Nguồn:
read.st
Lục Thất liếc mắt nhìn quanh một lượt, bình thản nói:
Các quan tướng lần lượt gật đầu, Lục Thất cũng gật đầu, quay lại hỏi:
Sứ thần đi Sở quốc đã về chưa?
Vẫn chưa, cũng không có tùy thuộc trở về đưa tín.
Tân Cầm Nhi đáp.
Lục Thất ánh mắt sắc lạnh nói:
Các tướng nghe xong, rất nhiều người nhìn nhau kinh ngạc, Lục Thất cười nhạt nói:
Các vị trở về là phải tăng cường huấn luyện quân.
Chủ thượng yên tâm, bây giờ không thiếu ăn thiếu uống, chúng tôi sẽ nhanh chóng bài bố ra đại quân thiện chiến.
Yến Khôi Sơn liền bước lên trước đáp.
Lục Thất mỉm cười, nói:
Yến tướng quân nói đúng, một trong những ưu thế của chúng ta chính là không thiếu ăn thiếu uống. Mười vạn quân Sở tại Phủ Châu và Cát Châu lại rất thiếu ăn thiếu uống, cho nên quân Sở chắc chắn sẽ tới tìm đồ ăn của chúng ta.
Chủ thượng yên tâm, quân lực hiện giờ cơ bản là tiến công có lẽ không đủ, nhưng phòng ngự thì lại đủ. Chúng ta đã huấn luyện gấp trường thường binh là chính.
Trương Kích đáp. Bây giờ y và Yến Khôi Sơn là đại soái chư quân, có liên quan nhất tới lợi ích của Lục Thất.
Lục Thất gật đầu, nói:
Các tướng hành quân lễ chào, sau đó lần lượt đi ra, chỉ còn lại Yến Khôi Sơn, Trương Kích và Ngưu Hoa Hiên, còn có Tân Cầm Nhi.
Lục Thất mời ba vị quân soái ngồi gần đó, nhìn Yến Khôi Sơn và Trương Kích, cười hỏi:
Yến Khôi Sơn liền cười nói:
Lục Thất mỉm cười, gật đầu, Trương Kích cũng nói:
Lục Thất gật đầu, nói:
Trương Kích kinh ngạc nhìn Lục Thất, bất ngờ nói:
Lục Thất gật đầu, Trương Kích lắc đầu nói:
Lục Thất gật đầu, nói:
Trương Kích vẻ mặt nghiêm trọng gật đầu, nói:
Lục Thất gật đầu, nói:
Yến Khôi Sơn và Trương Kích hầu như đồng thời à lên một tiếng, Yến Khôi Sơn liền nói:
Lục Thất gật đầu, nói:
Yến Khôi Sơn và Trương Kích gật đầu, Lục Thất lại nhìn sang Ngư Hoa Hiên nói:
Yến Khôi Sơn và Trương Kích gật đầu, Lục Thất nhìn Yến Khôi Sơn nói:
Yến Tướng quân, ngươi dẫn theo quân bản bộ quy thuộc tiết chế Ngưu tướng quân.
Vâng!
Yến Khôi Sơn đứng dậy cung kính, lại quay sang Ngư Hoa Hiên hành quân lễ nói:
Quân soái Tấn An Yến Khôi Sơn bái kiến đại soái Hổ Bí.
Yến Tướng quân mời ngồi.
Ngư Hoa Hiên bình thản đáp lại, Yến Khôi Sơn cung kính ngồi xuống.
Ngư Hoa Hiên lại nhìn Yến Khôi Sơn, nói:
Chủ thượng lệnh ta cầm quân, ta cố gắng đảm nhiệm. Yến Tướng quân, nhiệm vụ của ngươi chính là dẫn quân tập kích Đài Châu. Khi tập kích Đài Châu không nhất thiết phải lập công, cố gắng không cần tấn cộng mạnh thành trì, thương vong càng ít càng tốt. Mục đích tập kích Đài Châu chính là ép Vụ Châu chia quân ra đi ứng cứu.
Vâng, thuộc hạ hiểu rồi.
Yến Khôi Sơn đáp lời.
Ngư Hoa Hiên nói tiếp:
Cuộc chiến công thành rất tiêu hao quân lực, cố gắng bao vây mà không đánh, nên dùng danh nghĩa của Tấn quốc chúng ta, đại lượng bắn thư chiêu hàng vào trong thành. Nội dung trong thư là, Chủ thượng Tấn quốc không muốn đánh phế Đài Châu, cũng sẽ đối xử tử tế với thần hàng. Nếu tướng sỹ muốn đầu hàng, đều được thưởng công đất đai.
Vâng, thuộc hạ ghi nhớ.
Yến Khôi Sơn đáp lại.
Lục Thất liền nói:
Yến Tướng quân, tiến quân Đài Châu nhất định phải ước thúc sở thuộc không được đánh cướp, nói với các tướng sỹ, bổn vương muốn là có thể biên cương quy trị, không cần phá bại, phải xây dựng lại phế địa. Đồng thời cũng nói cho các tướng sỹ biết, xuất chinh được thưởng công. Bổn vương đều ban thưởng sau trận chiến.
Vâng, thuộc hạ ghi nhớ.
Yến Khôi Sơn nhìn Lục Thất cung kính.
Ngư Hoa Hiên lại nói:
Yến Tướng quân, lời dặn của Chủ thượng không phải khó xử. Tác dụng của chiến lược ngươi tiến quân Đài Châu chính là dụ địch. Nhưng khi ngươi bao vây mà không đánh, không được khinh thường quân địch tập kích lao tới, phải để nhiều người theo dõi bên ngoài. Nếu quân lực của ngươi bị đột kích, rất dễ bị đánh tan. Nhưng nếu có sự chuẩn bị, đột kích của mấy ngàn quân cũng chẳng động gì tới lòng quân của mấy vạn đại quân.
Vâng, thuộc hạ sẽ cẩn thận.
Yến Khôi Sơn cung kính nhận chỉ giáo.
Ngư Hoa Hiên lại quay sang nhìn Lục Thất, nói:
Lục Thất gật đầu, suy nghĩ một hồi, nói:
Ngư Hoa Hiên gật đầu, nói:
Lục Thất tỏ ý hiểu gật đầu, tám vạn quân lực ở Xử Châu, phần lớn đều là quân Tô Châu thiện chiến. Võ Thắng quân và quân lực Xử Châu đã đụng độ nhau một lần rồi, kết quả là bất phân thắng bại. Cho nên, Tiết độ sứ Võ Thắng quân đã biết quân lực Xử Châu rất mạnh, do đó tạm thời dừng lại dự định thu phục Xử Châu.
Nếu hắn ta vì bao vây Võ Thắng quân, cố ý điều quân lực Xử Châu đi tấn công Đài Châu. Sau khi tới Đài Châu lại chặn đường lui của Võ Thắng quân, còn quân lực của Yến Khôi Sơn đi Xử Châu bổ sung tham chiến, hậu quả sẽ tạo cơ hội cho Võ Thắng quân. Quân Xử Châu yếu đi, Chu Hải thiện chiến đó tất sẽ nắm lấy cơ hội tấn công Xử Châu. Còn Võ Thắng quân đã tấn công Xử Châu rồi, cũng có thể tấn công bất ngờ, đương nhiên không thể tiếp cận quân địch được. Một khi sự tồn tại của quân tập kích bị bại lộ, Võ Thắng quân chắc chắn sẽ có đối sách ứng phó.
Ngư Hoa Hiên mỉm cười giải thích.
------oOo------