Nguồn:
read.st
Trên lá cờ thuần màu đen có vài chữ lớn viết ngoáy lại rất bắt mắt: Thiếu nợ trả tiền, đây chính là chuyện đương nhiên!
Trương Du Vũ khẽ chợp cặp mắt sáng, lóe ra vẻ giảo hoạt chặn đường Dương Thần.
Trời ạ!
Trong lòng Dương Phàm âm thầm kêu khổ. làm sao gặp phải vị “khắc tinh” này.
Lẩn trước hai người gặp nhau là ở trên Đại Nhạc Tinh của Tinh Hà thế giới tại Thiên giới.
Lần này lại gặp nhau ở Man Thiên thành cùa Yêu giới.
Nếu nói là trùng hơp đánh chết Dương Thần cũng không tin.
Dương Thần có ngốc cũng hiểu được Trưcmg Du Vũ này không phải là một cô gái xem bói đan giản.
Nhưng hắn nhìn qua đối phương cũng không giống như kinh nghiệm lão làng, trên mặt còn vẻ ngây thơ và thanh thuần. Bộ dạng cặp mắt khẽ chợp kia rất là đáng yêu.
Trương Du Vũ tức giận cười, đầy vẻ đắc ý vênh váo.
Tuy nhiên thấy Dương Thần rõ ràng lộ vè không tin. nàng hừ nhẹ một tiếng:
Coi tiề̀n như rác?
Dương Thần run lên trong nháy mắt. trong lòng mơ hồ bốc lừa, hẳn là lần trước mình hoàn toàn bị nàng này lừa gạt.
Sắc mặt Dương Thần rất khó coi.
Bá!
Trương Du Vũ phất phất lá cờ màu đen trên tay, đắc ý dạt dào nói:
Nói xong lời cuối. Trượng Du Vũ cười đùa một hồi. đôi mắt đẹp cong thành hình trăng lưỡi liềm, lộ ra vài phần thuần khiá ngây thơ.
Khuôn mặt tuấn tú của Dương Thần ừng đò. lúc này hắn phát hiện phụ cận có không ít yêu tiên đưa mắt nhìn vào. hắn có chút không chịu đựng nồi.
Hắn càng không thể đứng giữa đường hô lên “Ta là vô lại”.
Dương Thần không kiên nhẫn nói.
Vừa nghe tới đây, lửa giận cùa Dương Thần lại bùng lên. Chính là lẩn đó Trương Du Vũ lừa sạch số tiên thạch còn lại không nhiều trên người hắn.
Trương Du Vũ lộ vẻ giảo hoạt nói.
Cặp mắt Dương Thần trừng lớn:
Trong lòng hắn thầm nhủ: Mặc đù đoạn thời gian trước mượn một khoản tiên thạch từ nơi mẫu thân, một đường “bào thương' kiếm lời không ít nhưng một trăm vạn tiên thạch hắn cũng vô lực.
Trương Du Vũ không chút che giấu bản chất xảo trá của mình.
-Cô...
Dương Thần cũng không lời phản bác. thầm hận lúc trước làm sao bỏ qua chi tiết này, cho nên bị tiểu nha đẩu này xảo trá.
Dương Thần vẻ cầu xin, đành phải ăn nói khép nép.
Từ đù loại biểu hiện cùa vị “Trưcmg đại tiên” trước mắt có thể thấy được thần thông của nàng tuyệt đối vượt xa hắn.
Từ đầu đến cuối, hắn đều bị nàng này trải đùa
Trương Du Vũ giống như tùy ý nói ra một con số.
Tám mươi tám vạn chín ngàn năm trăm tiên thạch.
Trong lòng Dương Thần bỗng nhiên nhảy dựng. Lần trước lúc hắn kiểm kê tiên thạch, hình như chỉ có bằng ấv mặc đù số lẻ không chuẩn như vậy.
Thần thức rót váo nhẫn không gian, đảo qua sốt tiên thạch kia.
Lập tức trong lòng Dương Thần toát khí lạnh.
Tất cả tiên thạch trên người hắn cộng lại vừa khéo bằng con số này.
Lại nhìn thẳng Trương Du Vũ kia, đôi mắt ngây thơ nhìn hắn, một đôi mắt trong suốt như thủy tinh đầy vẻ vô tội.
Sau một lát.
Dương Thần ù rũ giao tiên thạch cho Trương Du Vũ, nhìn thần thái nàng này hai mắt toát ra ánh sao trong lòng hắn không khỏi nói thầm: Mỗi lần đều bị cô gái tham tiền này lừa hết, ta rốt cục đắc tội nàng ở điểm nào?
Trương Du Vũ thu tiên thạch, ra vẻ đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân.
Dương Thần lập tức lộ vẻ cành giác.
Trương Du Vũ hết sức bất mãn nói.
-Này, đừng...
Dương Thần vội vàng gật đầu. thẩm nghĩ: “Cớ gi không cần. dù sao là miễn phí”.
Trên thực tế. mặc dù tuyệt kỷ của Trương đại tiên này gọi là “Mười quẻ chín không chuẩn” kỳ thật tính rất chuẩn.
Trương Du Vũ lại lộ vẻ lão luyện:
-... Phải cẩn thận thận trọng nha!
Trương Du Vũ nói xong, cười thần bí thân hình hoàn toàn biến mất.
Dương Thần nhìn quanh bốn phía, rốt cục không tìm thấy bóng dáng của nàng ta, trong lòng không khỏi thờ phào một hơi.
Mặc đù bị lừa tất cả tiên thạch nhưng chuyện này đối với hắn mà nói chỉ là một khúc nhạc đệm nho nhỏ.
Chuyện trọng yếu trước mắt là phải hoàn thành việc phụ thân giao, lấy được liên hệ với Hồ thúc.
Không hề nghĩ nhiều. Dương Thần phi thân vểphía mục đích.
Sau nửa nén hương.
Dương Thần đưa mắt nhìn lên phù đệ lớn hoàn toàn do từ lam nham tinh tạo thành trước mắt. không khỏi hít sâu một ngụm khí lạnh:
Từ phù đệ này tùy tiện gỡ xuống vài viên gạch đều có thể mua được toàn thân hắn.
Nghĩ đến đây. hắn kích động bay về phía trước Thần Hầu Phù.
Từ rất xa, Dương Thần ôm quyền nói:
Hắn vận chuyển thần thông pháp lực đưa thanh âm xuyên vào trong Thần Hầu Phù.
Trong lòng hắn âm thầm đắc ý. chỉ cần như vậy là có thể kinh động Hồ thúc một cách nhanh nhất.
Nếu không với tấm thân không một xu dính túi của hắn giờ phút này. làm sao đả thông được cừa ải yêu vệ trước phù đệ. gặp mặt Tam Nhãn Yêu Hoàng thần uy chẩn động Yêu giới kia.
Một tiếng hét lớn như sẩm đánh từ trong Thần Hầu Phù truyền ra.
Sau đó một luồng yêu khí khổng lồ thẳng lên tận trời. rung động phạm vi mấy ức dặm.
Càng có một cỗ tinh thần ý chí rót vào trong đầu.
Ông-
Dương Thần suýt thì hôn mê. khóe miệng cùng lỗ mũi máu chảy ròng ròng, thân hình lảo đảo tại chỗ.
Một nam nhân lãnh ngạo lưng có cánh màu xanh đứng trên đinh một cung điện trong Thần Hầu Phủ.
Bá!... Vút vút vút...
Mấy trăm yêu vệ tinh nhuệ ùa ra, trói gô Dương Thần đưa vào Thần Hầu Phủ.
Rất nhanh hắn bị một yêu vệ hạ cấm chế, có miệng không thể trả lời.
Nam nhân lãnh ngạo có cánh màu xanh sau lưng kia hờ hững nhìn chằm chằm Dương Thần, lập tức phân phó:
Nam nhân cánh màu xanh này lại nhìn rõ thân phận nhân loại cùa Dương Thần.
Không bao lâu, Dương Thần bị kéo váo trong một gian hình phòng ngầm.
Phanh... Phanh...
Hai gã Yêu Quân cầm thiết côn đen thui có đầy gai thệp đánh mạnh lên người Dương Thần.
Dương Thần từ nhò sống trẽn vùng đất sống không tranh đấu với đời đã khi nào chịu khổ như vậy. tiếng kêu thảm thiết liên tục.
Hai Yêu Quân hành hình mắt lộ ra vẻ kinh dị.
Thiết côn đen thui kia có thể so với Tiên bảo tam phầm, đánh lên trên người Dương Thần lại chi đê lại một ít vết máu nhợt nhạt.
Hơn nữa vết thương nhò bé đó lập tức liền lại.
Thấy vậy hai người vận chuyển pháp lực. tăng mạnh lực lượng.
Tiếng kêu thảm thiết cùa Dương Thần càng lớn.
Nhưng chút Thương da thịt trên người hắn gần như khôi phục trong nháy mắt.
Lực khôi phục thật khủng khiếp.
Là đời sau trực hệ cùa Dương Phàm, Dương Thần vừa sinh ra đã có được thiên phú cùng huyét mạch cường đại. Đây là ưu thế được trời ưu ái cùa hắn.
So với chút thương da thịt này, lực sát thương của uy hiếp do đau đớn mang đến đối với Dương Thần càng lớn hơn.
Khi cánh tay cùng hổ khẩu của hai gã Yêu Quân này đều mơ hồ phát đau, Dương Thần vẫn bình yên vô sự như trước.
Một gã Yêu Quân hơi kinh hoảng nói.
Lúc này Dương Thần mới được một hơi thờ dốc.
Ánh mắt hắn lại nhìn đến một góc, một cô gái mặt tươi cười, mắt sáng răng trắng quần áo lam lũ đang nhìn hắn với vẻ vui sướng khi người gặp họa.
Dương Thần nghiến răng nghiến lợi.
Kỳ quái chính là Yêu Quân trong hình phòng căn bản không nhìn thấy Trương Du Vũ.
Nữ nhân này rốt cục có lai lịch gì?
Trong đôi mắt sáng cùa Trương Du Vũ ngập tràn ý cười, lại cong thành hình lưỡi liềm.
Sau đó nàng lại đắc ý dạt dào nói.
Chắc nàng này hoàn toàn tới tìm hắn để đùa bỡn.
Không bao lâu, nam nhân lãnh ngạo lưng có cánh xanh lúc trước đi váo hình phòng, cũng không hê phát hiện ra sự tồn tại cùa Trương Du Vũ.
Ba—
Vị Yêu Đế này nện xuống một côn. Dương Thần lập tức da tróc thịt bong, ngay cả xương cốt đều bị đánh nứt mấy chỗ.
Nhưng những thương thế này cũng được lành hẳn trong nháy mắt.
ổ!
Nam nhân lãnh ngạo tức thìbiến sắc:
Thân thểbất diệt thật đáng sợ!
Đại nhân tha mạng. Ta thật là được phụ thân dặn bảo tới bái kiến Hồ thúc... Không, là Tam Nhãn Yêu Hoàng đại nhân.
Dương Thần vạn phần ùy khuất nói.
Nam nhân cánh xanh đầy vẻ không tin nói.
Dương Thần lập tức chần chờ.
Danh hiệu cùa phụ thân rốt cục có thể tùv tiện báo ra hay không?
Đối với điểm này, trong lòng hắn không nắm chắc.
Trương Du Vũ tựa vào góc tường, nhìn xem rất vui vẻ.
Đột nhiên nàng biến sắc:
Đinh—
Lục lạc trên cổ tay nàng vang lên một hồi, sau đó thân hình hóa thành hư quang màu xanh óng cùng với khí xám lần lượt đan xen. chợt trờ thành nhạt đường như muốn bò chạy.
Một cái Luân Hồi Môn hư vô mở ra bên cạnh nàng, nam nhân lên tiếng nháy mắt chộp vào cổ tay nàng.
------oOo------