Nguồn:
read.st
Dương Côn cười, nói:
Lục Thất ngẩn người ra, như đã hiểu ý liền gật đầu, Dương Côn lại nói tiếp:
Lục Thất nghe xong liền đứng gậy bái lễ:
Lục Thất liền đi ra, người đàn ông dũng mãnh đó lại bước vào, hỏi:
Dương Côn lắc đầu nói:
Người đàn ông hung hãn đó ngồi xuống, Dương Côn nhìn hắn nói:
Người đàn ông hung hãn bỗng ngây người ra, hỏi:
Đại nhân, kỳ thực thuộc hạ cảm thấy có lẽ nên để hắn đi yết kiến.
Yết kiến? Sao ta lại tới gặp? Chính là để hóa giải oán hận. Tiên phụ của ta và tiên phụ của Lục huynh đệ là chiến hữu sinh tử có nhau. Chiến hữu phụ bối là di sản quý vô cùng, là một kết thế được tín nhiệm vô cùng, tuyệt đối không phải là vì quan hệ thông gia gì có thể sánh được.
Dương Côn phản bác lại.
Người đàn ông hung hãn gật đầu, Dương Côn lại nói tiếp:
Người đàn ông hung hãn gật đầu nói:
Dương Côn mỉm cười:
Người đàn ông hung hãn gật đầu hỏi:
Dương Côn giật mình, lắc đầu nói:
Người đàn ông hung hãn gật đầu, nói:
Dương Côn im lặng, lát sau mới nói:
Người đàn ông hung hãn ngẩn người ra, lắc đầu nói:
Dương Côn gật đầu, người đàn ông đó lại nói:
Dương Côn gật đầu, nói:
Đúng vậy, cho nên ta đã tán dương ngươi. Nếu là mấy hôm trước thì đó đã trở thành nịnh bợ rồi.
Thôi đi, hắn chính là Phò mã rồi, còn có gì mà nịnh bợ nữa chứ.
Người đàn ông đó khinh thường đáp lại.
Dương Côn đáp lại.
Người đàn ông đó lắc đầu nói.
Dương Côn bình thản nói, người đàn ông đó liền sợ hãi nhìn Dương Côn.
Dương Côn khoát tay ngăn lại, dặn dò:
Người đàn ông đó gật đầu, thần sắc trở lại bình thường, đứng dậy bước nhanh đi.
Gặp Dương Côn là ngoài ý muốn. Lục Thất có ấn tượng rất tốt về Dương Côn. Dương Côn chủ động làm hòa, hắn không thể cố chấp được, đặc biệt Dương Côn thân là Trung Lang Tướng chủ động tới xin lỗi khiến trong lòng Lục Thất ít nhiều cũng có chút cảm động.
Trở về Tú trang, lại gặp chuyện vui, các tùy thiếp đều vui mừng ở sân nhà xem cái gì đó, vừa thấy Lục Thất trở về Tư Trúc liền lao tới đầu tiên, nắm lấy áo Lục Thất, dịu dàng nói, thích nói tới hòa khí vô cùng của Công chúa điện hạ.
Lục Thất nghe mà thấy bất ngờ vô cùng, sao hắn vừa ra đi, Công chúa đã cho người tới đón các tỳ thiếp đi yết kiến, trong lòng cảm thấy bất ngờ. Nhưng, nghe nói Công chúa không làm khó gì các tỳ thiếp, trong lòng hắn cũng thấy đỡ lo lắng, tâm tình cũng giống như các tỳ thiếp vui vẻ đứng lên.
Sau giờ ngọ ngày hôm sau, trong hoàng cung Đường Hoàng nghe tấu sự của Đại lý tự, chuyện hôm qua Ngô Thành Công chúa bị hành thích đã nhanh chóng được bẩm báo tới hoàng cung. Sau khi Đường Hoàng nghe xong liền lo lắng, ám sát Công chúa mà hắn đã ân phong quả thực chính là đang thách thức với quyền uy của Đường Hoàng. Ngô Thành Công chúa vừa chết, cũng ảnh hưởng tới kế hoạch mà hắn đã tiến hành.
Đầu của khanh thần Đại lý tự đã vã mồ hôi hột, về việc điều tra vụ án ám sát không có kết quả gì, kỳ thực hắn cũng đã có chút thu hoạch nhưng không dám bẩm báo. Bởi vì điều đó quá khó khiến cho người ta tin. Dường như hung thủ là một quan võ dực vệ của Ung Vương phủ. Sao quan võ Ung Vương phủ lại đi ám sát con gái của Ung Vương chứ?
Đường Hoàng bình tĩnh hạ lệnh lui xuống, Đại Lý Tự khanh bái lễ lui xuống.
Đường Hoàng thầm nói.
Hạ đại nhân nói nhỏ.
Đường Hoàng gật đầu, hỏi:
Tờ trình của Ngô Thành trẫm đã xem rồi, còn hành vi Ngô Thành vào cung khấu ân, gộp lại với nhau, ngươi thấy thế nào?
Nô tỳ thấy có lẽ là có người chỉ điểm cho Ngô Thành Công chúa.
Hạ đại nhân cung kính đáp.
Đường Hoàng thản nhiên hỏi.
Hạ đại nhân nhỏ giọng đáp.
Đường Hoàng im lặng, lát sau mới lên tiếng:
Lý Thiền Nhi này bị ám sát mà hoảng sợ, lại không dám để Lục Thiên Phong rời phủ, cũng không biết cô ta nghĩ gì, gặp mặt mà không biết, phải phù hợp mới được.
Bệ hạ, dù sao họ cũng không thành hôn, Phò mã không nên ở lại qua đêm.
Hạ đại nhân nhỏ giọng nói.
Đường Hoàng thản nhiên nói.
Hạ đại nhân cung kính đáp.
Đường Hoàng không nói thêm gì, đưa tay ra cầm lấy cuốn sổ, lát sau mới lên tiếng:
Trẫm cũng không phải là vị vua keo kiệt. Nghe nói Lục Thiên Phong thích nhạc luật, ngươi chọn ra mười nhạc nô xinh đẹp và một dụng cụ trong cung ngự dụng, ban cho Ngô Thành. Ngươi trực tiếp nói với Ngô Thành, Trẫm cho phép nàng ta tự chủ chuyện trong phủ, cho phép hắn ta tự chiêu mộ một đội dực vệ trong phủ. Nhưng chi phí cho ngàn võ lâm vệ ngoài phủ ngoại trừ võ bị ra, những thứ còn lại đều do phủ của nàng ta chu cấp.
Bệ hạ, một đội dực vệ có phải là quá nhiều không?
Hạ đại nhân phản bác.
Đường Hoàng bình thản đáp.
Hạ đại nhân cung kính vâng lệnh, lại nghe Đường Hoàng nói tiếp:
Sổ của Vi Hạo đã tới chưa?
Chưa, Vi đại nhân có lẽ là mới tới huyện Thạch Đại.
Hạ đại nhân cung kính đáp.
Đường Hoàng lạnh lùng nói.
Hạ đại nhân cung kính vâng lệnh, lại nghe Đường Hoàng dặn dò:
------oOo------