Nguồn:
read.st
Theo trận pháp vận chuyển, một tia tinh thần dược lực từ vô số linh dược cấp ra, trải qua trận pháp điều phối, hình thành năng lượng cực kỳ có ích lợi đối với nguyên thần, chậm rãi hướng đến bãi đã mạnh mẽ bay đến.
Dược lực tiếp xúc với thân thể, nháy mắt dung nhập vào bên trong Nguyên Thần của Ngu Cơ
Thơi gian qua từng chút từng chút một, dược lực không ngừng dung nhập, căn nguyên trong Nguyên Thần Ngu Cơ dần dần được giảm bớt, hơn nữa nó chậm rãi mà kiên định không ngừng tăng cường độ.
Cảm ứng được biến hóa đó, trong lòng Tiêu Thần thở phào, đối với Lý Vũ Hiên lại thêm nhiều phần cảm kích
Lý Vũ Hiên thở dài lắc đầu, hừ lạnh nói:
Tiêu Thần hiểu được lão gia hỏa này chẳng qua là vì tiếc, vẫn chưa thực sự vui, trong lòng tự nhiên không chút hoang mang, nghe vậy cười hắc hắc:
Lý Vũ Hiên nghe vậy, nhịn không được hừ một tiếng:
Tiêu Thần mặt mày hớn hở nói:
Lý Vũ Hiên chậm rãi lắc đầu.
Tiêu Thần đưa tay lấy ra một mạnh vụn đầu lâu từ túi trữ vật, tại đây linh hồn chí hỏa trong Khô Lâu từ từ toát ra.
Tiểu Cốt!
Kể từ ngày đó ở trong thí luyện giới vì bảo vệ hắn đã bị tổn hại, trong lòng hắn cực kỳ áy náy, giờ phút này đem nó mang ra, xem Lý Vũ Hiên có biện pháp khôi phục hay không.
Ánh mắt Lý Vũ Hiên dừng trên đầu bộ xương, trầm ngâm một lát, thấp giọng nói:
Tiêu Thần nhẹ nhàng thở dài, đưa tay cậm rãi vuốt ve đầu nó, thấp giọng nói;
Tiểu Cốt, ngươi yên tâm, tương lai ta nhất định sẽ khôi phục cho ngươi.
Ân, mặc dù sư phụ không thể giúp ngươi khôi phục lại nó, nhưng có thể chỉ cho ngươi một con đường. Tục truyền trong sơn môn Hoàng Tuyền Tông, đó là một chỗ có địa mạch cực âm, mang theo cực âm địa hỏa, nếu tương lai có cơ hội, ngươi có thể đến đó thử một lần, còn Vạn Cốt Tinh Hoa kia, thì ngươi phải tự tìm lấy, sư phụ cũng không có cách nào giúp ngươi.
Hoàng Tuyền Tông
. Trong mắt Tiêu Thần hiện lên vài phần tàn khốc, hắn cùng kẻ đó sớm có cục diện sống còn, nếu tương lai có cơ hội, hắn nhất định sẽ rời sơn môn đi đến cực âm đia hỏa kia một lần, còn với kẻ đó thì hắn không để ý.
Tiêu Thần thoáng do dự, đem giản lược chuyện phát sinh ở Mộc gia nói qua một lần.
Lý Vũ Hiên nghe vậy nhíu mày, ánh mắt dừng trên người Tiêu Thần:
Ngươi không cần phải nói chuyện này cho ta.
Đệ tử không muốn lừa gạt sư tôn.
vậy ngươi có mục đích gì?
Đệ tử muốn mời sư tôn giúp Tiểu Điện chuẩn bị một cơ thể hoàn chỉnh, thằng nhóc này tuy rằng nhiễu sự, hơn nữa từ trước đến nay luôn tự cao tự đại, nhưng đối với đệ tử vẫn cực kỳ trung thành, cho nên…..
Lý Vũ Hiên nhíu mày, thấp giọng nói:
Tiêu Thần nghe vậy trực tiếp vỗ tay trên hộp trữ vật lớn, gọi Tiểu Chuyên đi ra.
Tiểu Chuyên xuất hiện ngay sau đó, reo hò nhảy nhót quanh chủ nhân liên tục, nhưng nó cảm ứng được uy áp trên người Lý Vũ Hiên, nháy mắt cứng đỡ, lập tức không chút do dự chắn trước mặt Tiêu Thần, ý niệm trong đầu lấp đầy sợ hãi, nhưng không có nửa điểm lùi bước.
Tiêu Thần thấy thế trong lòng ấm áp, phất tay triệu hồi nó lại, làm nguyên thần yên lòng một phen, tiểu tử kia mới hiểu được trước mặt không phải là địch, lập tức "Di lưu" chạy về phía sau, trên người Lý Vũ Hiên tràn đầy khí tức, khiến nó cảm thấy kính sợ.
Sư tôn, Tiểu Chuyên là do một mình đệ tử luyện chế mà thành pháp bảo, tên khai sinh là Phiên Thiên Ấn, bay giờ dĩ nhiên đã đạt tới pháp bảo thượng hạng, trình tự thủ pháp luyện chế Tiểu Chuyên chính là do đệ tử trong lúc vô tình truyền thừa từ bên trong một mảnh ngọc giản thượng cổ, có thể hấp thu cắn nuốt thuần Thổ Hệ tinh, pháp bảo tự nhiên tăng uy lực.
Cho nên, đệ tử không biết trong động phủ này có pháp bảo như vậy tồn tại không, nếu Tiểu Chuyên có thể tiến giai làm đạo khí, thực lực đệ tử tự nhiên theo đó mà tăng vọt. Hơn nữa thân là đệ tử của lão nhân gia, nếu trên người văn kiện và pháp bảo đều không có, nói ra thì ngài cũng mất mặt.
Lý Vũ Hiên không để ý đến Tiêu Thần uyển chuyển nịnh hót, hoặc là dùng một số phương pháp khích tướng, nhíu mày lâm vào trầm tư.
Một Lát sau, nhìn bộ dáng Tiêu Thần đang thiết tha mong chờ, Lý Vũ Hiên cười mắng:
Tiêu Thần nghe vậy sắc mặt buồn bã, còn chưa mở miệng, Lý Vũ Hiên khoát tay nói;
Tốt lắm, bất thành đại đạo, chung quy cần Nhất Phôi Hoàng Thổ, chẳng nhẽ từ lúc ngươi tu đạo đến nay còn chưa nhìn thấu điểm này?
Đi!
Nói xong, vung mạnh tay lên, thân ảnh hai ngời nháy mắt biến mất không còn thấy gì nữa.
Đợi khi tầm nhìn khôi phục trở lại, cũng đã hiện ra tại nơi nào đó bên trong đại điện.
Trên mặt Tiêu Thần lộ ra vẻ nghi hoặc.
Lý Vũ Hiên lộ ra vẻ cảm khái:
Sắc mặt Tiêu Thần trở nên vui vẻ
Chẳng lẽ
Không sai, Ngự Thiên Thuẫn này, là một pháp bảo tinh khiết hệ thổ, hơn nữa lại ẩn chứa năng lượng hệ thổ cực kỳ cường đại, nếu vật này mà luyện chế hoàn thành, e rằng có khả năng rất lớn sẽ đứng trong hàng pháp bảo thiên phẩm. Nếu Tiểu Chuyên có thể hoàn toàn thôn phệ, thành tựu đạo khí tất nhiên không là vấn đề.
Lý Vũ Hiên nói đến đây nhíu mày, nói:
Tiêu Thần nghe vậy thì biến sắc, trên mặt nhất thời lộ ra vẻ do dự.
Nhưng vào thời khắc này, Tiêu Chuyên đột nhiên bay đến trước mặt, tuy ý thức cực kỳ nhỏ yếu, nhưng vẫn đủ cho nó tỏ rõ ý của mình.
Chiến!
Đối mặt với cơ duyên khiêu chiến, Tiểu Chuyên không có nửa điểm chùi bước.
Tiêu Thần trong lòng vừa động, tu sĩ tu hành không phải là từ trong sinh tử mà lên sao, nếu bởi vì nguy hiểm mà buông tha cơ duyên, như vậy cả đời trên con đương tu đạo đều vô duyên.
Tiểu Chuyên giờ phút này lựa chọn, cũng là độc nhất vô nhị.
Lý Vũ Hiên gật đầu mỉm cười, hiển nhiên đối với Tiểu Chuyên cực kỳ hài lòng.
Tiêu Thần gật đầu ôm quyền nói:
Lý Vũ Hiên lộ ra vài phần ngưng trọng, ống tay áo vung lên, trên mặt đất đại điện đột nhiên hóa thành màn hào quang trong suốt, một khe nứt xuất hiện ra, bên trong xuất hiện những vòng sáng màu vàng dưới đất sâu cả trượng. đúng là phong ấn của Ngự Thiên Thuẫn đã mở ra, Thổ Hoàng sắc thần nháy mắt ngưng kết lại khí tức nồng đậm theo đó mà ra, thần hình to gần trượng, cùng lúc đó có một công kích hướng màn hào quang ầm ầm đánh tới, một ý niệm căm phẫn hung tàn, cũng từ đo chậm rãi tán ra.
Cảm ứng được bảo vật ẩn chứa tinh hoa hệ thổ, Tiêu Thần khẽ cau mày, thần sắc hiện vài phần lo lắng.
Tiểu Chuyên cũng hưng phấn xoay tròn liên lục, không biết tên tiểu gia hỏa này dựa vào đâu mà tự tin vậy.
Lý Vũ Hiên lạnh lùng hừ một tiếng, một tay hung hăng phát xuống, khoảng không chỗ đó xuất hiện một bàn tay không lồ vô hình, nháy mắt chụp tới vật đó.
Trên người Tiểu Chuyên không chút yếu thế tuôn năng lượng hệ thổ nồng đậm, nháy mắt hóa thành một đạo kinh hồng, bay vào trong phong ấn.
Lý Vũ Hiên đưa tay một chút, phong ấn nhất thời khôi phục lại.
Lúc này, trong cấm chế kia, Ngự Tiên Thuẫn cảm ứng được phong ấn đóng lại lần thứ hai, nhất thời cáu tiết liên tục, lúc sau cảm ứng được khí tức của Tiểu Chuyên, rồi không chút do dự điên cuồng lao về nó mà thôn phệ.
Dù sao bảo vật này cũng có ý thúc của mình, bằng trực giác hiểu được, nếu thuận lợi nuốt được tiểu gia hỏa kia, uy lực của bản thân nó sẽ theo đó mà tăng vọt.
Đối mặt với Ngự Thiên Thuẫn oanh sát, Tiểu Chuyên không một chút khiếp đảm, hình thể nháy mắt hóa thành chín mươi chín trượng, cùng với nó chiến một trận.
------oOo------