Nguồn:
read.st
Tại thành Long Hồ, Vương gia bảo nhìn bề ngoài tuy không có gì thay đổi so với ngày thường, nhưng bầu không khí bên trong như bị đóng băng, vô cùng căng thẳng. Chuyện ngoài ý muốn xảy ra ở núi Ô Thạch bên ngoài thành mấy hôm trước đã làm chấn động đến các bậc trưởng bối của Vương gia.
Mấy chục con Bạch Bối Yêu Lang đã lâu không thấy xuất hiện bỗng tập trung tấn công núi Ô Thạch, người cháu thuộc chi trưởng Vương Tông Cảnh lại mất tích, nhưng hơn cả là việc Phương lão đầu, người mà Thanh Vân Môn phái đến kết minh đã chết một cách không rõ ràng ở ngoại thành Long Hồ.
Sự việc này đã khiến cho tất cả mọi người trong Vương phủ chấn động. Gia chủ Vượng Thụy Vũ hốt hoảng ra mặt, nhận được tin liền lập tức huy động toàn bộ nhân lực, cố gắng hết sức điều tra và tìm kiếm, thế nhưng chẳng những không tìm ra tung tích hung thủ, mà ngay cả việc Vương Tông Cảnh mất tích cũng không có được một chút manh mối.
Tỷ tỷ của Vương Tông Cảnh - Vương Tế Vũ sau khi nhận được tin dữ liền suy sụp. Cha mẹ mất sớm, từ nhỏ nàng đã cùng tiểu đệ duy nhất của mình nương tựa vào nhau mà sống, có thể nói vừa là chị vừa là mẹ, thường ngày luôn yêu thương chăm sóc cho nó, nhưng hôm nay chỉ sợ lành ít dữ nhiều, làm sao nàng không đau đớn như đứt từng khúc ruột được. Có điều ra sức tìm kiếm nhiều ngày nhưng vẫn không thu được kết quả gì, rốt cuộc Vương gia cũng coi như thừa nhận sự việc đau xót ấy, bắt đầu chuẩn bị làm hậu sự. Chỉ có Vương Tế Vũ vẫn không chịu từ bỏ, liên tục đến khóc lóc cầu xin gia chủ Vương gia, hy vọng có thể tìm kiếm kỹ càng thêm một lần nữa. Nhưng Vương Thụy Vũ bây giờ cũng đang phải chịu áp lực nặng nề, đành thở dài cự tuyệt.
Trong thâm tâm của ông ta lúc này, một Vương Tông Cảnh tuyệt đối không thể quan trọng bằng cái chết của Phương lão đầu. Hắn tuy là con cháu Vương gia nhưng cha mẹ đã mất sớm, chỉ còn một tỷ tỷ, mặc dù nàng ta thiên phú khá tốt lại sắp được cử đến Thanh Vân Môn tu hành, nhưng tầm ảnh hưởng của hai tỷ đệ trong Vương tộc quả thật không được bao nhiêu. Điều khiến Vương Thụy Vũ đau đầu nhất hiện giờ chính là việc Thanh Vân Môn sẽ phản ứng như thế nào trước biến cố bất ngờ này. Vào ngày thứ hai sau khi xảy ra chuyện, Vương gia đã dùng cách nhanh nhất để đưa tin đến Thanh Vân Môn ở Trung Châu, tuy nhiên do đường xá xa xôi, đến nay vẫn chưa thấy Thanh Vân Môn có phản hồi gì.
Tiếng khóc thê lương ai oán văng vẳng từ đằng xa vọng đến, khiến gia chủ Vương gia Vương Thụy Vũ đang ngồi ở đại điện sắc mặt càng thêm u ám, lặng lẽ không nói một lời. Tiếng khóc đó chính là của Vương Tế Vũ, tỷ tỷ của Vương Tông Cảnh, cũng là người mới vừa rồi đã đến đại điện cầu xin, nhưng Vương Thụy Vũ quả thật đã làm hết tất cả những gì có thể, chỉ còn cách bảo nàng trở về mà thôi. Tiếng khóc thương tâm ấy, cùng với nỗi sợ hãi Thanh Vân Môn sẽ giáng xuống một trận lôi đình khiến cho tinh thần của Vương Thụy Vũ càng trở nên hoảng loạn cực độ.
Long Hồ Vương gia tuy là tu đạo thế gia mới quật khởi, còn Thanh Vân Môn sau mấy lần chính ma đại chiến năm xưa đã tổn thương nguyên khí nặng nề, nhưng khoảng cách giữa hai bên vẫn còn chênh lệch rất lớn. Vương Thụy Vũ mặc dù lòng ôm hoài bão cao xa, nhưng bất quá chỉ dám tranh đấu cùng vài thế lực ở U Châu, chứ thực sự chưa hề nghĩ đến việc phải tranh chấp với một đại phái ngàn năm như Thanh Vân Môn.
Trên đại đường lúc này còn có một nam tử khác đang ngồi, tuổi ngoài bốn mươi, đôi mắt sắc bén, khuôn mặt toát lên vẻ thông minh khôn khéo, chính là cha của thằng bé mập mạp Nam Sơn - Nam Thạch Hầu, đồng thời là cố vấn tâm phúc của Vương Thụy Vũ. Gia chủ đối với y mười phần tin tưởng, thậm chí còn hơn cả đám con cháu trong Vương tộc.
Lúc này Vương Thụy Vũ đưa mắt nhìn sang, trông thấy Nam Thạch Hầu sắc mặt nặng nề, hình như đang có tâm sự, bèn thở dài hỏi:
Nam Thạch Hầu ngẩng đầu lên, trầm mặc một lát rồi trả lời:
Vương Thụy Vũ cười khổ một tiếng, đáp:
Nam Thạch Hầu chau mày nói:
Vương Thụy Vũ hừ lạnh một tiếng, nói:
Nam Thạch Hầu lắc đầu, Vương Thụy Vũ khẽ nhíu mày hỏi:
Nam Thạch Hầu trầm ngâm một lát, nhỏ giọng nói:
Vương Thụy Vũ im lặng hồi lâu, gật gật đầu đáp:
Nói đoạn lại nhìn sang Nam Thạch Hầu, hỏi:
Sắc mặt Nam Thạch Hầu lập tức trở nên khó coi, tức giận nói:
Dứt lời, Nam Thạch Hầu thở dài một hơi, đúng dậy thi lễ với Vương Thụy Vũ, tỏ ra vô cùng hối hận nói:
Vương Thụy Vũ vội khoát tay cắt lời Nam Thạch Hầu, cười buồn nói:
Nam Thạch Hầu tỏ vẻ xấu hổ, gật đầu ngồi xuống. Hai người im lặng ngồi đối mặt với nhau, trong lòng đều nặng trĩu tâm sự. Đúng lúc này, bỗng nghe thấy ngoài cửa có tiếng bước chân vội vã chạy lại, một tên gia đinh xộc vào bẩm báo:
Vương Thụy Vũ cùng Nam Thạch Hầu lập tức đứng thẳng lên, đồng thanh nói:
Ngừng một lát, Nam Thạch Hầu chợt quay sang nói với Vương Thụy Vũ:
Vương Thụy Vũ khẽ gật đầu, Nam Thạch Hầu bèn nhanh chóng rời khỏi đại điện.
Khoảng chừng nửa nén hương, tiếng bước chân lại vang lên bên ngoài cửa, Nam Thạch Hầu đi trước dẫn đường, vẻ mặt tươi cười dẫn theo bốn vị đạo trưởng mặc đạo bào Thanh Vân bước vào. Vương Thụy Vũ vội ra chào đón, chỉ thấy bốn người này đều còn trẻ, dẫn đầu là một đạo sĩ hơi lớn tuổi, khoảng hơn ba mươi, phong thái cũng nghiêm nghị hơn so với ba người đi sau, bèn hướng về phía người này vái một vái. Bốn Thanh Vân đệ tử lập tức đáp lễ, vị nam tử đi đầu kia cất tiếng hỏi:
Vương Thụy Vũ khẽ gật đầu, nhìn mấy vị đệ tử Thanh Vân rồi nói:
Vị đạo nhân đi đầu mỉm cười đáp:
Vương Thụy Vũ vô cùng mừng rỡ, còn có gì để nói nữa chứ, cứ luôn miệng nói: “Được vậy quá tốt, được vậy quá tốt”. Nói đoạn đích thân bước lên trước nắm chặt tay Minh Dương, nói:
Minh Dương đạo nhân lại lắc đầu nói:
Vương Thụy Vũ khẽ giật mình, ánh mắt lướt về phía ba vị đạo nhân trẻ tuổi đứng sau lưng Minh Dương. Lão có thể đảm nhiệm vị trí gia chủ Vương gia đương nhiên cũng có chút bản lĩnh hơn người, tầm mắt cũng khó mà sai lệch được, thoạt nhìn đã biết ba vị kia tuy bản lĩnh không tệ nhưng so với Minh Dương đạo nhân thì vẫn chưa bằng, nhất thời cảm thấy kinh ngạc.
Minh Dương đạo nhân khẽ cúi đầu, đưa tay dựng trước ngực rồi điềm đạm nói:
Vương Thụy Vũ “Ồ” lên một tiếng, gật gật đầu nói:
Minh Dương đạo nhân mỉm cười nói:
----------oOo----------
Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------