Nguồn:
read.st
Trương Vĩnh Đức đi rồi, Lục Thất chỉnh biên quân lực Trương Vĩnh Đức để lại một chút, đào thải binh lính yếu nhược về quê, quan tướng thừa ra thì nhập vào những đội quân khác làm phó tướng, còn lại được mười vạn quân. Nhược binh bị đào thải được cấp công văn miễn thuế, sau khi hồi hương có thể được miễn một bộ phận thuế phú của quan phủ.
Lục Thất trong quá trình chỉnh quân, đã báo quân tình đến Khai Phong Phủ, nói rằng chủ tâm của Vĩnh Đức quận vương không phải là phản bội triều đình, mà là vì tức giận hắn mới đi lạc lối, hiện giờ đã quay về với triều đình, đi U Châu đối kháng với Liêu quốc.
Chờ khi tấu thư của Lục Thất đến Khai Phong Phủ, Khai Phong Phủ đã biết chuyện xảy ra trước đó ở Đại Danh Phủ. Lục Thất đưa thư cho Trương Vĩnh Đức, gần như ai ai cũng biết, hành động này của Trương Vĩnh Đức là cúi đầu trước Lục Thiên Phong. Cao thấp Khai Phong Phủ đa số đều cảm thấy Tống quốc của Triệu thị khó có thể trường cửu.
Ngày kế sau khi tấu thư của Lục Thất đến nơi, Khai Phong Phủ phát sinh một sự kiện khiến người sửng sốt, nhưng trong lòng cũng đã biết rõ. Thái tử Đại Chu thỉnh cầu Hoàng đế cho từ vị, tự nói năng lực không đủ để gánh vác giang sơn Đại Chu, thỉnh Hoàng đế lập người có đức hạnh tài năng khác. Hoàng đế Đại Chu chuẩn cho Thái tử từ vị, phong làm Trịnh Vương.
Thái tử từ vị, chẳng khác nào tuyên cáo Hoàng đế Đại Chu có ý nhường ngôi cho Ngu Vương, bởi vì Tào Vương đã trở thành Tế Thủy Bá, Kỷ Vương không còn là Đại đô đốc Quan Lũng, những người con trai khác của Hoàng đế càng không có khả năng làm người thừa kế. Các đại thần tiến cung khuyên Hoàng đế đừng cho Thái tử từ vị, nhưng lại bị Vương Kế Ân từ chối khéo, nói Hoàng đế bệ hạ thân thể không khỏe, không nên lao tâm, các đại thần đành phải trở về.
Trong Noãn đình ở hậu hoa viên, Trịnh Vương Hi Huấn lệ rơi đầy mặt, quỳ gối trước mặt Chu hoàng đế buồn bã khóc, Hoàng hậu Đại Chu ngồi ở bên trái Hoàng đế cũng ảm đạm rơi lệ. Vẻ mặt của Chu hoàng đế lạnh nhạt, rõ ràng có chút mệt mỏi.
Trịnh Vương bi thương khóc lóc kể lể, kỳ thực không phải là y chủ động xin từ vị, mà là phụ hoàng của y trực tiếp tuyên cáo.
Chu hoàng đế nhẹ giọng nói.
Trịnh Vương vẻ mặt cứng đờ, buông xuống mắt không nói gì, Chu hoàng đế nói:
Biết rõ không thể làm mà còn cố làm, là vì ngu xuẩn. Đến Trương Vĩnh Đức cũng đã quỳ lạy cúi đầu trước Lục Thiên Phong, ngươi còn uất ức cái gì?
Phụ hoàng, nhi thần là cảm thấy giang sơn Đại Chu không thể cho người khác, sẽ thẹn với hồn thiêng của Thái tổ.
Trịnh Vương khổ sở nói.
Chu hoàng đế bỗng bùng lên lửa giận nói, khuôn mặt đỏ bừng, thần tình kích động ẩn chứa sự nghiêm khắc.
Trịnh Vương vừa thấy bị hù vội cúi đầu dập đầu, sợ hãi nói:
Phụ hoàng bớt giận, nhi thần biết sai, nhi thần biết sai.
Huấn Nhi, con lui xuống trước đi.
Hoàng hậu hoảng hốt chỉ bảo, đứng dậy đỡ Chu hoàng đế.
Trịnh Vương vội dập đầu đáp lại, đứng dậy xoay người rời khỏi Noãn đình.
Hoàng hậu kinh hoảng nói.
Ánh mắt của Chu hoàng đế buồn bã, vẻ mặt uể oải dựa lưng vào ghế dựa lớn, một lát sau mới yếu ớt nói:
A Lan, trẫm làm sai sao?
Bệ hạ, thần thiếp hiểu được, Bệ hạ luôn là người kiên cường, đều là vì chúng thần thiếp và các con mới không thể không nhân nhượng vì lợi ích toàn cục.
Hoàng hậu dịu dàng nói.
Chu hoàng đế khẽ nói.
Hoàng hậu gật đầu, dịu dàng nói:
Thần thiếp hiểu được, chỉ là thần thiếp hơi lo lắng, Lục Thiên Phong thật sự có thể dung bọn Hi Huấn sao?
Nàng yên tâm đi, Lục Thiên Phong được trẫm công nhận là chính thống, hắn sẽ thiện đãi các người, bởi vì hắn không cần quá mức lo lắng, lo ngại con trai của trẫm sẽ tạo phản. Trẫm truyền vị, bọn Hi Huấn nếu như tạo phản thì chính là đại nghịch bất đạo. Về sau bọn Hi Huấn không chưởng quản binh quyền, đều sẽ có thể làm Vương gia nhàn rỗi phú quý. Về sau Lục Thiên Phong sẽ chỉ nhìn chằm chằm vào quân thần nắm giữ trọng binh, hắn cho Trương Vĩnh Đức đi U Châu, một là để áp chế Yến địa bất ổn, hai chính là nhằm chế ước phụ tử Định quốc công.
Chu hoàng đế ôn hòa nói.
Hoàng hậu gật đầu, dịu dàng nói:
Lục Thiên Phong cũng thật lớn mật, vậy mà để cho Trương Vĩnh Đức suất lĩnh quân lực bản bộ đi U Châu, chẳng lẽ hắn không sợ Trương Vĩnh Đức ở U Châu sẽ làm phản sao?
Quãng đời còn lại của Trương Vĩnh Đức sẽ không thể nào tạo phản được nữa, trừ phi Lục Thiên Phong chết. Bởi vì một người muốn thành được đại sự, uy vọng là vô cùng trọng yếu, Lục Thiên Phong lôi kéo cấp cho Trương Vĩnh Đức bậc thang đi xuống, thả cho Trương Vĩnh Đức một con đường sống, lại còn trọng dụng tôn kính có thừa. Nếu Trương Vĩnh Đức không biết điều mà lại tạo phản, nhất định sẽ bị chúng bạn xa lạnh. Giống hạng như Triệu Khuông Nghĩa đấy, căn bản không trói buộc được quá nhiều quân tâm, quân nhân ở trong khung đều là chính trực nghĩa khí, đa số khinh bỉ nhân vật âm mưu tính kế. Cái gọi là hạng người đại gian, chính là chỉ Lục Thiên Phong và Triệu Khuông Dẫn, có thể dùng dương mưu đường đường chính chính lung lạc quân tâm, ngay cả dùng thủ đoạn âm mưu, cũng là làm một cách khéo léo không hề có chút dấu tích.
Chu hoàng đế nhẹ giọng nói.
Hoàng hậu im lặng, Chu hoàng đế lại khẽ khàng nói:
Chính vì bọn họ thiện dùng dương mưu, mới khiến cho trẫm rơi vào bại cục, nuôi hổ thành họa.
Bệ hạ không có bại.
Hoàng hậu dịu dàng an ủi.
Chu hoàng đế cười, nhẹ giọng nói:
Hoàng hậu ngẩn ra, ánh mắt khó hiểu nhìn Hoàng đế, Hoàng đế nói:
Hoàng hậu khẽ ồ một tiếng, Hoàng đế lại nói:
Hoàng hậu nghe không hiểu nhưng cũng gật gật đầu, chần chừ một chút, dịu dàng nói:
Chu hoàng đế lắc đầu, nói:
(*) người được xác định sẽ thừa kế ngôi vua.
(**) em của Hoàng đế được chọn làm người nối ngôi.
Hoàng hậu khẽ ồ gật đầu, Hoàng đế lại nói:
Hoàng hậu hiểu ra gật đầu, Hoàng đế nói tiếp:
Hoàng hậu im lặng gật đầu, Hoàng đế lại nói:
Hoàng hậu gật đầu, Chu hoàng đế khẽ thở dài, mắt nửa mở nhìn ra ngoài đình. Hoàng hậu lại dịu dàng nói:
Chu hoàng đế lắc đầu, nhẹ giọng nói:
Hoàng hậu kinh sợ run rẩy gật đầu. Chu hoàng đế cười khổ nói:
Hoàng hậu gật đầu, Chu hoàng đế thở dài một hơi, nhẹ giọng nói:
Hoàng hậu ngây ra, nói:
Chu hoàng đế gật đầu, nói:
Hoàng hậu gật đầu, dịu dàng nói:
Hoàng đế gật đầu, nhắm hai mắt lại, chỉ là trên khuôn mặt mơ hồ lộ ra nỗi chua xót.
------oOo------