Nguồn:
read.st
Sau khi Huyện thừa và Chủ bộ giao lưu ánh mắt xong, Huyện thừa mới cung kính nói:
Chờ một lúc, Lục Thất mới lấy được quan ấn Huyện lệnh huyện Lâm Xuyên, mở ra nhìn kĩ, sau đó đưa cho Diêu Tùng. Lần này trước khi Phủ Châu này, Quý Ngũ thúc và Lỗ Hải phụ trách hộ tống tiểu muội đi Tô Châu, để cho người khác phụ trách hộ tống, Lục Thất không yên tâm. Cho nên thuộc hạ cũ chỉ có Diêu Tùng đi theo, đợi đám người Đàm Viêm quay về thì tất cả nghe theo Quý Ngũ thúc.
Lục Thất trực tiếp tiến hành bước tiếp theo, hắn phải nắm giữ số lương thực còn dư lại.
Đại Ấn cũng đã đưa, ba vị quan không có cách nào cự tuyệt, chủ yếu là do lai lịch và xuất thân của Lục Thất làm cho bọn họ e dè. Lời nói và việc làm của Lục Thất rõ ràng không đem Thứ sử Phủ Châu đặt ở trong mắt, chỉ sợ là cận thần của Đường Hoàng.
Nhà kho lương thực không phải ở ngoại thành, mà ở trong mười nhà dân ngay sau huyện nha, do 150 binh lính cai quản. Đây là quân lương của Chiêu Võ quân phải nộp lên, nếu có mất, vậy quan huyện Lâm Xuyên căn bản không chịu nổi trách nhiệm, chính là số quân lương này, còn thiếu một nửa số quân lương phải nộp lên trên.
Lục Thất nhìn số lương thực tồn đọng, lại kiểm tra một chút, phát hiện rất nhiều gạo đã hỏng, không nhịn được hỏi:
Gạo đều như vậy rồi còn không mang ra dùng.
Đại nhân, đây là quân lương, vốn không đủ, cũng ta nào dám dùng, lại nói dùng số lương thực này cứu giúp nạn dân thì phải được lệnh của Thứ sử đại nhân và Trưởng sử đại nhân mới được.
Huyện thừa cười giải thích.
Lục Thất cũng không nhiều lời, gọi Diêu Tùng lại dặn dò vài câu, Diêu Tùng lĩnh mệnh đi, Huyện thừa thấy Diêu Tùng đi rồi, mới nói:
Đại nhân, hạ quan cho rằng, đại nhân tốt nhất nên đi Châu nha báo cáo đi.
Ta biết rồi, đợi người của bản quan đến, tiếp quản kho lương thực ta sẽ đi.
Lục Thất đáp lại.
Huyện thừa kinh sợ nói.
Lục Thất thản nhiên trả lời.
Ba vị quan nhíu mày nhìn chằm chằm, chợt nghe Lục Thất hỏi:
Huyện thừa cả kinh, vội hỏi:
Vẫn chưa phá được, người đảm nhiệm Huyện lệnh trước đây bị ám sát, đến nay vẫn chưa bắt được hung thủ.
Quan tiền nhiệm trước khi chết tiếp nhận án tử gì?
Lục Thất lại hỏi.
Huyện thừa đáp lại.
Lục Thất lạnh nhạt nói, Huyện thừa cung kinh đáp lại.
Lục Thất vừa lòng gật đầu, Huyện thừa lại cung kính nói:
Đại nhân, hạ quan nhìn qua khẩu dụ, đại nhân là Phò mã Đô úy.
Đúng, bản quan là Ngô Thành Phò mã, các ngươi hẳn là đã nghe nói rồi.
Lục Thất thản nhiên đáp lại.
Huyện thừa và Chủ bộ thoáng nhìn nhau, Chủ bộ cung kính nói:
Lục Thất vừa nghe cười nhìn Chủ bộ nói:
Sao nào? Không ngờ chưa nghe đến cái tên Lục Thiên Phong ta, ừ tốt lắm.
Đại nhân, theo hạ quan biết, triều đình đưa Huyện lệnh về đều là văn nhân có công danh.
Chủ bộ cung kính nói thêm.
Lục Thất nghe xong bình tĩnh gật đầu nói:
Huyện thừa và Chủ bộ liếc nhau, vẫn là Chủ bộ nói:
Lục Thất cười nhạt gật đầu nói:
Huyện thừa và Chủ bộ ngạc nhiên nhìn nhau, Lục Thất nói trắng ra khiến bọn họ bất ngờ, bọn họ hoài nghi Lục Thất giả mạo đảm nhiệm chức quan, theo lý mà nói Lục Thất cho dù không phải giả mạo, cũng có thể chơi chu toàn, nhưng lại nói trắng ra, là bị Hoàng đế đố kị điều đến Phủ Châu.
Mà sự thẳng thắn của Lục Thất, tất nhiên sẽ có mục đích ẩn giấu, hắn tính toán tiến vào phía tây, cho nên muốn tạo cho mình uy vọng, nếu là mượn danh nghĩa Đường Hoàng làm việc, vậy đối với việc thu mua lòng người rất bất lợi.
Một mục đích khác của việc nói trắng ra, là muốn có được quân thế ở Phủ Châu, nếu như đường biển thật sự có thể vận chuyển đại quân đi đường dài, vậy đại quân ở đường bộ phải hấp dẫn lực chú ý của quân Mân quốc rời xa bờ biển. Lục Thất đã tính toán điều năm nghìn quân đến Phủ Châu, năm nghìn quân này lấy cớ là đưa lương thực đến Phủ Châu, sau đó lại lấy cớ khác cứ ở không đi, chờ đến khi phối hợp đường biển tập kích Mân quốc.
Sự thẳng thắn của Lục Thất, khiến cho nhóm quan chủ huyện Lâm Xuyên hoài nghi, cũng nhất thời không biết phải nói như thế nào cho phải. Chủ bộ nói có chuyện đã đi rồi, trong lòng Lục Thất biết phải đến Châu nha báo danh, mà hắn sở dĩ tới huyện nha Lâm Xuyên trước chính là muốn chiếm được thời cơ trước, hắn muốn bỏ lương thực ra gây chuyện.
Chủ bộ đi không lâu, Diêu Tùng mang theo Nam Ưng vệ đến huyện nha, Lục Thất hạ lệnh tiếp quản kho lương, sau đó lập tức mở kho lương thực phát cháo miễn phí, Nam Ưng vệ được võ trang đầy đủ sau khi hỏi thăm xong lựa chọn trầm mặc, hắn chỉ có thể đợi tin tức của Thứ sử đại nhân.
Tiếp quản được kho lương thực, Lục Thất mới rời khỏi huyện nha Lâm Xuyên, đi châu nha báo cáo, mới đến ngoài châu nha, chỉ thấy một đám quan binh đi ra, Lục Thất liếc mắt liền nhìn thấy Chủ bộ huyện Lâm Xuyên, bên cạnh Chủ bộ là một Đô úy trung niên mặc giáp võ quan.
Đón đầu đụng nhau, hai bên lập tức dừng lại nhìn chằm chằm, Lục Thất nhìn Chủ bộ huyện Lâm Xuyên lạnh nhạt nói:
Chủ bộ huyện Lâm Xuyên lập tức kinh sợ cúi đầu, Đô úy kia nhìn Lục Thất, lạnh nhạt nói:
Lục Thất mặt trầm xuống nói:
Đô úy ngẩn ra, lập tức quay đầu nhìn Chủ bộ huyện Lâm Xuyên ở bên cạnh, nếu Tư mã Phủ Châu vậy là quan cao hơn y một bậc.
Chủ bộ huyện Lâm Xuyên nhỏ giọng đáp lại.
Đô úy ồ một tiếng, nhìn Lục Thất thi lễ nói:
Lục Thất gật đầu, cất bước thong dong tiêu sái đi vào châu nha, binh lính mà Đô úy mang theo đều nhường đường, lộ rõ mười phần uy áp của Lục Thất. Đô úy nhìn xong chau mày, dừng chốc lát mới cất bước đi, hắn không ngờ Lục Thất đến lời nói khách khí cũng không nói, cho dù là Tư mã Phủ Châu, người mới đến, cũng nên câu nệ khiêm tốn một chút.
Chủ bộ Lâm Xuyên nhỏ giọng nói.
Đô úy giật mình kinh hãi nhìn bóng lưng Lục Thất theo bản năng hỏi:
Tục danh của hắn là gì?
Lục Thiên Phong.
Chủ bộ huyện Lâm Xuyên nhỏ giọng trả lời.
Đô úy kinh ngạc nói.
Chủ bộ huyện Lâm Xuyên nghi ngờ nói.
Đô úy thấp giọng trả lời.
Chủ bộ huyện Lâm Xuyên kinh sợ nói, lại thấy Đô úy đã đi nhanh đuổi theo sau.
Đô úy đuổi theo sau Lục Thất, khách khí dẫn đường, ở ngoài phòng mời Lục Thất chờ.
Lục Thất thấy Đô úy khách khí, hắn cũng không thể làm mặt lạnh.
Một lát sau, Đô úy đi ra mời Lục Thất đi vào, Lục Thất cất bước vào phòng bên, cũng nhìn thấy hơn mười người, chỉ có một người đang ngồi trong nội đường, người nọ mặc áo bào tím, tai to mặt lớn, tuổi chừng năm mươi, rất có uy nghiêm.
Lục Thất tiến lên, thong dong bái kiến.
Thứ sử Phủ Châu thản nhiên đáp lại.
Lục Thất lấy ra công văn, có quan nhỏ lại lấy, sau khi Thứ sử nhìn xong, lạnh nhạt nói:
Lục đại nhân vì sao không đến châu nha báo cáo trước?
Hạ quan không biết nhậm chức cần tới châu nha trước, hơn nữa trên đường đến đây thấy rất nhiều người chết đói, vào thành lại thấy nạn dân hấp hối, cho nên nóng vội đến huyện nha, phải nhanh mở kho lương phát chẩn cứu dân.
Lục Thất thong dong trả lời.
------oOo------