao sướng bằng ở cùng một Tề Chính Ngôn tự do tự tại được?
Địa hình khu vực này thuộc Hoàn Châu kéo dài, thế núi hiểm trở, sông suối chảy xiết, tài nguyên giấu trong rừng sâu núi thẳm nên giao thương khó khăn, dân phong dũng mãnh, võ thuật hưng thịnh, cùng Tần Sơn, Chu Sơn, Tề Thủy gọi là Tam Sơn Tứ Thủy.
Nghe Mạnh Kỳ nói vậy, lão Tạ lắc đầu cười cười vẻ không tin, lão cho mì vào tô, chế nước dùng, còn đặc biệt bỏ thêm một trái trứng muối rồi đưa cho Mạnh Kỳ.
Bởi lẽ võ đạo hưng thịnh nên bộ khoái của Đại Tấn và Bắc Chu đều tách khỏi nha môn thành một cơ quan độc lập, thường đặt trụ sở một nam một bắc trong thành.
Nghe nói hôm nay danh sách thiên địa nhân bảng do tổng bộ Lục Phiến Môn ở Thần Đô sắp xếp sẽ tới Tần Sơn nên Mạnh Kỳ quyết định đến sớm chờ đợi xem mình có được nằm trong danh sách không, tên hiệu ra sao.
Vì thế lực của hoàng thất Đại Tấn và các thế gia môn phái chênh nhau không nhiều nên rất chú ý khống chế châu quận, họ có mạng lưới liên lạc hoàn chỉnh đầy đủ từ khoái mã đến chim đưa thư, còn thêm không ít cao thủ ngoại cảnh sau khi nội ngoại thiên địa giao hòa có võ công đặc thù, giỏi về liên lạc từ xa nên tổng bộ Lục Phiến Môn luôn tự hào xưng rằng "tin tức thiên địa nhân bảng trong ba ngày tất đến quận thành, trong bảy ngày tất đến thị trấn".
Đang ngồi chồm hỗm húp mì, chợt hai thớt ngựa màu nâu dừng trước mặt Mạnh Kỳ, thiếu nữ xinh xắn lanh lợi trong hai người cất tiếng hỏi:
Ngồi trên con ngựa còn lại là một nam tử trẻ tuổi đầu búi tóc, lưng đeo trường kiếm, trán buộc khăn anh hùng, thân mặc trang phục đen chỉnh tề, lông mày như kiếm, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng.
Hai người này quả nhiên coi Mạnh Kỳ là kẻ giang hồ rỗi việc ngồi hóng chuyện.
Mạnh Kỳ vừa ăn mì vừa lắc đầu trả lời:
Hắn vừa dứt lời, cánh cổng Lục Phiến Môn bỗng mở ra, một bộ khoái trong đồng phục áo đỏ mũ đen, eo đeo trường đao cầm một tờ giấy màu vàng bước ra.
Đám giang hồ hảo hán đang ngồi ăn mì tức thì nhốn nháo hẳn lên, họ vội vàng trả tiền rồi đứng lên tựa hồ muốn biết thiên địa nhân bảng càng sớm càng tốt để mà có thứ tán chuyện.
Thiếu nữ xinh xắn cười:
Hiếu kì thôi, ta cũng đang tò mò lần này có gì thay đổi, biết đâu có vị tông sư hoặc thiếu hiệp nào đó đột nhiên nổi lên thì sao?
Ừ, chúng ta cũng qua đó đi. - Thanh niên kia ôn hòa nói.
Hai người nhảy xuống ngựa, cột ngựa chắc chắn rồi thi triển khinh công vượt mặt đa số người chạy lên trước.
Mạnh Kỳ dừng đũa, cười nửa miệng:
Thiếu nữ nhíu mày, ngoại hiệu gì mà nghe thật kì cục.
Thanh niên kia hừ một tiếng:
Mạnh Kỳ không giải thích, hắn chỉ cười ha hả đi tới gần bức tường, cẩn thận đọc. Thiên bảng vẫn như vậy, quanh năm không hề biến hóa, nhưng ở Địa bảng, sư phụ đã leo lên vị trí thứ sáu mươi.
Xem hết Địa bảng hắn quay ra chỗ dán Nhân bảng, đại bộ phận giang hồ hào khách bao gồm đôi nam nữ kia đều tụ tập chỗ này. Với họ mà nói, thần tiên trên Thiên bảng, cao nhân ở Địa bảng đều quá xa xôi, chỉ biết qua là đủ rồi, Nhân bảng mới là trọng điểm đáng chú ý, đây chính là mục tiêu phấn đấu mơ ước của khối kẻ trong số họ.
Sau khi cùng đệ tử Tẩy Kiếm Các xuống núi du lịch, danh tiếng Giang Chỉ Vi đã theo miệng trưởng bối các phái tới dự tân tú thi đấu lan truyền giang hồ, nàng được lên Nhân bảng từ khá sớm nhưng không ai ngờ chỉ một tháng sau đã leo tận vào mười vị trí đầu, tốc độ khiến người ta phải khiếp sợ.
Nhìn chiến tích của nàng, người ta càng câm nín không biết nói gì. Chiếu Nhật Tà Kiếm là cao thủ tà đạo thành danh đã nhiều năm, tuy mãi vẫn chưa bước vào cảnh giới nửa bước ngoại cảnh nhưng chín khiếu đều mở, kinh nghiệm chiến đấu vô cùng phong phú, vậy mà đấu chính diện một chọi một với Giang Chỉ Vi vẫn bị nàng nhanh chóng giết chết, thực lực của nàng ra sao không cần phải nghĩ, những chiến tích khác càng chứng minh rõ điều này.
Thanh niên kia cười:
Nhân bảng có hai thông lệ: hoặc đủ ba mươi lăm tuổi, hoặc đạt tới nửa bước ngoại cảnh sẽ tự động bị loại khỏi bảng cho nên chín trên mười hạng đầu đều mở chín khiếu, duy một người sáu khiếu như Giang Chỉ Vi đúng là rất bắt mắt. Phá vỡ sinh tử huyền quan, bước lên thiên địa chi kiều chính là bước khó nhất trong quá trình đột phá từ khai khiếu lên ngoại cảnh. Nói một cách tương đối, nếu cơ sở tu luyện vững chắc thì quá trình giao hòa nội ngoại thiên địa sẽ dễ dàng hơn rất nhiều, vì thế mà nửa bước ngoại cảnh không được xếp vào nhân bảng.
Đương nhiên nửa bước ngoại cảnh cũng không là gì quá đáng sợ, ở đây ai cũng tin chắc rằng các cao thủ trẻ tuổi đứng trong mười vị trí đầu Nhân bảng đều có năng lực chiến thắng cao thủ nửa bước ngoại cảnh bình thường.
Giang nữ hiệp nhất định là một kiếm khách lãnh khốc một lòng tu kiếm như Tô tiền bối vậy. - Thiếu nữ xinh xắn chắc mẩm như thể đã tận mắt thấy Giang Chỉ Vi vậy.
Ơ... - Mạnh Kỳ rất muốn thay Giang Chỉ Vi nói với cô bé này một lời rằng: khiến ngươi phải thất vọng rồi, thật lòng xin lỗi, nhưng ta tuyệt không lãnh khốc.
Sao, ngươi không tin à? - Tai thiếu nữ này có vẻ rất thính, nàng vặn hỏi hắn một cách khó chịu.
Thanh niên kia cũng chen vào:
Chỉ có kiếm khách một lòng với kiếm mới có thể luyện được kiếm pháp đáng sợ như vậy khi mới mở sáu khiếu. Tuy giang hồ đồn đại Giang nữ hiệp xinh đẹp tuyệt trần nhưng mỹ nhân lạnh lùng cũng là mỹ nhân vậy.
Được rồi. - Mạnh Kỳ đành chấp nhận.
Thiếu nữ thấy mình chiến thắng đối thủ nên rất đắc ý, nàng chỉ vào Nhân bảng, thở dài:
Đao Khí Trường Hà Nghiêm Trùng và Chấn Kinh Bách Lý Tưởng Hoành Xuyên một người xuất thân môn phái nhỏ, một người là tán tu trong giang hồ vậy mà vẫn leo được lên mười hạng đầu Nhân bảng đúng là không phải chuyện dễ. Kẻ không có xuất thân thế gia đại phái còn lại là Lang Vương Thiết Thăng, hắn là cao thủ trẻ của thảo nguyên phía bắc.
Thiếu Lâm có quy định các đệ tử nhập môn trước hết phải gia nhập Vũ tăng viện để khảo sát tâm tính rồi từ đó phấn đấu thành đệ tử đích truyền, do đó vai vế phân chia hết sức rõ ràng không thể vượt qua bừa bãi, ví dụ một vị đệ tử chưa xếp hàng chữ Chân dù được cao tăng chữ Huyền vừa ý cũng không thể thu làm đệ tử mà phải nhờ một đồ đệ chữ Chân thay thầy nhận trò.
Ngày trước Huyền Bi cũng như vậy, hàng chữ Vô đã kết thúc, hàng chữ Huyền cũng sắp hết, đại đồ đệ của phương trượng phải thay thầy nhận đệ tử để bảo đảm cho vai vế được đúng quy tắc.
Mạnh Kỳ đang mải đọc phần trên bảng nghe vậy vội nhìn xuống dưới, không thấy thì còn tốt, đọc rồi mặt hắn tức thì xám ngoét như đáy nồi, miệng lẩm bẩm như thần kinh "Lôi Đao Cuồng Tăng, Mãng Kim Cương, Lôi Đao Cuồng Tăng, Mãng Kim Cương..."
Có thể giết chết hai cao thủ chín khiếu, lại còn chính diện đánh lui một người khác, vị đệ tử Thiếu Lâm bị trục xuất Chân Định này thật đáng sợ! - Thanh niên đeo khăn anh hùng sợ hãi thán phục - Không những vậy hắn còn có thể triệu hoán thiên lôi! Một vị đệ tử xuất sắc như thế sao lại bị trục xuất?
Ai mà biết, nhưng từ ngoại hiệu mà xét thì hòa thượng Chân Định này nhất định là da đen như than, cơ bắp cuồn cuộn, thân cao tám thước, vòng eo cũng tám thước luôn. - Thiếu nữ xinh xắn khẳng định chắc nịch.
Tám thước cái beep ấy, trong lòng Mạnh Kỳ chửi ầm lên, hắn đột nhiên rất muốn tới tổng bộ Lục Phiến Môn ở Thần Đô tìm kẻ làm ra danh sách này tâm sự tình cảm.
Vừa nãy nàng tranh cãi "thắng" Mạnh Kỳ nên coi như bèo nước gặp nhau có chút xíu giao tình, đương nhiên lý do thật sự chủ yếu là bề ngoài của hắn khiến người ta rất có cảm tình.
Có hi vọng vào Nhân bảng, khiêu chiến, Thiên ngoại kì thạch, tiệc ăn miễn phí... Nghe vậy Mạnh Kỳ hơi động lòng, hắn mỉm cười đáp lại:
Hắn là người thích tham gia náo nhiệt, được xem tỉ thí, chứng kiến thêm nhiều loại chiêu số võ công sẽ giúp ích cho Độc Cô Cửu Kiếm tiến bộ.
Hơn nữa, cái ngoại hiệu kia thật khiến người ta quá đỗi thương tâm, giờ đây chỉ có rượu ngon canh ngọt mới có thể tạm xoa dịu nỗi đau tan nát tim gan này!
------oOo------