Nguồn:
read.st
Lục Thất gượng cười, rút thánh chỉ trong ngực ra, đứng dậy đưa cho La Tam phu nhân, La Tam phu nhân vội vã giở ra xem, sau đó kinh sợ nhìn Lục Thất, thất thanh nói:
Lục Thất đành kể lại chuyện không hiểu hôm qua và hôm nay, La Tam phu nhân nghe xong lại cúi xuống nhìn thánh chỉ không nói.
Một lát sau, La Tam phu nhân chợt ngẩng đầu dặn dò, một nô tì xinh đẹp đứng hầu bên cạnh cung kính đáp, xoay người đi ra ngoài phòng.
La Tam phu nhân nhìn Lục Thất, dịu dàng nói:
Lục Thất gật đầu, đáp lại:
La Tam phu nhân lắc đầu, ôn tồn nói:
Lục Thất gật đầu, đáp:
La Tam phu nhân gật đầu, dịu dàng nói:
Lục Thất gật đầu, vội hỏi:
La Tam phu nhân nhìn Lục Thất, khuôn mặt xinh đẹp mỉm cười cổ quái, nhìn mấy giây mới dịu dàng nói:
Lục Thất ồ một tiếng, trong lòng lại bị vẻ mặt của La Tam phu nhân làm cho bán tín bán nghi. Thấy La Tam phu nhân đứng lên, hắn cũng đành đứng dậy.
La Tam phu nhân hiền dịu nói.
Lục Thất nghe xong rất bất ngờ, chỉ biết im lặng nhìn La Tam phu nhân, La Tam phu nhân dịu dàng nói:
Lục Thất ngẩn ra, gật đầu nói:
Đúng, chuyện ta trở thành Thiên ngưu vệ không còn là bí mật gì nữa.
Ngươi trở thành thuộc hạ của Thái tử, sau này chỉ sợ không thể giữ chức Lữ soái ở Ung Vương Phủ lâu.
La Tam phu nhân nói tiếp.
Lục Thất gượng cười đáp:
La Tam phu nhân nhìn Lục Thất, khuôn mặt nở nụ cười êm dịu.
Lục Thất cũng coi như có thu hoạch, một mình trở về tú trang, nhưng hắn không nói tới Công chúa ở tú trang, nguyên nhân là không thể hoàn toàn tin lời của La Tam phu nhân, Lý Thiền Nhi trong mắt La Tam phu nhân là mỹ nhân biết lễ nghĩa, Lý Thiền Nhi đối mặt với những người phụ nữ trong tú trang thì chưa chắc sẽ biết lễ, dù sao đó cũng là Công chúa điện hạ.
Đang lúc hoàng hôn, sau bữa cơm chiều có chút nặng nề, Lục Thất đợi tin của La Tam phu nhân, một phu xe đưa thư xong liền vội vạ quay về.
Lục Thất có phần căng thẳng mở thư ra, thấy nét chữ nắt nót trong thư viết: “Thiên Phong, Lý Thiền Nhi sáng sớm hôm nay đột nhiên được đưa Tông Chính Tự, tứ phong làm Ngô Thành Công chúa, gia ân Quận vương khai phủ nghi, chuyện này trên dưới Ung Vương Phủ đều được biết sau, bây giờ lòng người rất loạn, chuyện ngươi là Phò mã Ngô Thành cũng không ai biết, ngươi đừng manh động, tất cả yên lặng theo dõi kỳ biến.”
Lục Thất xem xong nhíu mày, thư này dường như không mang đến tin gì mới, hắn giao thư cho Tiểu Mai, bảo các thiếp thị truyền đọc, Tiểu Mai lại cầm thư đi thẳng vào phòng của Lý Tuyết Tâm, Lục Thất nghĩ một lát cũng vội đi theo.
Vào phòng hắn tùy ý ngồi lên ghế, vị mỹ nhân đó đọ thư xong, dịu dàng nói:
Lục Thất ngẩn ra, kinh ngạc hỏi:
Nàng nhìn ra cái gì?
Chính là ở câu này, gia ân Quận vương khai phủ nghi.
Mỹ nhân dịu dàng trả lời.
Lục Thất khó hiểu hỏi.
Mỹ nhân ôn tồn đáp.
Lục Thất gật đầu, nghe mỹ nhân nói tiếp:
Lục Thất giật mình, kinh ngạc hỏi:
Có tư cách Diêu lĩnh Tiết độ sứ?
Đúng là có tư cách đó, đương kim Đường Hoàng thích nhất dùng phương pháp thống lĩnh từ xa để phân hóa quân quyền của Tiết độ, dùng Hành quân Tư mã thay cho binh quyền của Tiết độ sứ, hình thành chế ước với Tiết độ Phó sứ, có điều Công chúa không thể thống lĩnh chức quan Diêu Lĩnh Tiết độ sứ được, Đường Hoàng hẳn là có dụng ý khác.
Mỹ nhân dịu dàng hồi đáp.
Lục Thất gật đầu, nghe mỹ nhân dịu dàng nói tiếp:
Lục Thất gật đầu, đáp:
Mỹ nhân mỉm cười nhẹ nhàng, nhưng sau nụ cười lại dịu dàng nói:
Lục Thất ngẩn ra nhìn nàng, mỹ nhân ôn tồn nói:
Lục Thất nghe xong, suy nghĩ một chút, gật đầu nói:
Thế cũng bình thường.
Nhưng điều không bình thường là, tất cả quân lương và binh lương của phủ Công chúa lại để Công chúa và Phò mã gánh vác, giống như Ung Vương Phủ, không có quyền điều binh mà phải gánh vác cấp dưỡng hàng tháng cho quan lại và tướng sĩ.
Lục Thất ngẩn ra ngạc nhiên, lời mỹ nhân khiến hắn biết được một rắc rối lớn, nếu thật sự để hắn và vị Công chúa chia cấp dưỡng quan lại và tướng sĩ thì sẽ là gánh nặng rất khó gánh vác, hơn nữa về tâm lý cũng sẽ phải trả giá uất nghẹn, nói thô lỗ thì giống như nuôi con thay cho người khác vậy.
Lục Thất nghĩ một lát, nói:
Chắc có lẽ không phải đâu, ta không có nhiều tài lực thế, bệ hạ cũng không thể ép buộc được.
Lão gia nghĩ thế, nhưng Đường Hoàng sẽ không thương xót, thiếp thân đã nói chuyện với Ngọc Trúc tỉ, biết lão gia ở kinh thành có thu nhập ở trà các và quán rượu khá dồi dào, Đường Hoàng sẽ cho rằng, tài lực của lão gia hẳn có thể thay ông ta cấp dưỡng cho năm trăm tướng sĩ.
Mỹ nhân cười nhật nói.
Khóe miệng Lục Thất giật giật, hắn muốn nói đó là của Kim Trúc, nhưng trong lòng lại hiểu, sự phủ nhận của hắn không có ý nghĩa, chẳng lẽ Đường Hoàng thật sự làm thế? Lại trá hình vơ vét tài lực của hắn?
Mỹ nhận nói thêm với giọng điệu bất đắc dĩ, như tỏ vẻ rất bất mãn với hành vi của Đường Hoàng.
Lục Thất gượng cười, bất đắc dĩ đáp:
Chúng ta không cần nói nữa, yên lặng theo dõi kỳ biến đi.
Lão gia nên yên lặng theo dõi kỳ biến, có điều cũng không thể bỏ qua một số cơ hội.
Mỹ nhân nói thêm.
Lục Thất ngẩn ra nhìn mỹ nhân, mỹ nhân cũng đang dịu dàng nhìn hắn, nói tiếp:
Lục Thất gật đầu nói:
Mỹ nhân gật đầu, dịu dàng nói:
Lục Thất gật đầu, tuy nhiên lại lắc đầu nói:
------oOo------