Nguồn:
read.st
Dương Phàm cười lạnh nói trong giọng điệu rất rõ ràng mang ý tứ hàm xúc muốn tranh phong.
Vừa nghe lời này. trấn dân chung quanh vẻ mặt đều lộ ra mấy phần nghi ngờ. Quả thực Hồ Bán Tiên tới rất trùng hợp. mắt thấy tên du côn kia sắp nói ra người chủ mưu phía sau. hắn liền xuất hiện.
Hồ Bán Tiên nhẹ nhàng vung phất trần lên. vẻ mặt tươi cười càng sáng lạn. Đúng là gừng càng già càng cay, Hồ Bán Tiên này ở trước đám đông công chúng không luận tình lý với Dương Phàm. ngược lại lấy pháp luật thế tục ra để chèn ép đối phương.
........
Dù sao nơi này là thế tục giới. những người tu sĩ bậc thấp như bọn họ nếu làm việc tại thế tục dĩ nhiên vẫn phải tuân thủ pháp luật. Đương nhiên, nếu tự ý làm nhiều chuyện thương thiên hại lý, pháp luật thế tục cũng khó có thể ước thúc. Làm một số chuyện giả thần giả quỷ, lừa tiền lừa tài quả thật không có việc gì mà tu sĩ chính đạo không xen vào. Nếu làm ra đại sự gì kinh thế hãi tục, thì để khi khác bàn luận vậy.
Dương Phàm mĩm cưỡi. cũng lấy lùi làm tiến, để cho Hồ Bán Tiên cứu giúp đám lưu manh kia rồi gán tội lên người hắn. Chỉ cần là người thông minh. trong lòng cũng sẽ không tự chủ được mà liên hệ giữa người sai khiến phía sau với Hồ Bán Tiên này.
Nhưng Hồ Bán Tiên ở trên trấn đã có uy vọng không nhỏ. trong tư tưởng của rất nhiều dân trong trấn đã coi hắn như thần linh vậy. Cho nên. Dương Phàm cũng không dự định lật mặt hắn. làm như vậy cũng không thực tế.
Trong mắt Hồ Bán Tiên hiện lên một tia lo lắng. lại được vẻ cười lạnh thay thế:
Hắn đã sớm biết Dương Phàm từng tán công trở thành một phế nhân. hiện tại lại cố ý nói như vậy hiển nhiên là muốn kích động nỗi đau trong lòng đối phương.
Dương Phàm bình tĩnh tự nhiên, trông lời nói có một cỗ đạm mạc nhẹ nhàng, hiển nhiên là thong dong và bình tĩnh phát ra từ trong nội tâm. không phải nói lời khẩu thị tâm phi.
Hồ Bán Tiên thì sắc mặt có chút khó coi. lời nói chính nghĩa của Dương Phàm mơ hồ ẩn chứa một cỗ khí thế kết hợp với lực lượng tự nhiên xung quanh. Trên thanh thế thì Dương Phàm đã áp trên Hồ Bán Tiên một bậc.
Hồ Bán Tiên không giận ngược lại còn cười. phất trần trong tay vung lên. một cỗ âm phong không hề báo trước sinh ra không ngừng gào thét. khiến cho dân chúng cùng dân trấn xung quanh ngạc nhiên thán phục không thôi đều kính sợ nhìn về phía hắn.
Dương Phàm lắc đầu cười khổ nói tiếp:
Nếu là luận đấu pháp. hai người tuy rằng đồng cấp. Dương Phàm vẫn tự tin nắm chắc phần thắng đến chín phần. Hắn đấu một kẻ tán tu còn không phải quá thoải mái sao. Nghĩ tới đoạn thời gian trước. Dương Phàm khiến cho hai gã huấn luyện cảnh giới tu sĩ luyện khí hậu kỳ chết mệt đến mức nằm úp sấp xuống.
Tuy nhiên. Dương Phàm hiện tại thầm nghĩ mình lấy thân phận một dược sư tiến vào tu tiên giới. vô hình trung có thể giảm bớt sự uy hiếp của hắn trong mắt địch nhân. Nếu để cho người ta biết, hắn một tên dược sư không chỉ có y thuật siêu phàm. ngay cả thực lực cũng mạnh hơn mấy phần so với tu sĩ cùng cấp. vậy những địch nhân âm thầm ẩn núp kia. tỷ như Kinh Đô Dương gia chẳng hạn. làm sao có thể để hắn phát triển như ý được nữa. sợ rằng sẽ sớm bóp chết hắn ngay từ trong nôi.
Hồ Bán Tiên giận dữ nghẹn họng. chợt cười lạnh nói:
Dương Phàm chính khí nói:
Trong mơ hồ. cả người Dương Phàm mạnh mẽ tỏa ra một cỗ chính khí thanh thế mênh mông cuồn cuộn. lời nói oai nghiêm, hơn nữa tư thế ngạo nghễ oai hùng. càng tăng khí thế lên vài phần.
Trái ngược lại. Hồ Bán Tiên lấm la lấm lét. tướng mạo hèn mọn. khô gầy như que củi. dưới thanh thế như vậy lập tức đuối lý.
Đúng lúc này, một trung niên nam tử khuôn mặt chữ quốc. mặc một thân quần áo hoa lệ đi tới. Người này ước chừng ba bốn mươi tuổi, không giận tự uy, cũng có một cỗ khí chất bề trên. thanh âm to lớn có lực.
Trưởng trấn!
Trưởng trấn đại nhân!
Dân chúng xung quanh đều kinh hô. không ít người còn chủ động thi lễ. vô cùng tôn kính. trong mắt toát ra sùng kính từ nội tâm.
Người vừa tới đúng là trưởng trấn Vụ Liễu trấn. Lưu Đức Quý.
Hồ Bán Tiên vừa thấy Lưu Đức tới. sắc mặt vui vẻ đi tới.
Lưu Đức QUÝ làm trưởng trấn Vụ Liễu trấn đã được mười năm. đức cao vọng trọng, rất được lòng dân. Năng lực cũng không nhỏ. khiến cho một trấn nhỏ như vậy phát triển phồn vinh khởi sắc. chính là quan phụ mẫu dân chúng tôn sùng trong lòng.
Hồ Bán Tiên nếu đứng cùng một bên với Lưu Đức Quý, lấy uy vọng và thanh thế của hai người, hoàn toàn không phải một tiểu tử mới ráo máu đầu như Dương Phàm có thể sánh được.
Dương Phàm mĩm cười. khẽ cúi người thi lễ. cũng không quá kính trọng.
Lưu Đức Quý cũng không để chi tiết nhỏ đó trong lòng. hắn biết Dương Phàm không phải người bình thường, có được khí độ như vậy đã là đáng quý rồi
Lưu Đức QUÝ cười nói những lời này của hắn đặt dưới tình huống bình thường quả thật vô cùng hữu lý.
Đáng tiếc chính là hai y quán trên Vụ Liễu Trấn tranh chấp và mâu thuẫn căn bản không phải do tiền bạc quyết định.
Dương Phàm cười cười nói riêng hai chữ "công bình" lai gằn từng tiếng.
Hồ Bán Tiên đương nhiên có thể nghe ra ý tứ trong đó. cười lạnh nói:
Hắn đột nhiên nhấn mạnh hai tiếng "Dược sư" rất rõ.
Dương Phàm tựa cười như không cười nói mơ hồ có thể đoán ra được một chút gì đó.
Hồ Bán Tiên không có hảo ý nói.
Dương Phàm không đợi hắn nói xong. liền quả quyết tiếp nhận khiêu chiến này.
Hồ Bán Tiên tâm hoài ý xấu. thấy Dương Phàm sảng khoái đáp ứng như vậy, trong mắt lộ ra mấy tia vui mừng.
------oOo------