Nguồn:
read.st
Man Thiên thành giống như cự thú hỗn độn lơ lừng trong vũ trụ vô ngần, tản mát ra một cỗ khí tức nguyên thủy như từ thái cổ mà đến.
Yêu khí hùng hậu kinh thế hội tụ thành trường giang đại hải. lấy đó làm trung tâm tràn ngập và lan tràn khắp Yêu giới.
Từ xa nhìn lại. nó có thể so với một đại lục, đung nạp ức ức vạn yêu, tiên mà lại an bình như vậy.
Thẳng đến một ngày kia, một cỗ khí tức giống như chúa tể vô thượng khiến thiên địa run rẩy thức tinh từ trong Man Thiên thành.
Khoảnh khắc này. rất nhiều Yêu Quân Yêu Đế trong toàn bộ Man Thiên Thần vực chấn động tâm thần.
Trong đại điện hùng vĩ tráng lệ.
Một Yêu Đế đầu có hai sừng, cường tráng như man ngưu từ từ mờ mắt.
Cỗ ý chí như chúa tể thiên địa kia chính phát ra từ nơi đây.
Yêu Đế này lại có hai đầu bốn mắt sáu tay. Thân cao chừng mười trượng, lúc đứng lên như Thái cổ cự thần, ngạo nghễ thất giới.
Bá!
Hắn vừa mở mắt, trong đại điện xuất hiện một nam nhân yêu dị mặc áo bào tím, nửa quỳ dưới đất:
Từ Sát Yêu Hoàng đường đường Huyền Tiên tam trọng mà lại quỳ khóc lóc kể lể.
Mà thân phận của Yêu Đế sáu tay cũng tự nhiên được nói ra.
Hắn chính là người thống trị tối cao của Man Thiên Thần vực này: Man Hoàng.
Đồng thời hắn cũng là một trong những ứng cừ viên nặng ký nhất cạnh tranh Yêu giới chi chù.
Tử Sát Yêu Hoàng lòng đầy căm phẫn, khóe mắt thậm chí nhỏ lệ, thoạt nhìn rất là thê thảm.
Sau khi Man Hoàng nghe xong, hoi cau mày:
Đúng lúc này, bên ngoài truyền vào một thanh âm:
Tam Nhãn Yêu Hoàng cầu kiến.
Cho hắn vào.
Sắc mặt Man Hoàng bình thản vô cùng, nhìn không ra dao động cảm xúc.
Sau khi Hồ Phi tiến vào, hơi thi lễ.
Man Hoàng trên cao nhìn xuống, thản nhiên hỏi.
Hồ Phi lại cảm thấy một cảm giác hồi hộp không hiểu, có thể nghe được vài phần trách cứ cùng không vui trong lời nói của Man Hoàng.
Mặc dù hắn có được thân thể Ma Thần nhưng dưới sự chênh lệch thật lớn về phép lực. thần thông, ý chí... hắn tự biết có khoảng cách rất lớn không thể vượt qua giữa thực lực cùa mình với Đại Để.
Hồ Phi vội vàng nói.
-Tiến cừ?
Man Hoàng lạnh lùng cười:
Bá!
Trong bốn con mắt của hắn lộ ra hào quang lãnh liệt, đảo qua một nơi bên cạnh.
Một tiếng cười ôn hòa như gió truyền đến.
Nam nhân lên tiếng từ trong Luân Hồi Môn hư vô đi ra đứng bên cạnh Man Hoàng.
-Là ngươi...
Hai cặp mắt của Man Hoàng như lưỡi đao sắc bén nhìn chằm chằm Dương Phàm, đường như nhận ra hắn.
Dương Phàm ngẩn ra. sau đó tinh ngộ, cười nói:
Năm đó ở nhân giới gặp đại kỳ ngộ tim ihểu một tia tinh thần ý chí Đại Đế lưu lại.
Tại hạ Dương Phàm còn chưa kịp cảm tạ Đại Đế.
Dương Phàm hơi thi lễ.
Man Hoàng nhìn hắn thật lâu, sắc mặt biến hóa không chừng, cuối cùng phun ra một hơi
dài:
Lời vừa nói ra khiến hai người khác trong đại điện - Hồ Phi cùng Từ Sát Yêu Hoàng không khỏi lộ ra vẻ rung động.
Sắc mặt Từ Sát Yêu Hoàng kia tức thì trắng bệch, khó có thể tin.
“Làm sao có thể... Dương Phàm này không ngờ có thể cùng một trình tự với Đại Đế”.
Hắn hoàn toàn không dám tiệp nhận sự thật này.
Nhưng rõ ràng những led này từ trong miệng Đại Đế nói ra.
Mặc đù Dương Phàm còn có chút chênh lệch với Đại Đế nhưng hai người đều là nhân vật cùng cấp bậc.
Chênh lệch chân chính trừ thực lực và thân thông ra còn có khác biệt về Thần khí nắm giữ trong tay.
Dương Phàm cũng có chút bất ngờ, hắn thật không nghĩ tới mình có thể sánh vai cùng Đại Để.
Man Hoàng đầy tán thường nói.
Dương Phàm hiểu được, nếu như tiêu hóa tinh thần ý chí của người nào đó. sẽ bị ràng buộc rất lớn, tu vi ngày sau khó có thể vượt qua chù nhân của ý chí.
Nhưng rõ ràng hắn cùng Thiên Thu Vô Ngân là hai kẻ khác loại, vượt qua ràng buộc này. cơ hồ tương đương với đánh vỡ thiết tắc trong thất giới.
Man Hoàng đầy tươi cười, rõ ràng rất có cảm tình với Dương Phàm.
Nhìn qua, hắn không tính toán truy cứu việc Dương Phàm chém giết Yêu Đế ở Man Thiên Thần vực.
Dù sao từ một trình độ nào đó mà nói, Dương Phàm có thể được coi là người kế thừa cùa Man Hoàng.
Lúc trước trận chiến cùa Dương Phàm với Thiên Thu Vô Ngân kéo dài trận chiến số mệnh giữa Bách Tộc Man Vương và Tiên Tần Thùv Hoàng.
Theo sự phân tích của Dương Phàm tù những hiểu biết bí tân cùa Thiên giới sau khi phi thăng, Bách Tộc Man Vương cùng Tiên Tần Thủy Hoàng kv thật là người phát ngôn cùa Man Hoàng cùng Vân Tiêu Đại Đế ở nhân giới.
Dương Phàm đạt tới trình độ như hiện nay cũng có một phần công lao của Man Hoàng, tối thiêu là nhanh hơn tiến trình tu luyện.
Ánh mắt hắn vô tình cố ý liếc qua Từ Sát Yêu Hoàng một cái.
Từ Sát Yêu Hoàng còn thông minh hơn trong tưởng tượng, lập tức cáo lui.
Sau khi rời đại điện, sự run rẩy và rung động trong lòng hắn khó thể nói thành lời:
Suy nghĩ lúc này của hắn đã không phải làm thế nào tính kế Dương Phàm cùng Hồ Phi mà là suy tư mình nên đối mặt với vận mệnh bi thảm sau đó như thế nào.
Man Thiên Thần điện chỉ còn lại hai người: Man Hoàng cùng Dương Phàm.
Trong bốn con mắt cùa Man Hoàng chứa đầy ý cười.
Dương Phàm cũng không cảm thấy bất ngờ, gật đầu nói:
Đúng là việc này.
Năm xưa tranh đoạt Tạo Hóa Thần Khí xảy ra ở Thiên giới, lúc bổn hoàng chạy tới thì đã chấm dứt. biết được không nhiều. Tuy nhiên bổn hoàng cũng chỉ có thể cấp cho ngươi một manh mối: Bản thể của Vô Song Thần Kiếm hơn phân nửa không ở hạ tam giới. Nếu ngươi muốn tim bản thể thần kiếm, chỉ có thể đi thượng tam giới hỏi thăm. Ngươi tìm đến những Tiên Đế lúc đó tham gia tranh đoạt thần kiếm, không phải là có thể tìm được manh mối?
Man Hoàng cũng không có ý giấu diếm. thậm chí là biết gì đảp nấy.
Dương Phàm cũng không chiếm được tin tức càng chi tiết.
Tin tức biết được từ chỗ Man Hoàng cùng ở chỗ Luân Huy á Đại Đế về cơ bản là giống
nhau.
“Xem ra thật sự phải đi thượng tam giới một chuyến nữa”.
Trong lòng Dương Phàm thầm nhủ.
Tiếp theo Man Hoàng cũng hỏi một số chuyện cảm thấy hứng thú, phần nhiều là có liên quan đến Tiên Hồng Quyết cùa Dương Phàm.
Man Hoàng đầy chờ mong hỏi.
Trong lòng Dương Phàm lộ vẻ cồ quái.
Dương Phàm kỳ quái hỏi.
Man Hoàng thở dài thật dàỊ cuối cùng vẫn còn từ bỏ ý định. Dù sao làm như vậy là can thiệp Luân hồi, sẽ làm cho người được sống lại gặp phải nguy hiểm rất lớn.
Dương Phàm trầm ngâm một lát. lại nói:
“Hồi sinh” theo như lòi hai người đã vượt qua hồi sinh theo ý nghĩa bình thường rất xa.
Man Hoàng nhìn hắn một cái thật sâu. thò tay lấy ra một kiện thần giáp màu vàng lợt. trịnh trọng giao cho Dương Phàm:
Mặc kệ ngươi có thể làm được hay không, chỉ cần ngày sau có thể làm hết sức, kiện Thứ Thần khí cực phẩm “Phách Hoàng Thần Giáp” này trước hết tặng cho ngươi hộ thân. Uy lực cùa thần giáp này ở một tnnh độ nhất định gần bằng với Thần khí.
Phách Hoàng Thần Giáp?
Dương Phàm vui sướng cũng không chối từ. đón lấy Phách Hoàng Thần Giáp nhẹ nhàng chạm vào những hoa văn phức tạp lạnh lẽo.
Hiện nay hắn đã có bốn kiện Thứ Thần khí cực phẩm: phòng ngự, công kích, linh hồn, phụ trợ. Cái gi cẩn đều có. thực lực tăng mạnh.
Một câu cuối cùng của Man Hoàng đường như có điều ám chỉ.
Trong lòng Dương Phàm ngạc nhiên vui mừng vạn phần. Chuyến này đến Yêu giới thật đúng là không sai lầm chút nào.
Rời khỏi Man Thiên Thần điện. Dương Phàm trở về Thần Hầu Phủ. nói sơ qua tình huống cho Hồ Phi.
Hồ Phi đầy vẻ vui sướng khi người gặp họa.
Dương Phàm cũng phát hiện, mười mấy vạn năm không gặp Hồ Phi cũng không chỉ biết cậy mạnh như đĩ vãng.
Vào ngày thứ hai khi Dương Phàm trở về.
Hai cha con Từ Sát Yêu Hoàng tới phủ bái phỏng, vẻ mặt cung kính dị thường.
-... Chuyện lúc trước đều là khuyển từ không biết, ta cố ý cho hắn tới tạ tội.
Từ Sát Yêu Hoàng hung tợn nhìn Hoa Thiên Yêu Để.
Phịch!
Hoa Thiên Yêu Đế quỳ trên mặt đất. run lẩy bẩy, cung kính dập đầu tạ tội.
Đặc biệt khi dư quang noi khóe mắt nhìn vào Dương Phàm, trong lòng sợ hãi lan tràn.
Hắn như thế nào cũng không nghĩ tới chủ nhân của tinh bảo mình đánh cướp chính là nhân vật cùng trình tự với Đại Đế.
Không chỉ là nhận sai, Từ Sát Yêu Hoàng lại hơi có vẻ lấy lòng dâng lên một số tài liệu, thiên tài địa bảo trân quý cùng với một ngân khối tiên thạch cực phầm. Có thể nói là đại xuất huyết.
Kết quả như thế khiến Dương Phàm cùng Hồ Phi đều cảm thấy bất ngờ.
Từ Sát Yêu Hoàng này là Yêu Đế lâu đời của Yêu giới, cường giả Huyền Tiên tam trọng, gia tài tự nhiên hùng hậu, những thứ đưa ra đù để khiến bất kỳ Tiên Đế nào cũng động lòng.
Dương Phàm đương nhiên là hàng miễn phí càng nhiều càng ít, thuận tiện chẩm dứt đoạn nhân quả này.
Thấy Dương Phàm thản nhiên nhận những lễ vật này. Từ Sát Yêu Hoàng cùng Hoa Thiên Yêu Đế như trút gánh nặng, tảng đá lớn treo trong lòng cuối cùng coi như hạ xuống!
------oOo------