Nguồn:
read.st
Lục Thất nhìn Lâm Nhân Triệu, ôn hòa nói:
Lâm Nhân Triệu chau mày, Lục Thất lại thờ ơ nói:
Lâm Nhân Triệu lập tức lạnh lùng nhìn Lục Thất, Lục Thất nhìn lại nói:
Lâm Nhân Triệu nhíu mày nhìn Lục Thất, Lục Thất quay đầu nhìn về phương xa, lạnh nhạt nói:
Lâm Nhân Triệu ngẩn ra, lại thấy Lục Thất nhìn ông ta, cười nhạt nói:
Đại nhân dùng ta, kì thực là rước họa vào thân, nếu như bệ hạ biết đại nhân trọng dụng ta, liền sẽ cho rằng, đại nhân sẽ trở thành quân lực trợ giúp thái tử.
Bổn quân cũng không phải là người sợ phiền phức.
Lâm Nhân Triệu trầm giọng nói.
Lục Thất mỉn cười, nói:
Chiến cục tây bộ nếu là muốn hy vọng thắng, chỉ có thể là xuất binh tập kích bất ngờ, tuy nhiên binh lực vẫn là không đủ, ta khuyên đại nhân tốt nhất là dâng thư cầu triều đình viện binh.
Bổn quân đã dâng thư cầu viện rồi, chỉ là vẫn luôn không có hồi âm.
Lâm Nhân Triệu trả lời.
Lục Thất thản nhiên nói.
Lâm Nhân Triệu nhíu mày nói:
Xây dựng chế độ Kinh Khẩu quân, điều quân lực Thường Châu đi, bệ hạ hẳn là muốn ổn định Thường Châu quy trị.
Ý tưởng là tốt, chỉ là rất ngây thơ, liền giống như triệt phá phân chia Hưng Hóa quân, tất nhiên sẽ khiến cho quân lực mất ổn định, hai vạn Trung Phủ Dũng của Thường Châu là hàng binh tinh nhuệ của Việt quốc, nếu như dụ dỗ làm cho bọn họ đóng quân ở Thường Châu, bọn họ sẽ an tâm mà quy trị, nhưng một khi muốn điều bọn họ rời khỏi Thường Châu, bọn họ tất nhiên sẽ nhạy cảm dễ binh biến .
Lục Thất ôn hòa nói.
Lâm Nhân Triệu ngẩn người, trầm giọng nói:
Lục Thất cười khổ, nói:
Lâm Nhân Triệu nhíu mày im lặng, nhưng rất nhanh nói:
Lục Thất lắc đầu nói:
Sắc mặt Lâm Nhân Triệu hơi biến, lại nghe Lục Thất nói:
Lâm Nhân Triệu sắc mặt âm trầm, lạnh nhạt nói:
Loại tình trạng này, ngươi lại là không giải thích cho bệ hạ sao?
Vô dụng, hữu tướng đại nhân đều khuyên không được bệ hạ, huống hồ là ta, nếu ta là góp lời, hậu quả chính là bị bệ hạ cho rằng là muốn để phủ công chúa có thể chiếm giữ lâu dài Thường Châu, một vị Trung Lang Tướng từng nói qua với ta, bệ hạ là một vị hoàng đế chưa từng thống soái quân lực tác chiến, trong suy nghĩ của bệ hạ, chính là ở dưới một bàn cờ, trong mắt chỉ có hai quân cờ trắng đen, không hiểu được trên chiến trường chân chính, địch nhân trong tối ngoài sáng rất nhiều, ví dụ như đại nhân Vương Văn Hòa, nếu như không có sự giúp đỡ của Vũ Văn thị và Vinh thị, Hưng Hóa quân sao lại có thể đánh bại quân Việt, nhưng là ở trong lòng bệ hạ, sẽ không suy nghĩ nhiều tính phức tạp của thế lực Tây bộ, ông ta chỉ cho rằng, đại nhân Vương Văn Hòa cấu kết với thế gia, cho nên chính là địch nhân có thể tạo phản.
Lục Thất lạnh giọng nói một hồi.
Lâm Nhân Triệu nhíu mày trầm lặng, Lục Thất lại nói:
Lâm Nhân Triệu cau mày nói:
Lục Thất mỉn cười, nói:
Lâm Nhân Triệu lạnh lùng liếc Lục Thất nói:
Lời này của ngươi, là đại nghịch bất đạo.
Đại nhân nếu như là làm liều đột kích Kinh quốc, trên thực tế cũng là đại nghịch bất đạo rồi.
Lục Thất ôn hòa trả lời.
Lâm Nhân Triệu lạnh nhạt nói.
Lục Thất ôn hòa đáp lời.
Lâm Nhân Triệu lạnh lùng nói.
Lục Thất cười khổ, nói:
Lâm Nhân Triệu im lặng, qua một lúc mới bình thản nói:
Bổn quân đã biết, ngươi đi chỉnh quân đi.
Vâng, thuộc hạ cáo lui.
Lục Thất cung kính hành lễ, xoay người đi tìm hiểu ba nghìn trung hộ quân
Lâm Nhân Triệu nhìn theo bóng lưng của Lục Thất, trong mắt rất là phức tạp, ông ta biết dùng Lục Thất là không thỏa đáng, nhưng là không dùng lại không được, ông ta ở Nam Xương phủ bị cản trở rất nhiều, căn bản không có cách nào thực thi những chiến lược quân sự lớn, ông ta đột nhiên nhíu mày suy nghĩ những lời của Lục Thất, bỗng quay đầu nhìn về phía đông, ông ta thoáng hiểu, Thường Châu nơi đó có thể sẽ xảy ra binh biến, mà Lục Thất báo cho biết, rõ ràng là lộ ra thâm ý.
Lục Thất đi đến bên cạnh Quan Xung, Quan Xung cung kính hành lễ, Lục Thất mỉm cười gật đầu, tiếp đó hỏi tình hình sau khi Quan Xung rời đi. Quan Xung cười khổ nói những việc đã trải qua, sau đó hỏi đến Vương Kiếm và Triệu Lâm, Lục Thất trả lời, lại nói sơ qua tình hình Tấn quốc, Quan Xung nghe xong giật mình không dứt, Tấn quốc không những có quốc vực rộng lớn, mà còn bức bách được Việt quốc xưng thần.
Ngày thứ ba, Lục Thất dẫn đầu hơn ba nghìn quân rời khỏi thành Nam Xương phủ, phụng mệnh đi thu hồi Tín Châu, cùng với cầu quân lương tiếp tế của Hấp Châu, quân lương của Nam Xương phủ thiếu thốn đã là sự thật, ba vạn quân lực đi ra ngoài tìm lương, cùng xuất quân thu hồi lại đất đai bị mất là phù hợp với đạo lí, Chu Lệnh Vân thân là Giám Quân sứ, không có quyền lợi ngăn cản, quân lực của Nam Xương phủ phòng ngự vẫn là đủ, trước khi Lục Kì quân chưa tới hợp nhất, mười vạn quân Sở cũng không tấn công được thành Nam Xương Phủ.
------oOo------