Nguồn:
read.st
Hiên Viên Phá ngẩn người, phát hiện sức nặng cùng xúc cảm thanh thiết kiếm này và lực lượng chính mình phối hợp cực kỳ tự nhiên, thậm chí sinh ra một cảm giác thanh kiếm này là để cho mình sử dụng.
Không thể không nói, giữa người và kiếm thật sự có liên hệ thần bí nào đó không thể hình dung, hoặc là nói duyên phận, tựa như trong tinh không này vĩnh viễn không ai có thể thấy được sợi dây vận mệnh vô hình.
Hiên Viên Phá tùy tiện rút thanh kiếm này ra, là một thanh thiết kiếm, nặng như núi, uy như biển, tên cổ là: Sơn Hải kiếm.
Cái chuôi kiếm này đã từng có chủ nhân, là một vị cường nhân tên là Tây Khách, nghe nói vị cường nhân này có được huyết mạch nhất thị của Bạch Đế, cuộc đời chưa bao giờ thất bại, cho tới khi thua bởi Chu Độc Phu ở Chu Viên, cuối cùng bị chết trong tay một hạng người vô danh.
Trần Trường Sinh có chút không nghĩ tới Hiên Viên Phá lại cầm thanh kiếm này.
Sơn Hải kiếm là một trong những trọng kiếm được bảo tồn hoàn chỉnh nhất trong Kiếm Trì, gần với Trai Kiếm, hơn nữa bởi vì nghe đồn Tây Khách có được huyết mạch Bạch Đế, cho nên sau khi Ly Cung xác nhận Tây KHách không có kế thừa, hắn vốn đã nghĩ sẽ đưa Sơn Hải kiếm lại cho Lạc Lạc. Nhưng lúc này nhìn Hiên Viên Phá vô cùng vui mừng, lại nghĩ tới hình ảnh một tiểu cô nương xinh đẹp thanh lịch như Lạc Lạc cầm lấy cây gậy sắt đập loạn, cho nên hắn không nói gì thêm.
Đường Tam Thập Lục có chuyện muốn nói.
Một thanh kiếm cũ bị tổn thương nghiêm trọng, chỉ cần xuất hiện lần nữa liền nhất định có thể đi vào Bách Khí bảng?
Đường Tam Thập Lục không hề khoa trương, phải biết rằng, nều sắp xếp những danh kiếm này trong lịch sử, vô luận sắp xếp như thế nào thì Sơn Hải kiếm đều sẽ đứng vào top 10.
Hiên Viên Phá cảm thấy có chút không ổn, giống đứa nhỏ ôm món đồ chơi, ôm chặt Sơn Hải kiếm, cảnh giác nhìn chằm chằm Đường Tam Thập Lục, nói:
Đường Tam Thập Lục cười trào phúng nói:
Hiên Viên Phá không biết trả lời như thế nào, nhẫn nhịn nửa ngày nói ra một câu:
Đường Tam Thập Lục cười lạnh nói:
Hiên Viên Phá làm sao nói lại hắn, xụ mặt không nói gì, chỉ ôm chặt Sơn Hải kiếm hơn chút nữa.
Trần Trường Sinh hỏi.
Đường Tam Thập Lục nói:
Tầm mắt của Trần Trường Sinh lướt qua, thân thể của Hiên Viên Phá tráng kiện như núi nhỏ, Sơn Hải kiếm lại vô cùng nặng nề, ở trong ngực hắn cũng không có gì đáng ngạc nhiên.
Nhưng Đường Tam Thập Lục nói đúng, trong cuộc sống hiểm ác ở nơi này, Hiên Viên Phá chính là một đứa trẻ con, một con gấu nhỏ.
Hiện tại hắn là viện trưởng của Học Viện Quốc Giáo, là người thừa kế của Giáo Hoàng đại nhân, cho nên dù biết rất rõ trong người hắn có rất nhiều trọng bảo, nhưng ngoại trừ ít ỏi mấy người, còn lại không ai dám hạ độc thủ với hắn.
Hiên Viên Phá lại khác, cho dù là quốc giáo hay là Bạch Đế thành, cũng sẽ không một ai vì một thiếu niên Yêu tộc bình thường mà bị tổn thương.
Đường Tam Thập Lục nói:
Thời điểm nói tới đây, hắn nhìn Hiên Viên Phá, vẻ mặt rất tự nhiên, giọng điệu tùy ý.
Hiên Viên Phá thiếu chút nữa bị lừa, nhìn thấy ý cười trên môi Trần Trường Sinh mới tỉnh hồn lại, căm tức gầm nhẹ hai tiếng. Tâm tư nhỏ của Đường Tam Thập Lục bị bóc trần, cũng không để ý, mỉm cười đứng dậy, không biết từ nơi nào lấy được một cây quạt giấy, phe phẩy nói:
Vẻ mặt Hiên Viên Phá biến ảo không chừng, hắn biết lời Đường Tam Thập Lục nói là sự thật, nhưng làm sao có thể giao Sơn Hải kiếm cho Đường Tam Thập Lục bảo quản, không bằng giao cho Trần Trường Sinh còn hơn.
Hiên Viên Phá ôm Sơn Hải kiếm ra khỏi Tàng Thư lâu, không bao lâu liền quay trở lại, Sơn Hải kiếm đã không còn.
Trần Trường Sinh thật sự rất ngạc nhiên.
Hiên Viên Phá cũng không giấu diếm bọn họ, nói:
Trần Trường Sinh ngẫm nghĩ một chút nói:
Đường Tam Thập Lục dù sao cũng không phải là đứa trẻ nhà bình thưởng, lúc này Vấn Thủy kiếm bên người hắn cũng không hề kiếm hơn danh kiếm Kiếm Trì này, lúc này phát hiện không có cách lấy được Sơn Hải kiếm mình cảm thấy hứng thú tới trong tay, hắn liền không vui, nghe cuộc đối thoại của Hiên Viên Phá và Trần Trường Sinh, bỗng nhiên nghĩ tới một loại khả năng rất thú vị:
Hiên Viên Phá nghĩ thầm, chính mình cũng không thể thành cường nhân tuyệt thế, hơn nữa tương lai ta sẽ về lại bộ lạc, chẳng lẽ còn để kiếm lại ở Học Viện Quốc Giáo sao?
Trần Trường Sinh nghĩ thầm đây quả thật rất thú vị, rất giống một số chuyện xưa trên sách, vấn đề là mấy ngàn năm sau, những người phía mình cũng sớm đã mất, làm sao còn có thế hệ sau?
Đường Tam Thập Lục càng nghĩ càng cảm thấy việc này thú vị, ánh mắt trở nên vô cùng sáng ngời.
Hắn càng nói càng hưng phấn, Trần Trường Sinh lại càng nghe càng bất đắc dĩ, nghĩ thầm trong hồ cá cũng thôi đi, nhưng chim trên cành cây lại làm gì đắc tội ngươi sao?
Đường Tam Thập Lục nói được thì làm được, liền đi tới núi kiếm, chuẩn bị lựa chọn chút kiếm cũ bị tổn thương giấu ở trong thư viện quốc giáo.
�a hắn rất suy yếu, lại như có một loại cảm giác không thể cự tuyệt.
------oOo------