Nguồn:
read.st
Vương Tông Cảnh gật đầu đồng ý, Vương Tế Vũ liền quay người bước đi. Đợi đến khi bóng dáng xinh đẹp kia rời khỏi hoa viên, ba thiếu niên ở đây mới dám thở phào nhẹ nhõm. Vương Tông Vinh lập tức nhảy tới nắm lấy cánh tay Vương Tông Cảnh, bực tức nói:
Vương Tông Cảnh bất đắc dĩ buông tay:
Vương Tông Vinh "phì" một tiếng, trợn mắt, sau đó vẫy vẫy tay:
Vương Tông Cảnh cười cười:
Vương Tông Vinh tức giận nói:
Vương Tông Cảnh cùng thiếu niên mập mạp ở bên cạnh đều bật cười, sóng vai mà đi.
Trong ba thiếu niên này, Vương Tông Cảnh cùng Vương Tông Vinh đều là con cháu của Long Hồ Vương gia. Tộc phổ Vương gia từ mấy đời trước chia làm bốn chi, Vương Tông Cảnh xuất thân chi trưởng, Vương Tông Vinh chi thứ, hai người xem như là anh em họ. Tên mập ở bên cạnh không phải con cháu của Vương gia, họ Nam, tên chỉ có một chữ Sơn. Long Hồ Vương gia đang trên đà hưng thịnh, con cháu trong Vương thị hiển nhiên là thành phần cốt lõi. Nhưng một thế gia lớn như vậy mà chỉ dựa vào tộc nhân của mình cũng không được, huống hồ gia tộc lớn có nhiều người, tốt xấu lẫn lộn, chưa chắc đều có thể dùng. Trái lại, những người cùng tộc nhiều khi sẽ nảy sinh tâm tư tranh quyền đoạt lợi, dù sao tất cả mọi người đều có chung một họ, ngươi dựa vào cái gì mà hô mưa gọi gió, ăn ngon mặc đẹp, ta lại phải cúi đầu xưng thần? Như đã nói ở phía trên, dù là anh em ruột thịt trong tộc, có khi lại không yên tâm sử dụng bằng người ngoại tộc vốn dĩ không chung dòng máu nhưng lại có tiềm năng.
Thiên hạ hiện nay, thế gia đại tộc nào cũng đều dùng người ngoài tộc, dần dần sẽ hình thành không ít gia tộc khác họ phụ thuộc vào đại tộc. Xuất thân của tên mập Nam Sơn chính là như vậy. Phụ thân hắn là tâm phúc được tín nhiệm nhất của gia chủ Vương gia hiện nay, cũng có vài phần quyền thế tại Long Hồ Vương gia, từ nhỏ tới lớn hắn đã chơi đùa cùng với đám Vương Tông Cảnh trong Vương gia bảo này.
Hôm nay cảnh xuân tươi đẹp, bầu trời rộng lớn không một bóng mây, gió xuân thổi vào hai hàng dương liễu xanh ngắt bên đường. Đi đến đường lớn, ba thiếu niên đều cảm thấy tinh thần thoải mái, Vương Tông Cảnh nhìn quanh một lượt, nói:
Vương Tông Vinh vẫn đang ngẫm nghĩ. Tên mập Nam Sơn ở bên cạnh phùng má lên, ngây ngô cười:
Hai huynh đệ Vương gia cùng lúc nhìn sang phía hắn. Mập mạp ho khan một tiếng, đôi mắt nhỏ hấp háy mấy cái.
Vương Tông Cảnh dẫn đầu chạy trước, vừa chạy vừa kêu:
Nam Sơn mang tấm thân phì nộn hấp tấp chạy theo, nhưng vẫn không quên gọi Vương Tông Vinh cùng đi. Vương Tông Vinh há hốc miệng, đứng sững tại chỗ, không thốt nên lời, một lát sau mới hậm hực nói:
Sau một hồi đứng tại chỗ do dự, Vương Tông Vinh rốt cuộc cũng giậm chân một cái, quay người đi về phía Vương gia bảo.
Chạy ra đến đầu đường, Vương Tông Cảnh cảm thấy có gì đó không ổn, bèn dừng bước, sau lưng truyền đến tiếng "bình bịch", là tên mập mạp Nam Sơn đang hồng hộc chạy tới, nhìn ra sau không thấy bóng dáng của Vương Tông Vinh đâu cả.
Vương Tông Cảnh chửi.
Nam Sơn thở dốc, khẳng định lại một câu, “Chết nhát!”.
Vương Tông Cảnh đưa mắt lườm tên mập một cái, nói:
Đồ mập, ngươi dám nói không phải là vì ngươi muốn nhìn trộm nên dùng hai người chúng ta làm lá chắn không?
Làm gì có chuyện đó.
Mập mạp lập tức phủ nhận.
Vương Tông Cảnh đập vào ót mập mạp một cái rồi nói:
Nam Sơn cũng không tức giận, cười chất phác trả lời:
Dừng lại một lúc, hai mắt hắn chợt sáng lên:
Vương Tông Cảnh trừng mắt với hắn một cái, bực mình nói:
Mập mạp ngạc nhiên, thầm nghĩ chẳng lẽ hôm nay Cảnh thiếu gia đổi tính sao. Kết quả chỉ thấy Vương Tông Cảnh cất bước chạy nhanh như gió, miệng hét vang:
Tên mập: ". . ."
Lưu quả phụ giống như một đoá hoa của thành bắc, cũng có chút danh tiếng trong thành Long Hồ, khuôn mặt và dáng người đều đẹp. Hai tên thiếu niên chưa trưởng thành cao hứng phấn khởi chạy đến con phố mà nàng ở, ngựa quen đường cũ chui vào một con hẻm nhỏ, đi đến căn nhà thứ năm, chính là nhà của Lưu quả phụ.
Sau khoảng nửa tuần hương, Vương Tông Cảnh cùng Nam Sơn từ trong trong hẻm nhỏ đi ra, vẻ mặt uể oải.
Mập mạp cúi đầu ủ rũ, ngơ ngẩn như đánh mất cái gì, miệng lẩm bẩm nói:
Vương Tông Cảnh liếc mắt nhìn hắn rồi trả lời:
Nói xong nhấc chân đạp nhẹ hắn một cái:
Mập mạp lắc đầu liên tục, nói:
Vương Tông Cảnh ngẫm nghĩ, "Ồ" một tiếng:
Đang nói giữa chừng hắn bỗng dừng lại, hai người nhìn nhau, sau đó đồng thanh chửi một câu:
Trên đường trở về, hai thiếu niên không đạt được mục đích cảm thấy có hơi rãnh rỗi , mập mạp quay sang hỏi Vương Tông Cảnh:
Vương Tông Cảnh lắc đầu:
Mập mạp như nhớ ra cái gì:
Vương Tông Cảnh lắc đầu, có chút hiếu kỳ hỏi:
Mập mạp cũng lắc đầu:
Vương Tông Cảnh nhịn không được bèn hỏi:
Mập mạp nhún vai:
Vương Tông Cảnh kinh ngạc la lên một tiếng :
Trong lòng hắn đối với Thanh Vân Môn lại có thêm vài phần kính ngưỡng, đang nghĩ có nên trở về hỏi tỷ tỷ thêm về tình huống của Thanh Vân Môn không, chợt nghe mập mạp ở bên cạnh bỗng nhiên hạ giọng:
Cảnh thiếu gia, ta còn nghe trộm được một việc, vị tiên sư đến từ Thanh Vân Môn thật ra không ở lại trong thành Long Hồ mà đã đến núi Ô Thạch rồi.
Núi Ô Thạch?
Vương Tông Cảnh ngỡ ngàng, có phần kinh ngạc. Ngọn núi này không lạ gì với hắn. Núi Ô Thạch ở phía Bắc ngoại thành, ở đó có một cái hồ lớn, tương truyền thời xưa có Thủy Long uống nước nên được gọi là Long hồ, thậm chí tên của thành Long Hồ cũng từ đó mà ra. Về phần núi Ô Thạch, đó là một ngọn núi thấp ở bên cạnh hồ, trên núi có nhiều ô thạch* (đá đen – ND), còn có một tòa miếu đổ nát đã nhiều năm chưa được tu sửa, từ sau kiếp nạn yêu thú lại càng không có người qua lại, có lẽ giờ đã rách nát lắm rồi.
Mập mạp nhíu mày nghĩ ngợi rồi đáp:
Vương Tông Cảnh gãi đầu, không nói gì. Long Hồ Vương gia có thể phát triển lớn mạnh như vậy, đương nhiên cũng có mấy người lợi hại, như gia chủ Vương Thụy Vũ là một nhân vật danh tiếng trong giới tu chân tại U Châu, ngoài ra còn có mấy vị thúc bá và một số người ngoại tộc, thực lực không thể khinh thường. Những nhân vật như vậy, mặc dù không dám nói là ra vào Thập Vạn Đại Sơn như giẫm trên đất bằng, nhưng đi lại ở khu hoang dã ngoại thành thì không thành vấn đề, những yêu thú hung ác cường đại trong mắt người thường mà nói, đối với họ cũng chẳng có gì phiền phức cả..
Hai người đang nói chuyện, định quay trở về thì từ ngã rẽ phía trước xuất hiện ba bốn người, đều là những thiếu niên xấp xỉ tuổi họ. Nhìn thấy hai người, những thiếu niên này liền dừng lại ngay, một kẻ trong số đó cười nhạt:
Vương Tông Cảnh và Nam Sơn nhìn thấy những người này, lông mày đều cau lại. Vương Tông Cảnh hừ một tiếng, sắc mặt trầm xuống, hỏi:
Mấy thiếu niên trước mặt cũng xuất thân từ Long Hồ Vương gia, thiếu niên cầm đầu tên là Vương Tông Đức, lớn hơn Vương Tông Cảnh một tuổi. Theo thứ tự tộc phổ của Vương Gia, hắn xếp thứ sáu trong đám tiểu bối, so với Vương Tông Cảnh xếp thứ chín thì lớn hơn một chút, cho nên khi thấy hắn Vương Tông Cảnh phải gọi một tiếng Lục ca. Mặc dù vai vế lớn hơn, nhưng ở trong Long Hồ Vương gia, địa vị của Vương Tông Đức lại không bằng Vương Tông Cảnh. Bởi vì trong bốn chi của Vương gia hiện nay, cầm quyền chính là chi trưởng và chi thứ hai, hai chi còn lại bình thường yếu thế hơn một chút, “nhàn nhã” sống qua ngày.
Vương Tông Đức xuất thân từ chi thứ tư của Vương Gia, sự tranh đấu ngầm trong Vương gia phần nào cũng ảnh hưởng đến đám tiểu bối nên thường thường quan hệ giữa bọn trẻ hai bên không được tốt, tuy chưa đến mức một mất một còn, nhưng khi gặp nhau nhìn không vừa mắt thì là chuyện có thật.
Vương Tông Đức quan sát Vương Tông Cảnh và Nam Sơn từ trên xuống dưới một lượt, lại nhìn vị trí xung quanh, trên mặt đột nhiên lộ ra vẻ khinh bỉ, cười nói:
Vương Tông Cảnh còn chưa nói gì, mập mạp ở bên cạnh đã nghiêm trang, đường hoàng mà nói:
“Phì!” Vương Tông Đức phỉ nhổ hắn một cái:
Tên mập ngẩn ra một lúc, cứng họng không nói được gì nữa.
----------oOo---------- Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------