Nguồn:
read.st
Ánh nắng chiều nơi chân trời dần dần biến mất, ánh nắng chiều trong hồ cũng giống như thế, gió ở mặt hồ thổi tới càng ngày càng lạnh, đống lửa ven hồ đã tắt, chỉ để lại chút tro tàn, không có nhiệt độ gì, Trần Trường Sinh nắm thật chặt quần áo, đang nhìn hồ núi thời gian rất lâu không nói gì, tên kia trước sau không có hiện thân, chẳng biết lúc nào thích khách mới có thể bỗng nhiên xuất hiện, cuối cùng ở nơi nào?
Tô Ly biết tâm tình của hắn lúc này, nói:
Những lời nói này rõ ràng có điều ẩn ý.
Trần Trường Sinh nghĩ tên thích khách kia nếu không chờ nổi nữa làm sao bây giờ? Hắn không nghĩ rằng cao thủ trước mặt như vậy có thể cho mình bất cứ cơ hội nào.
Từ phía nam của cánh đồng tuyết, Tô Ly ngay cả đi đường cũng không làm được, sáng sớm hôm nay thời khắc quan trọng nhất, lại cầm Hoàng Chỉ Tán chặn một đao cuối cùng của Tiết Hà, điều này làm cho Trần Trường Sinh không khỏi sinh ra chút hy vọng.
Tô Ly giáo huấn nói:
Hai con hươu ở ven hồ cách đó không xa, khuất móng trước nghỉ ngơi, bộ dáng rất là ngoan ngoãn.
Trần Trường Sinh nghe câu hỏi của Tô Ly, rất là không nói gì, nghĩ thầm rằng ngài chẳng lẽ sẽ nhìn không ra đó là kiếm pháp gì?
Nhưng tựa như loại đối thoại kia thường xuyên nhất cùng Tô Ly, hắn biết rằng chính mình nhất định phải trả lời.
Thời điểm nói ra ba chữ này, hắn cảm thấy rất xấu hổ, trên mặt lộ ra vẻ mặt ngượng ngùng.
Nhưng da mặt của Tô Ly rõ ràng nếu so với hắn dày rất nhiều, chậc chậc thở dài nói:
Trần Trường Sinh cũng không cách nào tiếp tục nữa, ôm hai đầu gối, cúi đầu, coi như chính mình không có nghe được cái gì.
—— Liệu Thiên Kiếm là bí kiếm của Ly Sơn Kiếm Tông, giống như Kim Ô Kiếm chính là kiếm pháp Tô Ly tự nghĩ ra.
Hắn không chịu nói nữa, Tô Ly không có biện pháp tiếp tục khoe khoang chính mình, sau khi đã trầm mặc một lát, vẻ mặt trở nên nghiêm túc, đang nhìn mặt hắn không chút cảm xúc hỏi:
Đây, đúng là một câu hỏi.
Tu hành tông phái từ trước đến nay chú ý pháp môn không truyền ra ngoài, dám nhìn trộm người khác ắt gặp đuổi giết đến chết, huống chi Liệu Thiên Kiếm không phải kiếm pháp bình thường của Ly Sơn Kiếm Tông, là bí kiếm sáng tạo độc đáo của Tô Ly.
Trần Trường Sinh nhìn ánh mắt của Tô Ly, có chút khẩn trương biện bạch nói.
Tô Ly nhớ tới mấy trăm năm đại chiến còn chưa kết thúc, chính mình chưa xuất sư, vẫn là một chú bé con ngây thơ của Ly Sơn Kiếm Tông, đã tự nghĩ ra chiêu kiếm pháp tuyệt nhiên mãnh liệt này, cuối cùng trở ngại chỉ vì thỉnh cầu của đám sư trưởng, đã sao chép một phần... Hắn nhìn mặt của Trần Trường Sinh không chút cảm xúc nói:
Đệ tử của Ly Sơn Kiếm Tông đã trải qua Thanh Đằng Yến và Đại Triều Thí, ví dụ như đám người Cẩu Hàn Thực và Quan Phi Bạch, sớm đã xác định sự thật này, nhưng Tô Ly vân du tứ hải, căn bản sẽ không quan tâm những việc này, cho nên lúc này mới là lần đầu tiên biết. Thời điểm hắn nói mấy chữ Tổng Quyết của Ly Sơn Kiếm Pháp này, nhìn chằm chằm ánh mắt của Trần Trường Sinh, cắn chữ phá lệ rõ ràng, có chút nặng nề.
Trần Trường Sinh thuở nhỏ đọc sách ở miếu cũ trấn Tây Ninh, sau khi tiến vào Quốc Giáo Học Viện cũng là lẻ loi một mình, không có sư trưởng cũng không có bạn cùng trường, căn bản không có khái niệm tông phái sơn môn gì, tự nhiên không biết bản Tổng Quyết Ly Sơn Kiếm Pháp này ý nghĩa đối với Ly Sơn, gật đầu nói:
Hai lông mày của Tô Ly hơi nhướn, hỏi:
Trần Trường Sinh thành thực hồi đáp:
Nghe những lời nói này, Tô Ly đã trầm mặc thời gian rất lâu.
Trần Trường Sinh hỏi:
Tô Ly nhìn hắn nói:
Trần Trường Sinh không dám chấp nhận, nói:
Đó đều là trí tuệ của tiền bối, ta chỉ là đã điều chỉnh chút ít.
Điều chỉnh có đôi khi so với khai sáng càng khó, ta mười bốn tuổi sáng lập Liệu Thiên Kiếm, ngươi mười lăm tuổi sửa Liệu Thiên Kiếm, ta là thiên tài tuyệt thế, ngươi chẳng lẽ chính là ngu ngốc? Có thể tự mình làm khai sáng thông đạo vận hành chân nguyên, ngươi đương nhiên là một thiên tài chân chính, thậm chí là kỳ tài ngàn năm khó thấy, chẳng qua những người ngu ngốc chân chính này trong kinh đô, chưa từng có phát hiện chuyện vốn hẳn nên đáng coi trọng nhất này, chỉ sợ ngay cả Cẩu Hàn Thực cũng bỏ lỡ.
Tô Ly nhìn hắn, vẻ mặt tán thưởng nói:
Trần Trường Sinh chưa từng có cảm giác mình có gì đặc biệt hơn người, ngoại trừ chuyện đọc toàn bộ đạo tạng này.
—— Đó còn là bởi vì thế nhân đều nói Cẩu Hàn Thực đọc toàn bộ đạo tạng rất rất giỏi, hắn mới biết mình và Dư Nhân sư huynh cũng rất rất giỏi. Hôm nay lại có người nói hắn cũng rất rất giỏi ở phương diện kiếm đạo và tu hành, thậm chí là kỳ tài bất thế xuất, hơn nữa người nói ra những lời này, bản thân là kỳ tài trên đời công nhận, điều này làm cho hắn rất giật mình, thật vui mừng, nhưng có chút ngơ ngẩn.
Sau đó hắn lại nghe được Tô Ly nhắc tới Ly Sơn Kiếm Pháp Tổng Quyết, rốt cục đã tỉnh hồn lại, nói:
Tô Ly gặp hắn rốt cuộc đã hiểu rõ ý của mình, đang chuẩn bị khẽ mỉm cười, không thèm để ý chút nào giơ tay tiếp nhận hắn cung kính lần lượt trả trở về Ly Sơn Kiếm Pháp Tổng Quyết, thì cảm thấy an ủi sư phụ trên trời có linh thiêng, không ngờ sự tình nhưng không có phát triển như vậy... Hắn rất tức giận, nghĩ thầm rằng ta vừa đối với ngươi nhưng lời khen ngợi ca tụng kia chẳng lẽ đều được heo đã nghe sao?
Trần Trường Sinh xem thần sắc hắn không tốt, muốn hòa hoãn không khí một chút, cười nói:
Hắn thật sự không am hiểu lời nói, chuyện hài này không cười nổi.
Nếu Tô Ly lúc này có thể động thủ, tuyệt đối sẽ trực tiếp đoạt lấy được Ly Sơn Kiếm Pháp Tổng Quyết từ trên người của hắn. Cho nên không khí lúc này không có đạt được bất luận chuyển biến tốt đẹp gì, ngược lại trở nên càng thêm xấu hơn.
Tô Ly nhìn hắn nói. Những lời nói này hắn nói rất đúng hào khí với mây, mây phá trăng ra. Nhưng hắn biết rằng đây chỉ là cái cớ, hoặc là nói bậc thang. Hắn lúc này ngay cả Trần Trường Sinh cũng đánh không lại, không có cách nào đoạt lại, đó chỉ có thể không đoạt, tạm gác lại sau này nói tiếp.
Vấn đề là Trần Trường Sinh không biết, hắn cho rằng Tô Ly thực sự là nghĩ như vậy, tò mò hỏi:
Theo hắn nhìn thấy, lấy tu vi kiếm đạo và tính tình của Tô Ly, nếu Ly Sơn Kiếm Pháp Tổng Quyết mất ở trong thành Bạch Đế, hắn hẳn là đã sớm giết và đi qua truy bắt, cho nên hắn đã hỏi lên, cũng liền đã rút đi bậc thang dưới chân Tô Ly.
Sắc mặt của Tô Ly có chút khó coi, nghĩ thầm rằng vừa rồi chính mình khen ngợi đối với tên nhóc này thực sự là không bằng cho heo nghe.
------oOo------