Nguồn:
read.st
Hoàng đế cầm lấy chén trà thưởng thức một ngụm, mỉm cười nói:
(1) là chế độ tuyển chọn quan lại nhằm giữ đặc quyền của các thế tộc, chia những người tài giỏi ra làm chín bậc, chủ yếu dựa vào gia thế.
(2) thời Chiến quốc, các học phái đua nhau nổi lên, học phái nào cũng bày tỏ chính kiến, tranh biện lẫn nhau, sử gọi là “bách gia tranh minh”.
(3) là bộ sách tổng hợp về kỹ thuật sản xuất nông nghiệp và thủ công nghiệp của Trung Quốc cổ đại mang tính chất khoa học kỹ thuật, được nước ngoài tôn sùng là “Bách khoa toàn thư về công nghệ của Trung Quốc thế kỷ 17”.
(4) quân đội của Thiên tử.
Hoàng đế gật đầu, nói:
Khanh dùng những thế lực “tân quý” liên tiếp xuất hiện, làm suy yếu thế lực “lão quý tộc”, xác thực là thượng sách củng cố Hoàng quyền, so với cách trẫm phân chia cấp bậc Cấm quân tốt hơn nhiều. Trẫm từ trong tướng sĩ Cấm quân tuyển chọn ra thành lập Thượng quân, nhưng kết quả vẫn tránh không được bị quân thần cầm giữ, mà cách làm của khanh, là tập kết tinh anh quân võ quy về các địa phương Vương phủ, dùng tài lực của Hoàng gia nội phủ cấp dưỡng, trở thành tư quân chân chính của Đế vương gia.
Cách làm của thần đúng là có ý tư quân, nhưng sẽ không để cho Vương phủ quân có vẻ tôn quý hơn so với quân lực ngoại triều, thần bố trí Nội đình chính là nhằm hình thành hai bộ máy triều đình chấn nhiếp và phân quyền lẫn nhau, giống như châu trị tiếp giáp, mỗi bên trông chừng lẫn nhau, nhưng chủ quan đều phải chịu trách nhiệm trước Hoàng đế.
Lục Thất hồi đáp.
Hoàng đế gật đầu, nói:
Thiên Phong, đất Vương phủ của khanh là bao gồm cả Vương dị họ hay sao?
Vốn không bao gồm, nhưng Triệu Phổ đại nhân cùng hơn mười vị đại thần mãnh liệt thỉnh cầu không thể cho phép phong vương nắm giữ quá nhiều tư quân, thỉnh cầu thực hành chế độ huân bổng, thần đã thuận thế tiếp thu rồi.
Lục Thất mỉm cười trả lời.
Hoàng đế gật đầu nói:
Lục Thất gật đầu, Hoàng đế lại nói:
Lục Thất gật đầu, nói:
Hoàng đế nhìn Lục Thất, ôn hòa nói:
Lục Thất suy nghĩ một chút gật đầu, Hoàng đế mỉm cười, nói:
Lục Thất ngẩn ra, suy nghĩ một chút rồi lại cười yếu ớt nói:
Hoàng đế nói:
Lục Thất gật đầu, nói:
Hoàng đế gật đầu, nói:
Lục Thất gật đầu không nói gì, Hoàng đế hớp trà thưởng thức, ôn hòa nói:
Lục Thất gật đầu, nói:
Hoàng đế gật đầu, nói:
Lục Thất lại nói:
Hoàng đế nhìn Lục Thất, nói:
Lục Thất lắc đầu, nói:
Hoàng đế gật đầu, nói:
Giữa trưa, Lục Thất ở lại hoàng cung cùng Hoàng đế, Hoàng hậu, mẹ con Kỷ Vương, mẹ con Vũ Vi, mẹ con Hương Hà, cùng nhau dùng gia yến, sau đó dưới sự đưa tiễn của Kỷ Vương rời khỏi hoàng cung.
Ngày kế sau khi trở lại phủ Ngu Vương, Lục Thất lại đi bái phỏng Ngô Vương, cũng chính là Thái tử Đường quốc trước kia, Ngô Vương trông thấy Lục Thất, rõ ràng kinh hỉ còn có chút hoảng loạn, lúng túng không biết nên xưng hô thế nào, vẫn là Lục Thất chủ động nói, ngày sau gọi nhau huynh đệ.
Ở phủ Ngô Vương chuyện phiếm, Ngô Vương nói với Lục Thất, ngoại công ở Giang Âm đưa tin đến cho y, nói Nhược Lan còn sống, vẫn luôn chờ đợi cùng y thành thân, y muốn đi Giang Âm thành thân, sau đó lại trở về Khai Phong phủ, Lục Thất đáp ứng cho Ngô Vương đi Giang Âm thành thân, sau đó có thể ở lại Giang Âm sinh sống.
Lục Thất lại nói rõ từng đáp ứng Vu tướng quân sẽ phong y làm Đường Hoàng, tuy nhiên trước mắt không thể sắc phong, hơn nữa dù có sắc phong làm Đường Hoàng, cũng chỉ nhận được huân bổng của Vương tước và Dực vệ, thu được hai thành thuế phú của Giang Ninh, cùng với hoàng cung ở Giang Ninh.
Ngô Vương trái lại không muốn thụ phong làm Đường Hoàng, nói rằng được phong làm Đường Hoàng sẽ khiến y không có được cuộc sống an bình. Lục Thất chỉ cười không nói tiếp, điệu bộ tứ phong Đường Hoàng hắn nhất định phải làm, Ngô Vương dù có cự tuyệt, cũng là sau khi thụ phong rồi lại dâng thư thỉnh cầu thu hồi. Nếu Ngô Vương không thỉnh cầu thu hồi, vậy đừng nghĩ sẽ nhận được hai thành thuế phú Giang Ninh, nếu không có thu nhập tài lực lớn, chỉ sợ duy trì hoàng cung Giang Ninh cũng khó khăn. Hiện giờ Lục Thất đã có được quốc vực rộng lớn, không ngại tổn hao chút tài lực để tạo hình tượng quân vương nhân ái, tục xưng “lấy đức phục người”.
Rời khỏi phủ Ngô Vương, hôm sau Lục Thất lại đi bái phỏng phủ Vệ quốc công, có quan hệ của Thạch Trung Phi, hắn thăm hỏi Vệ quốc công cũng không có vẻ đường đột, mà Vệ quốc công ở trong tầng lớp huân quý Khai Phong phủ có uy vọng rất cao, Vệ quốc công và Ngu Vương công khai thân cận, có tác dụng chong chóng đo chiều gió, cách làm của Lục Thất chính là muốn tỏ thái độ hữu nghị với phần đông, tận lực giảm bớt yếu tố chênh vênh tiềm ẩn.
Thạch Thủ Tín biết Lục Thất đến, liền tự mình ra cửa nghênh đón, sau khi cung kính hành lễ, cùng Lục Thất về đến khách phòng, không ngờ trong phòng còn có một người trẻ tuổi mà Lục Thất nhận biết, là Triệu Đức Phương.
Triệu Đức Phương vừa thấy Lục Thất tiến vào, vội cung kính hành đại lễ nói:
Tội thần cung nghênh Ngu vương điện hạ.
Đức Phương, ngươi nói như vậy là không đúng rồi, ta đã miễn xá quan viên tạo phản lập Tống vô tội.
Tuy rằng Lục Thất bất ngờ, nhưng vẫn ôn hòa sửa lời, hắn và Triệu Đức Phương đã từng có một cuộc gặp mặt vui vẻ.
Triệu Đức Phương cung kính đáp lại.
Thạch Thủ Tín nói, Lục Thất gật đầu đi lên ghế chủ vị ngồi.
Sau khi ngồi xuống, Thạch Thủ Tín và Triệu Đức Phương ngồi xuống hai ghế khách vị liền nhau, Lục Thất mỉm cười nói:
Thạch Thủ Tín gật đầu, nói:
Không dối gạt Điện hạ, Đức Phương đến chỗ của thần là vì có chuyện muốn cầu, xin thần đi thăm hỏi một chút về chuyện của phụ thân y, hiện giờ đã là cuối năm, y lại không thể tận hiếu.
Ý của Quốc công ta hiểu được, Đức Phương nếu muốn tận hiếu, chỉ có thể chờ sang năm đi Giang Nam vấn an Triệu quận vương, ta sẽ không làm hại Triệu quận vương, nhưng trong vòng một năm không thể thả về, chính là giải trừ giam lỏng, cũng chưa hẳn có thể rời khỏi chức vị ở Giang Nam, tám phần sẽ phải ở lại Giang Nam làm Thứ sử thêm vài năm.
Lục Thất đưa ra hứa hẹn.
Triệu Đức Phương vội đứng dậy quỳ rạp, cung kính nói:
Thần tạ ơn Chủ thượng khoan thứ cho gia phụ.
Đứng lên đi.
Lục Thất ôn hòa nói, Triệu Đức Phương tạ ơn xong đứng dậy, ngồi trở lại chỗ ngồi.
Lục Thất chần chừ một chút, nhìn Triệu Đức Phương, nói:
Triệu Đức Phương cả kinh, vội đứng dậy quỳ xuống lần nữa, không ngờ Thạch Thủ Tín ngồi ở bên trái lại giơ tay cản y lại, nhìn Triệu Đức Phương nói:
Triệu Đức Phương nghe vậy gật đầu im lặng, Thạch Thủ Tín quay đầu cùng Lục Thất nói một chút việc nhà và bàn luận một ít quốc sự, một thời sau, Lục Thất rời khỏi phủ Vệ quốc công. Lục Thất đi rồi, Vệ quốc công dặn dò Triệu Đức Phương vài câu, Triệu Đức Phương thụ giáo rời đi, cũng giữ bí mật về chuyện của Triệu Khuông Nghĩa.
------oOo------