Nguồn:
read.st
Mặc dù như vậy, Tiêu Thần cũng rất hài lòng, dung hợp huyết mạch Cơ gia khiến hắn đạt được nhiều chỗ tốt, nghĩ tới đây trên mặt hắn toát ra vẻ hài lòng. Nhưng vào lúc này, sắc mặt Tiêu Thần đột nhiên biến đổi, ngoại giới một ngày trong Tả Mi đạo tràng là một tháng .Giờ phút này đã là một ngày cuối cùng của kỳ hạn ba tháng sao!
Nói xong, Tiêu thần một bước phóng ra, thân ảnh liền biến mất.
Cơ gia.
Thời hạn ba tháng đã đến, Táng viên mở ra, vô số tộc nhân Cơ thị đứng xung quanh mắt nhìn hư không phía trước, trong mắt đều lộ tia đau lòng. Nhưng càng nhiều tu sĩ nhìn bóng dáng mảnh khảnh kia, nhìn chân mày thanh hơi cau, rất là đau lòng.
Sắc mặt của Cơ Nhược Hải hơi âm trầm mắt lấp lóe tia phức tạp:
Cơ Nhược Hải hơi do dự tiến lên một bước, nhỏ giọng nói:
Bốn mươi chín tu sĩ Cơ gia đứng sau lưng Cơ Nhược Hải biểu tình nghiêm nghị, ánh mắt kiên định. Trong đó tu vi kém nhất đến đẳng cấp Nguyên Anh hậu kỳ, có mấy người Nửa Bước Bất Trụy vững chắc đã đến Nguyên Anh cực hạn. Những tu sĩ này là đỉnh cao hậu bối trong Cơ gia. Vì mở ra Huyết Mạch Chi Địa này Cơ gia đã đổ hết lực lượng vào trong, có một nửa số người hay nhiều hơn nữa sẽ vĩnh viễn chôn xác trong Huyết Mạch Chi Địa nhưng tu sĩ đi ra ngoài thu hoạch được nhiều hơn, bọn họ sẽ trở thành cột chống tương lai của Cơ gia.
Cơ Tịch Nguyệt nghe vậy sắc mặt không thay đổi, lắc đầu khẽ nói:
Giọng nói thản nhiên nhưng tỏ rõ quyết ý.
Cơ Nhược Hải cau mày nhưng không khuyên nữa, lắc đầu.
Một lúc sau có tiếng thở dài từ bầu trời vọng lại, Lão Tổ Cơ gia đến từ bao giờ.
Tất cả tu sĩ Cơ gia kính cẩn quỳ xuống, khuôn mặt kính sợ:
Lão Tổ Cơ gia phất tay ra hiệu mọi người đứng dậy, đảo mắt qua nhíu mày nói:
Lão Tổ Cơ gia chau mày trầm giọng nói:
Trong giọng nói toát ra tiếc thương, lão bất tử rất thích Tiêu Thần nhưng giờ thì . . .
Nguyệt Vũ nhíu mày, kiên định nói:
Lão Tổ Cơ gia nhíu mày nói:
Lão Tổ Cơ gia còn chưa quát hết câu đã có giọng nói bình thản phát ra từ phía trước:
Giọng nói bình thản như truyền vào tai mọi người khiến tinh thần người phấn chấn. Bọn họ ngước đầu lên thấy không gian gợn sóng, một thân hình cao ráo chậm rãi hiển hiện.
Lão Tổ Cơ gia nhìn người đó, con ngươi co rút lóe tia giật mình, sau đó cười dài:
Cơ Nhược Hải thầm vui mừng, dây thần kinh căng thẳng chậm rãi thả lỏng. Nếu Tiêu Thần chết thật, dù không nói nhưng trong lòng Tịch Nguyệt sẽ oán hận lão, Cơ Nhược Hải không muốn điều đó. May mắn tình hình xấu nhất không xảy ra.
Nguyệt Vũ ngước mặt lên nở rộ nụ cười đẹp tuyệt trần, khuynh quốc khuynh thành đến thế là cùng.
Tiêu Thần tiến lên giang hai tay ôm Nguyệt Vũ vào lòng, khẽ nói:
Nguyệt Vũ ngước đầu lên, đôi mắt đỏ ửng, nàng không nói gì, có một số việc biết trong lòng là được, phải dùng tình cảm cả đời đền đáp.
Mấy giây sau Tiêu Thần cau mày ngước lên trầm giọng nói:
Hơi thở trong người Nguyệt Vũ dao động không ổn định, có xu hướng tàn phá bùng nổ, điều này không thể đánh lừa cảm ứng của Tiêu Thần được.
Nguyệt Vũ ngoan ngoãn gật đầu nói:
Mắt đẹp nhìn Tiêu Thần chăm chú một lúc, linh quang chợt lóe, thân thể mềm mại bay theo gió nhẹ nhàng tựa tiên.
Thanh âm dịu dàng yêu kiều văng vẳng trong Táng viên:
Đám tu sĩ Cơ gia thầm thở dài hâm mộ nhìn Tiêu Thần.
Nguyệt Vũ rời đi, Lão Tổ Cơ gia vẫn nhìn Tiêu Thần chưa từng dời đi.
Lão Tổ Cơ gia trầm giọng nói:
Cơ Nhược Hải thay đổi sắc mặt cực kỳ trầm trọng, có chút lo âu. Đây cũng là điều Cơ Nhược Hải vô cùng lo lắng, Tiêu Thần hoàn thành luyện hóa huyết mạch trong vòng ba tháng, tốc độ này khiến người bất ngờ, nhưng đó là sự lựa chọn của hắn. Nếu là hạt giống huyết mạch đẳng cấp Nguyên Anh thấp thì dù luyện hóa xong, trong người ẩn chứa huyết mạch Cơ gia cực kỳ mỏng manh, phẩm cấp thấp. Nếu đúng vậy dù vượt qua cửa khó trước mắt thì vẫn không cách nào dung hợp, cắn nuốt huyết mạch khác trong Huyết Mạch Chi Địa, cuối cùng vẫn sẽ thất bại.
Tiêu Thần hơi trầm ngâm, kính cẩn nói:
Lão Tổ Cơ gia xua tay nói:
Nói xong tay lão bất tử lóe linh quang, một pháp bảo hình dạng thủy tinh to cỡ nắm tay người trưởng thành hiện ra.
------oOo------