Lý Thất Dạ vừa đưa ra yêu cầu, các trưởng lão khác còn chưa nói gì, Tào Hùng đã lập tức quát lên.
Đế thuật, có thể nói nó chỉ dành riêng cho tầng lớp trưởng lão, dù là hộ pháp cũng không thể tu luyện Đế thuật trọng tâm. Bây giờ đến một tên đệ tử đời thứ ba cũng muốn tu luyện, đương nhiên Tào Hùng cảm thấy không
vui chút nào.
Lý Thất Dạ liếc mắt nhìn gã, chậm rãi nói:
Lời này của hắn như lưỡi dao đâm thẳng vào Tào Hùng, khiến sắc mặt gã lập tức biến đổi, khuôn mặt vặn vẹo, thoáng cái đã đứng dậy gầm lên:
Tiểu súc sinh, ngươi muốn chết?
Tào sư đệ...
Cổ Thiết Thủ quát:
Nếu là trước đây, Tào Hùng còn không để Đại trưởng lão Cổ Thiết Thủ ở trong lòng. Nhưng hiện giờ đã biết được Đại trưởng lão không chỉ là Vương Hầu, mà còn là Vương Hầu lâu năm, hơn nữa đã tu luyện thành Côn Bằng Lục Biến, khiến gã vô cùng kiêng kỵ. Tào Hùng biết, bằng thực lực của bản thân lúc này hắn tuyệt đối không phải là đối thủ của Cổ Thiết Thủ.
Tào Hùng căm hận nói.
Lúc này, Cổ Thiết Thủ rõ ràng đang che chở cho Lý Thất Dạ. Không chỉ Cổ Thiết Thủ, mà bốn vị trưởng lão đều nói lời bênh vực hắn, làm nội tâm của Tào Hùng chất đầy oán hận.
Đối với yêu cầu của Lý Thất Dạ, sau khi thương lượng xong, các trưởng lão cũng gật đầu đồng ý, Cổ trưởng lão quay sang nói với Lý Thất Dạ:
Cao hứng nhất lúc này không ai khác chính là Tôn trưởng lão. Mạc hộ pháp là đồ đệ của ông ta, Nam Hoài Nhân là đồ tôn của ông ta, giờ đều có tư cách được tu luyện Tử Dương Thập Nhật Công, là sư phụ có thể không cao hứng hay sao?
Còn Tào Hùng trong nội tâm lại hận đến phát điên. Giờ gã đã biến thành người cô đơn, đồ đệ của gã là Hồ hộ pháp và Hà Anh Kiếm đều đã chết trong tay Lý Thất Dạ, Tào Hùng hận không thể chém Lý Thất Dạ thành muôn mảnh. Nhưng trong lúc mấu chốt này Lý Thất Dạ lại lập công lớn, hơn nữa còn trở thành đối tượng trọng điểm được Tẩy Nhan Cổ Phái bồi dưỡng và bảo hộ, làm gã dù muốn báo thù cho đồ đệ cũng rất khó khăn.
Về phần bên này, sau khi nghe được tin tức, Mạc hộ pháp cùng Nam Hoài Nhân kích động đến mức nói không ra lời. Giờ đây họ cũng hưng phấn không thôi. Trước đây không lâu Lý Thất Dạ đã từng nói qua, trong vòng một năm tuyệt đối sẽ để bọn họ tu luyện Tử Dương Thập Nhật Công, thật không ngờ chuyện này lại đến nhanh như vậy, khiến chính họ cũng cảm thấy giống như đang nằm mơ.
Hai người bon họ đều cảm thấy rằng ngày đó lựa chọn đi theo Lý Thất Dạ là quyết định sáng suốt nhất cả đời này. Nếu lúc bọn họ quyết định như vậy mà bị người khác biết, chỉ sợ sẽ cười bọn họ đến rụng răng, thân là hộ pháp lại đi theo một tên đệ tử đời thứ ba, hơn nữa còn là đệ tử mang Phàm Thể và Phàm Mệnh.
Giờ những nỗ lực của họ rốt cuộc đã đến lúc được báo đáp, với những người luôn trung thành với mình, Lý Thất Dạ ra tay đương nhiên rất hào phóng rồi.
Nam Hoài Nhân sau khi nhận được mệnh lệnh, hưng phấn tột bực, cùng sư phụ mình tới gặp Lý Thất Dạ.
Lý Thất Dạ cười cười đáp.
Qủa thực Nam Hoài Nhân thấy vui sướng không thể ta. Đế thuật a, là Đế thuật trọng tâm a! Vật như vậy làm cho người ta mong đợi đỏ mắt đến chừng nào chứ? Hắn không kìm chế được, vội hỏi:
Tin tức Tổ sư báo mộng đã bị tầng lớp cao cấp của Tẩy Nhan Cổ Phái phong tỏa, Nam Hoài Nhân cũng chỉ biết được từ trong miệng sư tổ hắn là Tôn trưởng lão mà thôi.
Lý Thất Dạ vừa cười vừa hỏi lại.
Nam Hoài Nhân vô cùng hưng phấn nói.
Lý Thất Dạ liếc mắt nhìn hắn, khinh bỉ nói:
Bị Lý Thất Dạ quở trách như thế, Nam Hoài Nhân cũng không thấy kỳ quái, gãi gãi đầu cười hì hì một tiếng. Còn Mạc hộ pháp vốn là người ít nói, không quen dùng lời nói khách sáo, ông ta chỉ hướng Lý Thất Dạ khom người chào thật sâu, những lời thừa thãi khác đều không nói.
Lý Sương Nhan đứng bên cạnh Lý Thất Dạ vẫn một mực thờ ơ lạnh nhạt. Cho đến hôm nay, nàng ngoại trừ im lặng vẫn chỉ là im lặng, chuyện vừa nãy nàng cũng như người qua đường, đứng ngoài quan sát hết thảy.
Những gì Lý Thất Dạ biểu diễn ra không phải là thiên phú siêu việt, cũng không phải tư chất ngút trời, mà là thủ đoạn nghịch thiên, mưu kế kinh người.
Hành động của hắn nghịch chuyển thế cục, thoáng cái đã trở thành nhân tài trọng yếu nhất của Tẩy Nhan Cổ Phái. Chém giết ba vị đường chủ, Hồ hộ pháp và Hà Anh Kiếm xong, còn có thể bình yên thoát ra và dễ dàng đập nát âm mưu của Tào Hùng. Hóa giải nguy cơ mà nhìn như là tiện tay làm vậy, suy nghĩ kỹ lại, trong những chuyện này đều ẩn chứa trí tuệ vô cùng thâm sâu.
Thủ đoạn lão luyện, hành động cay độc nhưng qủa quyết, như đã tính toán trước mọi việc đến mức nước chảy mây trôi, đây là thiếu niên mười ba mười bốn tuổi sao? Bất kể điều gì được hắn thể hiện ra, hết thảy đều trở thành những điều không tưởng. Giết Hà Anh Kiếm, bức Tào Hùng, bất luận một bước hành động nào đều không có một chút nóng tính của đứa trẻ ngây thơ, tất cả đều trôi chảy, hết thảy đều dễ dàng, căn bản không giống một tên nam nhân nhỏ bé, mà như là một vị trí giả mưu lược vô song.
Điều đó khiến Lý Sương Nhan cảm thấy kinh hoảng trong lòng. Trước khi đến Tẩy Nhan Cổ Phái nàng còn tưởng rằng thứ sư phụ Luân Nhật Yêu Hoàng của nàng xem trọng chỉ là chút bí mật mà Lý Thất Dạ tinh thông, giờ đây suy xét lại, chỉ sợ thực sự không phải là như thế!
Lý Sương Nhan không khỏi nghĩ tới một câu: đường tu đạo dải đằng đẵng, đôi khi cái trọng yếu nhất không phải Thể Chất, Thọ Luân và Mệnh Cung! Có vẻ như câu nói kia giờ đã nghiệm chứng trên người Lý Thất Dạ rồi.
Lý Sương Nhan trầm mặc không nói, nàng ở bên cạnh Lý Thất Dạ đã một khoảng thời gian, nhưng nàng càng ở cạnh hắn lâu thì lại càng cảm thấy hắn càng thâm bất khả trắc (sâu không thể dò).
Nàng được xem là thiên tài, kiêu nữ của trời, đối với thiên phú, ngộ tính của mình từ trước tới nay đều cảm thấy tự ngạo, nhưng đi đến hôm nay cẩn thận quan sát lại Lý Thất Dạ, kẻ mang Phàm Thể, Phàm Mệnh và Phàm Luân, thiên tài như nàng cũng không khỏi vì đó trầm mặc. Đổi lại là nàng, chỉ sợ cũng không có thủ đoạn, cử chỉ, trù tính toàn cục, tay nhấc quân cờ đặt xuống đã kết liễu kẻ địch như thế. Đây không phải ngộ tính, cũng không phải là thiên phú, mà là đại trí tuệ được trau dồi qua năm tháng.
Mà dạng kinh nghiệm, đại trí tuệ được trau dồi qua vô tận tuế nguyệt này lại xuất hiện trên người thiếu niên mười ba mười bốn tuổi trước mắt, nó khiến Lý Sương Nhan, một kiêu nữ của trời cũng cảm thấy vô lực không biết nói sao nữa.
Nếu như Lý Thất Dạ trời sinh giống như nàng, là Hoàng Thể và Thánh Mệnh, thì còn tiến đến đâu? Chỉ sợ đã sớm quét ngang chín tầng trời mười tầng đất * rồi.
Có điều chuyện này vẫn chưa kết thúc đơn giản như vậy. Giết chết ba vị đường chủ, một vị hộ pháp, còn có đệ tử kiệt xuất nhất Tẩy Nhan Cổ Phái là Hà Anh Kiếm nữa, chuyện thế này dù ở môn phái nào cũng là chuyện lớn bằng trời.
Vì muốn cho chuyện này có một kết thúc êm đẹp, sáu vị trưởng lão của Tẩy Nhan Cổ Phái liền mở một cuộc hội nghị đặc biệt, hơn nữa hội nghị này còn đặc cách cho phép Lý Thất Dạ tham dự.
Không hề nghi ngờ, trong nội tâm đám trưởng lão, Lý Thất Dạ đã chiếm một vị trí cực trọng yếu. Ngoại trừ Tào Hùng ra, những trưởng lão khác đều cho rằng Lý Thất Dạ sẽ là mấu chốt để chấn hưng Tẩy Nhan Cổ Phái!
Cuối cùng, Đại trưởng lão đưa ra kết luận như vậy. Trên thực tế, trước khi đưa ra kết luận này, mấy vị trưởng lão đã lén thảo luận, chỉ có điều là năm người họ lén thảo luận, loại Tào Hùng ra.
Trước kia, bốn vị trưởng lão đối với sự sa sút tinh thần của Đại trưởng lão cũng có chút thất vọng, lòng tin có chỗ dao động. Nhưng trải qua chuyện này, ngược lại làm bốn người họ kết thành một khối, cực lực ủng hộ Đại trưởng lão. Hơn nữa, chuyện này cũng đã làm bốn vị trưởng lão vốn đang tín nhiệm Tào Hùng liền sinh ra hoài nghi, cũng vì biểu hiện của Tào Hùng và Đổng Thánh Long tỏ ra rất gần gũi, khiến trong nội tâm chư vị trưởng lão có chút khó chịu bực mình.
Thánh Thiên Giáo là tử địch của Tẩy Nhan Cổ Phái, mặc dù trong vạn năm qua hai phái đã không phát sinh chinh chiến lần nữa, nhưng Tẩy Nhan Cổ Phái vẫn coi Thánh Thiên Giáo là đại địch.
Thấy Tào Hùng và Đổng Thánh Long qua lại gần gũi như thế, các trưởng lão khác có phản cảm là điều tất nhiên rồi.
Trong lòng Tào Hùng giờ đây đang nhỏ máu, nhưng gã lại không thể làm gì hơn được. Vì chuyện này mà gã đã mất hết tất cả, hơn nữa còn dẫn lửa thiêu thân. Qua đó, gã cũng biết đã làm mất lòng tin ở bốn vị trưởng lão, bọn họ đã đào ngũ rồi.
Cổ Thiết Thủ bất mãn nói.
Trên thực tế, ngẫm lại toàn bộ sự tình, những trưởng lão khác, thậm chí là hộ pháp cũng hoài nghi đây là do Tào Hùng bày kế hãm hại Lý Thất Dạ. Nhưng khổ nỗi không có chứng cứ, họ cũng không có biện pháp gì để chỉ trích Tào Hùng, chỉ có thể nói là một hiểu lầm mà thôi.
Tào Hùng trầm giọng nói tiếp.
Lời nói của gã làm năm vị trưởng lão liếc mắt nhìn nhau. Dù họ có chỗ hoài nghi Tào Hùng, nhưng cũng phải thừa nhận lời nói này của gã có đạo lý. Bọn họ cũng có ý nghĩ như vậy, dù sao ba vị đường chủ cùng một vị hộ pháp, còn có Hà Anh Kiếm bị giết cùng lúc, lấy việc hiểu lầm mà lấp liếm cho qua cũng có chút miễn cưỡng.
Đám người Cổ Thiết Thủ cũng đều nghĩ qua nên cho Lý Thất Dạ một trừng phạt không đau khổ lắm, xem như là một câu trả lời thỏa đáng cho chúng đệ tử trong phái.
Tóm lại vẫn chỉ là phỏng đoán vì chưa thấy địa đồ rõ ràng 9 trời 10 đất nó nằm cụ thể ở đâu!
Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------