Nguồn:
read.st
Đồng tử Lý Huyền Nhất kịch liệt co rút lại, ánh mắt nhìn lên người Tiêu Thần, trong mắt tràn đầy cảm kích và kính sợ. Tuy rằng bộ dáng chỉ đáng hai mươi tuổi, nhưng hắn cũng không dám có chút càn rỡ nào. Vốn ở Tu Chân giới thì cường giả vi tôn, đến nỗi vấn đề tuổi tác không còn là thứ quan trọng nữa.
Lý Huyền Nhất vung tay dẫn năm tiểu bối kính cẩn thi lễ, ngữ khí thành khẩn noi.
Trên mặt Tiêu Thần lộ ra vẻ ôn hòa, phất ông tay áo, lập tức có một cỗ lực mạnh mẽ nâng sáu người đó lên, ôn hòa nói:
Lý Huyền Nhất vừa nghe nói đến đó, tựa hồ nhận ra được tiền bối trước mặt này có giao tình với Lý gia. Nghĩ đến đây trong long hắn nhất thời kích động, quỳ ráp xuống đất, âm thanh bi thảm nói:
Tiêu Thần nhíu mày, trầm giọng nói:
Lý Huyền Nhất mừng như điên, năm tiểu bối phía sau lại càng lộ rõ vẻ vui mừng lên mặt.
Tiêu Thần nghe vậy gật đầu, vung ống tay áo lên kéo mấy người kia tới gần mình, chân bước từng bước tới thẳng Trường Phong thành.
Độn quan gào thét, khoảng cách trăm ngàn trượng nhanh chóng bay qua.
Độn tốc như vậy, nhất thời khiến trong lòng Lý Huyền Nhất sinh ra chấn động mãnh liệt, sau đó trên mặt trở nên vui mừng vô tận. Quả nhiên trời không diệt Lý gia ta, lại có thể gặp quý nhân trong lúc nguy nan này! Xem ra khi tiền bối này thi triển thần thông, có lẽ sẽ có cơ hội bảo vệ được Lý gia.
Lập tức đám người này không dám tri hoãn gì nữa, không đợi Tiêu Thần thúc dục liền đem sự tình nói ra.
Trường Phong thành do ba đại thị tộc nắm trong tay, theo thứ tự là Lý gia, Cẩm gia và cuối cùng là Dương gia.
Cứ ba mươi năm, tam tộc sẽ thông qua việc giao đấu giữa các tu sĩ để quyết định vị trí gia tộc. Mỗi lần thay đổi xếp hạng gia tộc, thì gia tộc đứng đàu sẽ được nhiều khu vực nhất, còn lại sẽ phân chia cho hai đại gia tộc kia.
Mà gần ba trăm năm nay, nhân tài Lý gia suy tàn, chưa từng xuất hiện một tu sĩ Nguyên Anh kỳ nào, tự nhiên sẽ đứng cuối bảng xếp hạng. Cuối cùng dần dần sẽ bị tuột khỏi tam đại gia tộc của Trường Phong thành, rơi xuống vị trí thứ tư, để rồi phải chịu để Cẩm gia và Dương gia chế giễu.
Mà hôm nay là ngày tu sĩ tam tộc giao đấu.
Lý gia không có lực lượng chống đỡ, rơi vào đường cùng đành không tiếc lễ lớn, âm thầm bí mật mời một tán tu tên là Băng Thiềm lão tổ có tu vi Nguyên Anh sơ kỳ về bảo vệ chút căn cơ cuối cùng của Lý gia, hơn nữa trong gia tộc rốt cuộc cũng xuất hiện vài đệ tử có thiên tư thượng đẳng, chỉ qua ba mươi năm là sẽ có thể thay đổi cục diện. Chỉ là không ngờ tin tức kia lại bị lộ ra, do Băng Thiềm lão tổ phản bội đem chuyên đó tiết lộ ra ngoài. Nên bây giờ mới khiến cho tu sĩ Dương gia chặn giết, nếu không có Tiêu Thần ra tay, chỉ sợ đám người Lý Huyền Nhất đã đoản mệnh ở trong rừng.
Lý Huyền Nhất nói lời này, trong mặt lộ ra vẻ thê thảm:
Phía sau hai người, sắc mặt năm đệ tử đều buồn bã, hai nữ tử thậm chí còn đỏ cả mắt lên.
Lúc này, một giọng nói của nữ tử nhẹ nhàng vang lên:
Tiêu Thần nghe vậy im lặng không nói gì.
Trong đầu truyền đến tiếng Lý Vũ Hiên thở dài:
Âm thanh đầy cô đơn đang có ý tự trách mình.
Tiêu Thần trầm giọng nói.
Lý Vũ Hiên khẽ gật đầu, trong long sinh ra vui mừng, thu Tiêu Thần làm đệ tử, e rằng đó là việc hắn làm dễ dàng mà chính xác nhất cuộc đời này.
Tiêu Thần kính cẩn nói:
Mà cùng lúc đó, phía xa trên mặt đất, một tòa đại thành nguy nga có diện tích mấy ngàn dặm xuất hiện trước tầm mắt mọi người, đó chính là Trường Phong thành!
. . . . .
Nhanh chóng tiến tới lôi đài sinh tử, hôm nay tam tộc lại mở ra tương đấu.
Hắc hắc, hiện tại tam tộc tương đấu không có náo nhiệt như lúc trước, Lý gia yếu đuối quá, mấy lần liên tục xếp cuối, theo tại hạ được biết, nếu Lý gia bị thua them lần nữa, e rằng sẽ hoàn toàn bị đuổi ra khỏi Trường Phong thành.
Ai, nhớ năm đó Lý gia mạnh mẽ lắm mà, trên có đại tu sĩ Nguyên Anh hạu kỳ trấn thủ, dưới nuôi dưỡng mấy người Nguyên Anh kỳ, có thể nói là gia tộc đệ nhất trong Trương Phong thành này, vậy mà hiện tại cũng rơi vào kết cục ảm đạm như thế.
Được rồi, việc này không phải là việc chúng ta cần nghị luận nhiều, cẩn thận không rước họa vào than, chúng ta nhanh chóng đi đến lôi đài sinh tử, coi náo nhiệt đê.
Hôm nay ở Trường Phong thành, chắc chắn náo nhiệt hơn ngày thường nhiều, vô sỗ tu sĩ tuôn vào thành, đi thẳng đến bên trong thành.
Sinh tử lôi đài bên trong Trương Phong thành, là nới để cho tu sĩ giải quyết ân oán báo thù, bởi vì thành trì không cho phép giao đáu, khiến cho các tu sĩ không thể hóa giải được huyết cừu ngay luc đó, đánh phải đến đây giải quyết.
Lôi đài chừng hơn ba trăm trượng, nền lôi đài được lát bởi hắc thạch biến dị, tính chất vô cùng chắc chắn. Nhưng trải qua năm tháng dài đằng đẵng nó đã bị phá hư ăn mòn, hiện giờ xuất hiện chi chit những cái hố, hầm. Bên ngoài lôi đài hiện lên hắc hồng sắc, chính là do vô số tu sĩ bỏ mạng ở đây, huyết nhục trong cơ thể nhiễm vào đây mà thành, còn chưa tới gần đó, sẽ có một cỗ hung sát khí từ giữa đó truyền ra, nếu là hạng người tâm trí không kiên định, e rằng sau khi lên đài gặp sát khí sẽ kinh sợ, sau đó thực lực cũng giảm theo.
Lúc này đây trên lôi đài sinh tử, ba đội ngũ phân ra đứng xung quanh đó, cách đó không xa, quanh đó tập trung không dưới mấy vạn tu sĩ, hơn nữa số lượng không ngừng tăng lên một cách khủng khiếp.
Gia chủ Cẩm gia – Cẩm Tàu Lâm, người này đã sớm luyến đến cảnh giới Nguyên Anh sơ kỳ đỉnh phong, chính là cao thủ nổi danh hiển hách ở Trường Phong thành ta. Người đứng bên cạnh đó chính là cao thủ trẻ tuổi đệ nhất của Cẩm gia – Cẩm Ngự Trần, nghe nói từ khi người này bái nhập tông phái, tính ra chỉ đến hai mươi chin tuổi mà đã đạt đến cảnh giới Nguyên Anh trung kỳ, là cao thủ đệ nhất Cẩm gia, chắc chắn lần này hắn sẽ là người ra tay rồi.
Bên trái đó là gia chủ của Dương gia – Dương Nhược Hải, tuy rằng tu vi người này không cao, nhưng thủ đoạn kết giao lại rất mạnh, không biết kéo từ đâu đén một cao thủ Nguyên Anh trung kỳ làm cung phụng. Nghe đâu vị tu sĩ Nguyên Anh kỳ này tên là Huyết Nhãn ma quân, uy lực mạnh mẽ, thần thông quỷ dị, là hạng người không khéo léo.
Này, bên kia chính là Lý gia. Hiện tại Lý gia so với mấy trăm năm trước quả thực là một trời một vực. Lúc trước hùng bá gần như cả Trường Phong thành, hai đại gia tộc kia đều phải ngấp ngoải tồn tại, cái gọi là tam tộc tương đấu đã bị hủy bỏ gần hai trăm năm. Ai! đáng tiếc, Lý gia hiện giờ chính là nhật mộ tây sơn (1), chỉ sợ lần này tam tộc tương đấu, Lý gia sẽ hoàn toàn bị đuổi khỏi Trường Phong thành.
Trên lôi đài.
Cẩm Tàu Lâm của Cẩm gia nhíu mày, khụ một tiếng nhàn nhạt nói:
Gia chủ Lý gia Lý Huyền Đức nghe vậy biến sắc, đáy mắt hiện vẻ kinh hoàng, tuy nhiên sau đó bị mạnh mẽ đè nén xuống.
Tuy rằng sắc mặt đã miễn cưỡng giữ bình tĩnh, nhưng trong long hắn lại lo lắng đến cực điểm.
Trong mắt Dương Nhược Hải hiện lên chút dị sắc, luc này như chế giễu liếc mắt nhìn Lý Huyền Đức một cái, nhàn nhạt nói:
Nếu cung phung Lý gia còn chưa tới, như vậy tại hạ đành mượn cơ hội này tuyên bố một chuyện, Dương gia ta lại thêm một cung phụng nữa, hôm nay giới thiệu cho tất cả mọi người biết.
Xin mời nhị cung phụng!
Âm thanh người này vừa dứt, xa xa phía chân trời có một đạo độn quang gào thét mà tới, chốc lát đã dừng trên lôi đài. Độn quang thu liễm, lộ ra một người có sắc mặt trắng bệch, ánh mắt u ám, cả người tu sĩ trung niên phát ra khí tức rét lạnh vô tận.
Dương Nhược Hải đứng dậy thi lễ, lúc này mới chắp tay xung quanh nói:
Nói đến đây, hắn xoay người lại, ánh mắt ẩn chứa dị sắc nhìn Lý Huyền Đức nói:
Sauk hi Lý Huyền Đức thấy rõ người này, sắc mặt hoàn toàn âm trầm, nhìn đám người trưởng lão Lý gia, lúc này sắc mặt cũng đại biến, ánh mắt lộ ra vẻ lo sợ vô tận.
Một lát sau, hắn mới nhìn thật sâu Dương Nhược Hải một cái, lạnh giọng nói:
Băng Thiềm lão tổ nghe vậy, sắc mặt hơi trầm xuống, ánh mắt loe lên một lát, lập tức chắp tay nói:
Nói xong lấy một túi trữ vật, vứt về phía trước.
------oOo------