Nguồn:
read.st
Các tướng sĩ ngạc nhiên, ngơ ngác nhìn Lục Thất, rồi lại nhìn Lãnh Nhung, Lãnh Nhung cau mày, nói:
Các tướng sĩ vội nhìn về phía Lục Thất, Lục Thất gật đầu:
Các tướng sĩ nhìn nhau, chợt có người hỏi:
Lục Thất nhìn người đó, cười nhạt:
Hẳn là vậy, các ngươi trở thành hộ quân của Vân Khê quận chúa, sau này người nhà của các ngươi sẽ chuyển đến định cư cư ở Kiến Châu, mà ta sẽ là tướng quân của các ngươi.
Lục đại nhân cũng sẽ đi Kiến Châu?
Người đó kinh ngạc hỏi lại.
Người kia lưỡng lự một chút, hỏi:
Lục Thất mỉm cười gật đầu, lại nhìn lướt qua một lượt, các tướng sĩ nhìn nhau, rồi đều gật đầu. Trên thực tế, họ có nghe nói các binh lính được Lục Thất dẫn theo trước đây, hiện giờ đều đã phát tài, bởi vậy cho nên tuy nhiều binh lính không muốn rời khỏi huyện Thạch Đại, nhưng vì lời hứa được lương cao và ruộng tốt của Lục đại nhân, cũng đã chấp nhận rời đi.
Lãnh Nhung chợt chắp tay:
Lục Thất ừ, gật đầu, rồi quay lại căn dặn:
Diêu Tùng chào theo nghi thức quân đội, lập tức cùng các hộ vệ dỡ các túi bạc trên lưng ngựa xuống, bắt đầu phát quân lương. Từng thỏi bạc lần lượt được phát cho ba nghìn tướng sĩ, khuôn mặt ai cũng lộ vẻ vui sướng, lại biết sau này sẽ được cấp ruộng tốt ở Kiến Châu, cho nên cũng không buồn lắm khi phải rời quê hương.
Thật ra trước đó, Lãnh Nhung đã theo hướng dẫn của Lục Thất, thực hiện việc động viên các quan tướng, nguyên do là vì chiến sự ở Tây bộ căng thẳng, triều đình đã ra lệnh cho Trì Châu trưng binh đến phía tây tham chiến, mà y không muốn các huynh đệ đến Tây bộ, mới thỉnh cầu Lục đại nhân tiếp nhận các huynh đệ, chỉ cần các tướng quân không mâu thuẫn, sẽ áp chế được các binh sĩ, mà các tướng quân đều là người có võ nghệ cao cường.
Tiếp quản xong ba nghìn Vân phủ vệ, Lục Thất sai hai hộ vệ đến Tấn quốc báo tin, bảo Tân Cầm Nhi công khai tuyên bố việc hòa thân, mặt khác lại chuẩn bị chuyển ba nghìn binh khí tới biên thùy, để trang bị cho binh lính được tuyển mộ của huyện Thạch Đại, mà đội Vân phủ vệ, sẽ nói là hộ quân được Lý quốc chủ đặc biệt tuyển mộ, nhằm làm hộ quân cho Vân Khê quận chúa, nhằm nhấn mạnh sự coi trọng của Lý quốc chủ đối với Tấn quốc và khích lệ lòng quân, lòng dân Tấn quốc.
Sau khi tổ chức xong ba nghìn Vân phủ vệ, Lục Thất ở lại đích thân huấn luyện họ, hắn muốn Vân phủ vệ trở thành một đội quân thép có kỷ luật nghiêm minh, cũng muốn tác phong của họ càng nghiêm cẩn và dũng mãnh, bởi vì đây là một đội quân luôn phải thực hiện các nghi thức.
Mười ngày sau, lúc gần giữa trưa, đội Nam Ưng vệ bảo vệ Vân Khê quận chúa đến ranh giới quân doanh, trước đó Lục Thất cũng đã rời khỏi quân doanh ra nghênh đón. Quý Ngũ thúc đi đầu Nam Ưng vệ, vừa thấy Lục Thất, vội xuống ngựa bước nhanh tới, tiếp đó Ngư Hoa Hiên cũng từ phía sau đội ngũ chạy tới. Binh lính Nam Ưng vệ lần lượt dừng chân, kỵ mã cũng xuống ngựa đứng thẳng.
Gặp hai bề tôi giỏi, sau một lúc đàm đạo, Lục Thất đã biết chỉ có Quý Ngũ thúc và Lỗ Hải dẫn quân tới, bọn Đàm Viêm còn ở lại Giang Ninh, trở thành lực lượng chờ được sử dụng. Quý Ngũ thúc cũng hiểu tâm tư của Lục Thất, không dám tự ý tin tưởng bọn Đàm Viêm, mà bởi vì không biết rõ bối cảnh của bọn họ, Lục Thất cũng không dám tin tưởng.
Quý Ngũ thúc nói, y chỉ đưa các chủ mẫu tới chỗ chủ mẫu Tiểu Vân, không dám đi Tô Châu, mà tình hình Thường Châu cũng không có gì thay đổi, tuy nhiên khi y trở lại Giang Ninh, Thuận Hộ có rất nhiều thủy sản, Lục Thất nghe vậy rất hài lòng, sau khi trao đổi một lát với Ngư Hoa Hiên, hắn đi gặp Vân Khê quận chúa.
Lục Thất tới bên phải xe kiệu, làm lễ bái kiến.
Bên trong xe vang lên một giọng nữ dịu dàng và ấm áp.
Lục Thất ngẩn người, có ấn tượng rất tốt đối với Vân Khê quận chúa, hắn mỉm cười:
Đã gần trưa rồi, mời Quận chúa đến quân doanh nghỉ ngơi, sau giờ Ngọ lại đi.
Được, vất vả cho tỷ phu quá.
Vân Khê quận chúa dịu dàng đáp.
Lục Thất cười, ra lệnh cho đội quân khởi hành, trùng trùng điệp điệp đi tới quân doanh biên giới, Nam Ưng vệ đóng quân ở một bên quân doanh biên giới, Lục Thất lập tức cùng Quý Ngũ thúc và Ngư Hoa Hiên bàn công việc.
Sau khi ngồi xuống, Lục Thất nói về biến cố ở Hưng Hóa quân, Ngư Hoa Hiên mới giật mình, chợt hiểu vì sao Lý quốc chủ coi trọng Tấn quốc như vậy, y cũng kể lại tóm tắt những lời đối đáp khi gặp Lý quốc chủ.
Rồi Ngư Hoa Hiên lo lắng nói:
Lục Thất cười, bình thản đáp:
Ngư Hoa Hiên gật đầu, lại hỏi:
Sau khi chúa thượng về nước, có dự định gì không?
Dự định là dựa vào tình hình mà xác định, nếu như Sở quốc chấp nhận không xâm phạm lẫn nhau, vậy thì phải dốc sức lo việc nội chính, cũng chờ thời đột kích Việt quốc, nếu như đình chiến, thì tấn công Lĩnh Nam đạo, đoạt Triều Châu và Mai Châu.
Ngư Hoa Hiên gật đầu:
Lục Thất gật đầu, Ngư Hoa Hiên lại nói:
Lục Thất kinh ngạc gật đầu, Ngư Hoa Hiên lại nói:
Lục Thất gật đầu, Ngư Hoa Hiên lại nói:
Lục Thất gật đầu, hỏi:
Ngư Hoa Hiên ngẩn ra:
Lục Thất gật đầu, Ngư Hoa Hiên lại nói:
Lục Thất gật đầu:
Ngư Hoa Hiên gật đầu, lại nói:
Tốt nhất là chúa thượng không nên khinh thường Sở quân, nếu như chúa thượng tấn công Lĩnh Nam đạo, thì chiến tuyến sẽ quá dài, rất dễ bị Sở quân tập kích vào giữa, sẽ rơi vào thế bị động.
Ý ngươi là, tấn công Lĩnh Nam đạo là không thích hợp.
Lục Thất hỏi lại.
Ngư Hoa Hiên đáp.
Lục Thất nói ra ý định của mình.
Ngư Hoa Hiên hơi khựng lại, rồi gật đầu nói:
Chúa thượng nói rất có lý, dù sao Đường quốc cũng tồn tại vài thập niên, uy tín và tính chính thống đã ăn sâu vào lòng người, mà Tuyền Châu và Chương Châu của Tấn quốc, tuy rằng tự trị nhiều năm, nhưng dù sao trên danh nghĩa vẫn là thần dân của Đường quốc, còn có hơn hai mươi vạn dân mới chuyển tới của Phủ Châu, cũng là dân của Đường quốc, nếu muốn thuận nước dong thuyền, mượn tính chính thống của Đường quốc, sẽ có thể khiến trong lòng của dân chúng, không chống đối lại Đường quốc.
Chỉ có thể giảm thiểu mâu thuẫn mà thôi, tác dụng lớn nhất là cáo mượn oai hùng, Tấn quốc là nước phụ thuộc của Đường quốc, nếu là phản lại Tấn quốc, có nghĩa là cũng phản lại Đường quốc.
Lục Thất cười nhẹ, nói thẳng ý đồ cáo mượn oai hùm.
Ngư Hoa Hiên cười lúng túng, Tấn vương Lục Thiên Phong nói như thế, y là bề tôi, không thể nói gì, nhưng y cũng hiểu, đó là Lục Thất nói thật lòng, hổ cấp đất cho cáo, trong khu đất đó muôn thú phải nghe lệnh cáo, nếu không nghe, nghĩa là muốn chống lại hổ.
------oOo------