Nguồn:
read.st
Lục Thất gật đầu, nói:
A! Lãnh Nhung kinh ngạc nhìn Lục Thất. Tư duy của hắn ta thoắt cái đã rơi vào trạng thái không thể lý giải được.
Lục Thất mỉm cười, nói:
Lãnh Nhung gật đầu tỏ ý đã hiểu, Lục Thất mỉm cười, nói:
Lãnh Nhung suy nghĩ một hồi, nói:
Lục Thất mỉm cười, nói:
Lãnh Nhung bừng tỉnh gật đầu. Nếu quân Tấn tấn công về phía Việt quốc, quân Việt Vụ Châu chắc chắn sẽ xuất quân ứng chiến, cơ bản không dám chờ chi viện của Sở quốc. Thân là thần thuộc, không dám để vua rơi vào cảnh nguy hiểm. Nếu bỏ mặc thì chính là không xuất chiến, đó lại là một hiềm nghi phản bội cầm binh tự trọng.
Lục Thất lại nói:
Lãnh Nhung gật đầu, nói tiếp:
Quân tập kích từ Tân An Giang vào đột kích Việt quốc. Chiến tuyến phòng ngự của Y Cẩm quân rất dài, chính là muốn chi viện gấp, cũng là khó điều đi nhiều quân lực.
Chỉ sợ Y Cẩm quân cũng có nhân vật cầm quyền giống như tứ huynh Dương Côn, cũng đi điều quân trước.
Lục Thất thản nhiên nói.
Lãnh Nhung im lặng gật đầu. Lục Thất nhìn Lãnh Nhung, bình thản nói:
Lãnh Nhung ngẩn người ra, gật đầu nói:
Lục Thất bật cười, nói:
Xuất quân đánh Sở, một là thể hiện rõ Tấn Vương ta không sợ chiến đấu. Hai là dụ quân Sở đi Vụ Châu. Ba là ta đang tạo thế cân bằng chiến công.
Cân bằng chiến công?
Lãnh Nhung không hiểu nói.
Lục Thất bình thản nói.
Lãnh Nhung gật đầu tỏ ý hiểu. Lục Thất quay đầu sang nhìn về phía đông nam, nói:
Lãnh Nhung ngẩn người ra, chậm rãi nói:
Lục Thất cười, nhìn Lãnh Nhung nói:
Lãnh Nhung cảm động gật đầu, nói:
Lục Thất gật đầu, nói:
Lãnh Nhung hiểu ý gật đầu, nói:
Lục Thất gật đầu, nói:
Sở quốc đã tiến quân Tấn quốc. Ta phải quay lại cắn một miếng. Hơn nữa, sau khi chiếm được Cán Châu, đối với việc phòng ngực và tiến công của Tấn quốc sau này càng có lợi. Cán Châu sẽ trở thành tiền tuyến của Tấn quốc tấn công Sở quốc.
Sau khi cùng Chủ thượng nghĩ về chiến sự với Việt quốc, liền chuyển sang tấn công Sở quốc.
Lãnh Nhung nói.
Lục Thất lý trí đáp.
Lãnh Nhung hiểu ý gật đầu, Lục Thất cười, nói:
Lãnh Nhung gật đầu, nói:
Lục Thất gật đầu, nói:
Lúc này, đại quân Xử Châu đã tiến vào Vụ Châu, đột kích thẳng tới phủ trị huyện Kim Hoa. Khi tới huyện Kim Hoa, bảy vạn Võ Thắng quân đã thủ thành chiến. Võ Thắng quân vốn chỉ có hơn năm vạn tướng sỹ, trước khi trở về Vụ Châu đã chiêu mộ binh lực lên tới bảy vạn quân. Vốn còn có ba vạn Trấn Tây quân lại đi cứu viện Đài Châu.
Thấy Võ Thắng quân áp dụng chiến thuật con rùa rụt đầu phòng ngự, Ngư Hoa Hiên quyết định nhanh, dẫn đại quân đánh thẳng Thuận Châu, lại tấn côn Việt Châu khác với Lục Thất đã nghĩ. Ngư Hoa Hiên thân là chủ soái, đương nhiên có chiến lược của mình.
Ngư Hoa Hiên muốn nhân nhượng tiến quân vào tập kích Mục Châu. Nếu tập kích Việt Châu, có thể sẽ có tác dụng ép Võ Thắng quân xuất chiến. Nhưng đột kích Việt Châu sẽ khiến cho sự tồn tại của quân đột kích nhanh chóng bị Võ Thắng quân biết được. Bây giờ đi tấn công Thuận Châu, nếu Võ Thắng quân bất động, vậy thì đại quân tấn công thẳng tới Y Cẩm quân ở biên giới. Suy nghĩ của Ngư Hoa Hiên chính là Võ Thắng quân hoặc Y Cẩm quân, chỉ cần diệt được một, Việt quốc sẽ xong rồi.
Hơn nữa tấn công Mục Châu, về mặt chiến lược cũng có ý nghĩa hô ứng với Tô Châu. Nên biết phía đông Mục Châu chính là Hồ Châu. Một khi Y Cẩm quân chiến bại, đại quân Tấn quốc sẽ có thể đánh tới Thái Hồ.
Ngoài ra, Ngư Hoa Hiên rất hiểu, y dẫn quân đi tấn công Mục Châu, Võ Thắng quân khẳng định sẽ xuất quân truy đuổi. Nguyên nhân là Võ Thắng quân sẽ cho rằng, có thể cùng với Y Cẩm quân ép lấy quân Tấn mà đánh, hơn nữa cũng không thể vì chờ quân chi viện Sở quốc, mà ngồi nhìn Y Cẩm quân bị diệt. Sự thực, quân Tấn đột kích Mục Châu, càng dễ dụ rắn ra khỏi hang hơn là đột kích Việt Châu.
Chính trong lúc quân Tấn tiến vào Mục Châu, Tiết độ sứ Võ Thắng quân Chu Hải lại rơi vào sự lựa chọn khó khăn. Quân Tấn sẽ tấn công Mục Châu nằm ngoài dự tính của y. Y cho rằng quân Tấn sẽ đi đột kích Việt Châu.
Vì sao lại đi tấn công Mục Châu? Đó là đại kỵ của nhà binh, dù không quan tâm bỏ lại Xử Châu phía sau. Nếu đột kích Việt Châu, có thể uy hiếp Việt quốc, vượt qua có thể kết hợp với quân lực tấn công Đài Châu, cũng có thể tùy cơ lui binh cố thủ cái gọi là Tấn quốc.
Nhưng chin vạn đại quân chính là đi tấn công Mục Châu, cùng ba vạn quân tấn công Đài Châu, hoàn toàn trở thành hai cánh quân không thể tụ hợp được. Mặt khác, hiện giờ môn hộ Xử Châu rộng mở, nếu Võ Thắng quân đi tập kích cái gọi là Tấn quốc, tất có thể đánh bại quân phòng thủ Tấn quốc dễ dàng. Chẳng lẽ quân Tấn đi đột kích Mục Châu là cố ý để Võ Thắng quân đi tập kích Xử Châu và Kiến Châu?
Chu Hải nhíu mày đứng trên tường thành, mái tóc hóa râm tung bay trong gió.
Chủ Hải quay lại hỏi.
------oOo------