Nguồn:
read.st
Người trị bệnh.
Vũ Văn Liệt liếc nhìn Dương Phàm. khẽ nhíu mày nói:
Trong lời này, Vũ Văn Liệt không che giấu khinh thị Dương Phàm lại càng không cần phải che giấu. Dược sư trẻ tuổi như vậy, tu vi cũng không cao, rất khó làm cho người ta tin phục. Trong mắt người đời, đại phu y thuật cao siêu đều là lão bất tử bảy tám chục tuổi dược sư mới mười mấy hai mươi như Dương Phàm sợ rằng chỉ mới cấp học đồ.
Tiểu quận chúa hai mắt đẫm lệ cầu khẩn. Hai người nói chuyện các dược sư vương phủ đứng bên ngoài đều nghe rõ ràng.
Cái gì?
Dược sư trẻ tuổi này mạnh hơn chúng ta?
Mấy người do Hà dược sư dẫn đầu đều lộ vẻ mặt không vui, không khỏi đi tới gần theo dõi.
Hà dược sư cười nhạo nói đi tới trước tấm bình phong, mấy dược sư Luyện Khí KỲ còn lại cũng phụ họa.
Vũ Văn Liệt cả giận nói, trên không bỗng sinh ra một cỗ khí phách khó có thể hình dung.
Tiểu quận chúa bị dọa không dám nói tiếp, ánh mắt áy náy nhìn Dương Phàm. Thường ngày, Yến vương tính tình khí phách nóng nảy, tuy rằng rất yêu thương con gái chỉ khi tức giận hoặc nóng giận lên, không ai dám chạm tới nghịch lân của hắn.
Hà dược sư vẻ mặt hiền lành chỉ điểm, trong ánh mắt nhìn Dương Phàm có pha vài phần hả hê.
Dương Phàm cười lạnh nhạt, bình thản nói.
Cơ hội chỉ có một lần.
Vũ Văn Liệt ngẩn ra, mơ hồ cảm nhận được trên người Dương Phàm có một cỗ ngạo khí. Có thể dược sư này thật sự có thực học cũng không chừng, trong lòng Vũ Văn Liệt đột nhiên có chút hối hận. Dù sao còn có một phần vạn hy vọng, hắn cũng không thể bỏ qua, dù sao đây là đại sự liên quan tới sinh tử của nữ nhi hắn.
Yến vương Vũ Văn Liệt thoáng trầm ngâm, liền kiên quyết nói:
Nói xong mấy chữ diệt cửu tộc cuối cùng. Dương Phàm liền cảm nhận được một cỗ sát khí nồng đậm.
Tiểu quận chúa nín khóc mĩm cười.
Dương Phàm nghe vậy, cũng cười lạnh lùng lắc đầu nói:
Vương gia mời cao nhân khác đi.
Dứt lời. hắn liền phất áo xoay người muốn đi!
Tiểu quận chúa kinh hô.
Trịnh Vân Phi vô cùng lo lắng nói.
Mấv người Hà dược sư cũng trào phúng.
Vũ Văn Liệt quát lạnh một tiếng, khí thế cuồng bạo như thủy triều trong khoảng khắc ập tói người Dương Phàm. Dương Phàm lập tức cảm nhận được một cỗ áp lực cực lớn, còn có một tia nguy cơ, thân thể liền ngừng lại. Yến vương Vũ Văn Liệt này đã từng chém giết tu sĩ ma đạo Ngưng Thần Kỳ, đích thật rất đáng sợ. danh bất hư truyền
Dương Phàm không chút gợn sóng sợ hãi nói.
Vũ Văn Liệt chợt cứng lại.
Dương Phàm đi tới ngoài bình phong, liền muốn rời đi.
Vũ Vãn Liệt nhìn bóng lưng hắn, bộ dạng muốn nói lại thôi. Vừa nhìn Dương Phàm hết sức dễ dàng ứng phó uy áp cường đại của hắn, đồng thời không úy không sợ có thể thấy hắn tuyệt đối không phải dược sư Luyện Khí Kỳ đơn giản.
Lúc này, Dương Phàm cho hắn cảm giác có chút cùng loại như Đông Phương dược sư hành tung phiêu miễu.
Đúng lúc này, một giọng nữ mềm mại yếu bệnh truyền đến có chút suy yếu vô lực.
Dương Phàm không quay đầu lại, giọng nói lạnh lùng.
Nàng kia thấp giọng, tranh luận lý lẽ.
Dương mỗ không trị cũng được. Dương Phàm ngừng lại, trên thực tế hắn vẫn cảm thấy có hứng thú với vị nhị quận chúa này.
Giọng nói kia trầm mặc một lát. lại vang lên:
Ngài yên tâm trị bệnh cho Tiểu nữ, bất luận thành bại sinh tử, tiểu nữ đều đảm bảo ngài bình yên vô sự.
Xin phụ thân đáp ứng.
Nhị quận chúa nói với Yến vương.
Yến vương khẽ run lên.
Một lát sau, giống như thương nghị một chút. Yến vương mới thở dài một hơi:
Làm ra thoái nhượng như vậy, việc này đối với Yến vương ở kinh đô dưới một người mà trên vạn người mà nói tuyệt đối là lần đầu tiên. Các dược sư ở đây đều đầy vẻ khó tin, không thể tin được Yến vương luôn luôn bá đạo cường thế lại đáp ứng điều kiện này.
Dương Phàm gật đầu đi tới bình phong khuê phong, thản nhiên nói:
Vũ Văn Liệt nghe vậy, sắc mặt lập tức không dễ coi, thầm nghĩ: "Lẽ nào người này muốn đánh chủ ý tới nữ nhi của ta?" "Hừ, quả nhiên tiểu tử này rắp tâm bất lương mà."
Chúng dược sư ở bên ngoài không yên đứng ở bình phong tận mắt quan sát từng cử động của Dương Phàm. Dương Phàm liếc mắt quan sát khuê phòng, bố trí thật đơn giản, ngoại trừ bàn trang điểm ra còn có một bản đọc và giá sách. Trên giá sách lại chất đống các bản sách cổ, mỗi một bản giá trị không thấp. Bên giường màu tím nhạt bị lụa mỏng che lấp mơ hồ có thể thấy được hình bóng xinh đẹp bên trong.
Lúc này. Yến vương cùng tiểu quận chúa đều trước giường, bên cạnh còn có hai tiểu nha hoàn tú lệ, ánh mắt bọn họ đều tập trung trên người Dương Phàm. Dương Phàm thản nhiên đi tới, liền chuẩn bị nhấc lụa mỏng lên.
Yến vương nhướng mày hiển nhiên có chút đề phòng Dương Phàm. Dương Phàm cười ha hả:
Ta là cảm thấy hứng thú với nhị quận chúa mới phá lệ ra tay, huống hồ bắt mạch sợi chỉ là một loại tạp kỹ của đại phu thế tục. Đối phó bệnh thường còn được nhưng nếu đổi thành kỳ bệnh như quận chúa đúng là một trò cười mà.
Được rồi, ngươi nhanh ra tay đi.
Vũ Văn Liệt nhàn nhạt nói
Dương Phàm không khách khí trực tiếp đi tới trước giường, vươn tay nhấc lụa mỏng lên còn ung dung ngồi ở cạnh giường.
"Tiểu tử này quả thật vô lễ tới cực điểm."
Các vị dược sư quan sát ngoài bình phong hận tới ngứa răng. Lụa mỏng vừa nhấc lên. một mùi hương cô gái kỳ dị kéo tới, làm cho tâm thần Dương Phàm khẽ động. Chỉ thấy trước mặt là một cô gái tuyệt sắc thoáng vẻ bệnh trạng, ước chừng mười bảy mười tám tuổi, dung nhan tinh mỹ như đồ sứ hoàn mỹ nhất thế gian. Làn da tuyết trắng trong suốt trắng mịn như tơ lụa, mũi ngọc cao tinh xảo, đôi mắt sáng như thu thủy lại lộ ra nhưng tia thâm thúy cơ trí
Trong lúc hô hấp, trên người cô gái thở ra một mùi hương lan kỳ dị hồn nhiên tự thành. Nếu không tra xét cẩn thận. còn tưởng là cô gái thường xông hương. Chỉ là dáng người nhỏ nhắn mềm mại bị tấm thảm hoa lệ che đậy nhưng vẫn có thể thấy đường cong hoàn mỹ khẽ phập phồng.
LÚC này, trong khi Dương Phàm quan sát nàng, nhị quận chúa tuyệt sắc cũng nhìn về phía Dương Phàm, cảm nhận được đối phương quan sát thưởng thức không chút nào che giấu.
Nhị quận chúa mặt cười thoáng rặng mây đỏ lại nhanh chóng khôi phục bình thường.
Dương Phàm mĩm cười có chút khó giải thích nói.
Vũ Văn Hàm nói nhỏ, trên hàng mi lại thêm vài phần vui mừng.
Dương Phàm dò hỏi hắn thật có chút hoài nghi, không lẽ cô gái này có năng lực đặc thù gì. Lúc này, hắn đột nhiên nhớ tới muội muội Dương Tuệ Tâm. giống như cũng sở hữu một loại năng lực cổ quái mặc dù hắn thu liễm tâm tình sâu cỡ nào cũng bị nàng cảm nhận được.
Vũ Văn Hàm mềm nhẹ nói lộ ra một tia chắc chắn, ánh mắt đối diện Dương Phàm. Dương Phàm đối diện vói ánh mắt thâm thúy tràn ngập cơ trí, lòng hiếu kỳ trong lòng càng tăng lên. Khác với những cô gái khác. Vũ Văn Hàm đối diện với ánh mắt hắn không có một tia lùi bước ngượng ngùng, giống như tới gần xem kỹ hắn.
Đúng lúc này, Yến vương Vũ Văn Liệt đứng trước giường ho khẽ hai tiếng, nói:
Nếu không phải vì Dương Phàm có thể nắm khả năng trị liệu bệnh tình nữ nhi chỉ sợ hắn đã sớm ra tay đuổi tên phá rối này đi rồi
Dương Phàm thu hồi ánh mắt.
Vũ Văn Hàm vươn một cánh tay tuyết trắng như tinh ngọc, từng sợi hương lan càng thêm rõ ràng làm cho trong lòng Dương Phàm rung động. Mùi hương này hiển nhiên nhiên là mùi hương tự nhiên của cô gái còn hơn hương hoa cả thế gian.
Dương Phàm không khách khí. vươn hai ngón tay đặt lên chủ mạch Vũ Văn Hàm, đám sương sinh mệnh trong cơ thể hóa thành từng sợi Tơ mỏng manh tràn vào trong cơ thể giai nhân. Đồng thời kiểm tra bệnh tình, Dương Phàm hỏi:
Thấy tình cảnh này, mọi người không khỏi lộ ra vẻ cổ quái Vũ Văn Liệt càng nhíu mày. Ngươi xem bệnh thì xem bệnh, hỏi tuồi cô nương người ta làm gì?
Vũ Văn Hàm nhẹ nhàng nói dung nhan thanh nhã như thiên sứ không một tia gợn sóng, trong bình tĩnh hiện vài phần đẹp Tri thức, Dương Phàm gật đầu thưởng thức:
Nghe lời này, Vũ Văn Liệt cũng cảm thấy một chút mánh khóe, có thể thấy được dược sư trước mắt đã tìm được một ít đầu mối.
Vũ Văn Hàm gật đầu, rất là phối hợp.
Dương Phàm như cười như không hỏi.
Vũ Văn Hàm mĩm cười, lần đầu tiên mĩm cười như lệ hoa sau mưa, tạo cho Dương Phàm một cảm giác kinh diễm.
Dương Phàm cười thản nhiên.
Từ sau Vân Vũ Tịch, lại có một cô gái để mình sinh ra cảm giác động tâm. Đương nhiên, động tâm không có nghĩa là hắn lập tức thích cô gái này, tối đa chỉ là hiếu kỳ.
Vũ Văn Liệt nghe vậy nghe vậy mừng rỡ.
Dương Phàm đầy vẻ tự tin nói.
Vũ Văn Liệt vội nói.
Dương Phàm mĩm cười nói.
A!
Mọi người nơi này đều ngây dại!
------oOo------